Tường vi đêm đầu tiên – Chương 9.1

Chương 9

 

 

K

hi Diệp Anh tỉnh lại sau cơn hôn mê, trong phòng bệnh, ngoài y tá ra thì không có một ai. Những ngày sau đó sức khỏe cô dần hồi phục, có thể ngồi dậy, có thể thử đi lại, nhưng phòng cô trước sau vẫn vắng ngắt, ngoài y tá không có bất kỳ ai đến thăm hỏi.

Không có hoa tươi.

Không có hoa quả.

Hình như cô đã bị mọi người lãng quên.

 

Cổ bị nẹp cứng, Diệp Anh ngồi trên giường bệnh, nhìn chiếc di động lặng lẽ nằm đó. Mấy ngày rồi, di động của cô không hề rung lấy một lần. Hít một hơi nhẹ, cô cầm điện thoại lên, ấn một số, nghe thấy tiếng chuông từ đầu bên kia.

Mãi đến khi…

Bên đó có người nhận.

“A lô?”

Áp di động vào tai, Diệp Anh hít sâu, cố dùng giọng vui vẻ, nhẹ nhàng.

“Diệp tiểu thư.”

Giọng nói hơi cười cười, lại là Tạ Phố. Lòng cô chìm xuống, đây là cú điện thoại thứ năm cô gọi cho Việt Tuyên, lần nào cũng là Tạ Phố nhấc máy. Lúc đầu cô tưởng mình gọi không đúng lúc, nhưng sau đó, lần nào cũng như thế.

“Nhị thiếu gia có đấy không?”

Cô dịu giọng.

“Nhị thiếu gia đang nghỉ”, giọng Tạ Phố ôn tồn, “Diệp tiểu thư, có việc gì cô cứ nói với tôi, tôi sẽ báo lại với Nhị thiếu gia”.

“…”

Diệp Anh lặng lẽ nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ, dừng một giây, trầm giọng hỏi: ”Dạo này Nhị thiếu gia có khỏe không?”.

“Nhị thiếu gia vẫn tốt”, Tạ Phố trả lời, “Lần trước, sau khi cô gọi điện đến, Nhị thiếu gia nói, mong cô tĩnh tâm điều dưỡng, không cần phải lo cho Nhị thiếu gia”.

“Vậy à”, cô mỉm cười, “Có thể phiền anh, sau khi Nhị thiếu gia thức dậy, nhắn anh ấy gọi điện cho tôi được không?”.

“Được, tôi sẽ nói lại.”

Đúng lúc đó trong ống nghe đột nhiên truyền đến một giọng nữ rất vui vẻ ngọt ngào, hình như vừa đẩy cửa bước vào…

“Tuyên! Anh dậy chưa? A, sao lại ngồi ở cửa sổ thế này, hôm nay trời hơi lạnh đấy.”

Ống nghe cơ hồ như đã bị bịt lại, nên những lời nói phía sau Diệp Anh không nghe được, nhưng cô cũng biết đó là giọng nói của ai.

“Diệp tiểu thư, còn chuyện gì nữa không?”

Tạ Phố khách khí hỏi.

“Không, cảm ơn.”

Diệp Anh cười, cúp máy.

Có chỗ nào đó nhầm lẫn sao? Hoàng hôn tràn ngập ngoài cửa sổ, đẹp êm đềm, cô khẽ cau mày, ngẫm nghĩ một lát. Khi ấy y tá nói, lúc cô hôn mê mới nhập viện, Nhị thiếu gia có đến một lần nhưng đã bỏ đi trước khi cô tỉnh lại.

Không nên như vậy chứ.

Trong phòng bệnh vắng tanh, yên tĩnh không một âm thanh, cô cười đau khổ, giơ tay bấm điều khiển ti vi, để cho âm thanh náo nhiệt tràn khắp phòng bệnh.

“Là con gái độc nhất của thiết kế gia nổi tiếng Sâm Lạc Lãng, Sâm Minh Mỹ một mình sáng lập nhãn hiệu thiết kế thời trang cao cấp dành cho nữ ’Sâm’, hôm trước đã khai trương tại khu sầm uất nhất trên quảng trường Ngân Tọa. Lễ khai trương long trọng chưa từng có. Quan khách tham dự rất đông tin, trong đó có cựu…”

Trên màn hình, vô số minh tinh, quý bà, người đẹp trong giới thượng lưu cùng đầy rẫy đám phóng viên, lễ ra mắt thương hiệu “Sâm” rõ ràng là sự kiện lớn của giới thời trang. Cắt xong dải lụa đỏ dài kết hoa, Sâm Minh Mỹ trong bộ váy lộng lẫy, dài quét đất đứng bên các minh tinh, nụ cười như hoa, và bị bủa vây bởi rừng ống kính.

About these ads

14 thoughts on “Tường vi đêm đầu tiên – Chương 9.1

  1. Pingback: [Mục lục] Tường vi đêm đầu tiên | BachVietBooks

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s