Đây cũng chính là nguyên nhân cô muốn tâm sự với Thu Thần. Thu Thần không bao giờ quyết định thay cô, cũng không bắt cô phải tiếp nhận bất cứ quan điểm nào. Chị ấy biết lắng nghe, để Băng Lan tự đi tìm đáp án. Thu Thần muốn Băng Lan trưởng thành hơn chứ không phải là một cô bé cần quan tâm chăm sóc. Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Thu Thần và anh Thạch.
“Chị Thu Thần, cảm ơn chị”, Băng Lan nở nụ cười cảm kích, “Em sẽ về nhà suy nghĩ cho thấu đáo”.
Băng Lan đẩy ghế đứng dậy.
“Em định về à?”, Thu Thần hỏi.
“Vâng”, Băng Lan gật đầu, “Không về nhà đúng giờ ăn tối, anh Thạch lại lo lắng, nếu không có khi sau này anh ấy còn quyết định đón em mỗi lúc tan trường ấy chứ”.
Băng Lan lè lưỡi, biểu hiện có phần bất đắc dĩ. Cô ấy không biết điều mình khó chịu trong mắt Thu Thần lại là chuyện đáng để người ta ngưỡng mộ.
“Đúng rồi, chị Thu Thần.” Tính tiền xong, Thu Thần tiễn Băng Lan ra ngoài cửa và gọi taxi. Băng Lan quay đầu lại nhìn Thu Thần, hai mắt sáng lên và nói:
“Em đưa anh ấy tới gặp chị nhé?”
“Hả?”
“Vâng, thế nhé!” Băng Lan vui vẻ với ý định của mình, gạt những phiền não khi nãy sang một bên. “Chị Thu Thần, chị đã gặp rất nhiều người, nếu gặp anh ấy, nhất định sẽ cho em ý kiến, đúng không ạ?”
Đối với sự tin tưởng của cô bé ngây thơ đó, Thu Thần lặng im không nói.
“A, taxi tới rồi. Chị Thu Thần, thế nhé, em về đây.”
Taxi đưa Băng Lan đi khỏi, Thu Thần vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ rất lâu…
Đừng có đùa chứ! Nếu Băng Lan đưa cậu ấy tới đây thật thì cô biết nói gì bây giờ?
Muốn Băng Lan với anh chàng kia chung sống, hay khuyên cô ấy nên chọn Thạch Chấn Vũ? Cô là bạn của Thạch Chấn Vũ, vì thế càng phải đứng về phía anh. Nhưng Băng Lan lại tin tưởng cô như thế…
Trời ơi! Cô chỉ yêu đơn phương một người con trai, sao lại phải rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan này.
“Cô còn muốn làm cố vấn tình yêu cho tình địch cơ à?”
Một giọng nói chọc ghẹo vang lên, như bóng ma xuất hiện phía sau Thu Thần làm cô đang chìm đắm trong suy tư cũng phải giật mình.
“A Quý, sao cứ thích dọa người khác thế hả?” Thu Thần quay đầu lại trừng mắt nhìn. Anh chàng này nhìn dáng vẻ lúc nào cũng như ngái ngủ ấy.
“Tôi chỉ thấy cô quá vĩ đại.”
“Anh mỉa mai tôi đấy hả?”, Thu Thần chau mày.
A Quý khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ không hề tán đồng.
“Cô thay đổi rồi. Sự thẳng thắn, phóng khoáng của cô trước đây biến đi đâu rồi? Cô có thấy mình càng ngày càng giả tạo không?”
Sắc mặt Thu Thần nhợt nhạt như vừa bị anh ta tát một cái.
Pingback: Giày thủy tinh nối duyên – Ngữ Lục « BachVietBooks