Sự nhầm lẫn tai hại – chương 11.4

“Nếu sớm biết có một ngày phải đỡ cô xuống xe, lẽ ra tôi không nên chạy bộ thể thao, phải đi tập tạ mới đúng.”

Cô nằm bò trên vai anh, cổ họng khực khực suốt.

“Ráng nhịn, sắp về nhà rồi.” Anh khều chiếc túi to của cô, đợi tới lúc tìm ra chìa khóa thì mồ hôi đã đầm đìa.

Mở cửa sắt bước vào, bà thím phòng 101 vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng động liền lao ra: “Ơ, Tiểu Hà, hai cháu ở đây…”.

“Chào cô. Không có gì, cô ấy uống hơi nhiều ạ.”

“Ờ, con gái không nên uống quá nhiều, xã hội bây giờ nhiều phần tử bất lương lắm.”

Ánh mắt bà thím hàng xóm rõ ràng muốn ám chỉ anh chính là phần tử bất lương.

Tống Thư Ngu không muốn đôi co, liền quay người mở cửa, đoạn nói: “Không phiền cô nữa, tạm biệt”.

Bà thím há miệng đủ để nuốt nguyên một con gà: “Tạm… biệt”.

“Cô ơi, bye bye”, kẻ say xỉn uống nhiều kia có vẻ hào hứng vẫy tay.

“Anh ở đây làm gì?”

Có vẻ cô đã tỉnh hơn chút, bỗng ngồi bật dậy trợn mắt nhìn anh.

“Ranh con, tôi làm trâu làm ngựa hầu hạ chăm sóc cô, còn dám trở mặt với tôi hả?” Tấm khăn trên tay Tống Thư Ngu lau ngang lau dọc trên mặt cô.

“Tôi không muốn tình một đêm đâu, anh đừng có mà mơ.”

Tống Thư Ngu ngừng tay, hỏi cô: “Cái gì tình một đêm?”.

“Không thèm tình một đêm. Chị Đỗ, em không thèm đàn ông, đẹp trai mấy cũng không thèm”, Tâm My lầu bầu, rồi lại ngã vật xuống.

Tống Thư Ngu nghĩ một hồi, bàn tay bốp bốp hai tiếng lên mặt cô: “Nói rõ ràng xem nào, ranh con, dậy”.

Tâm My hé mắt, sau khi cố gắng nhìn rõ mặt người trước mặt, bực bội đẩy anh ra: “Lão Tống, đừng liếm nữa, bánh kem trên mặt tôi anh liếm hết rồi”.

“… Tôi liếm cô lúc nào?”, có chết cũng không nhận tội.

“Khi nãy ấy.”

Ánh mắt anh lóe sáng, ghé sát cô hỏi: “Rốt cuộc cô say hay tỉnh hả?”.

Cô ẩn bàn tay đặt lên mặt mình tiếp tục nhắm mắt ngủ khò.

“Hà Tâm My.”

“Hả?”, cô ú ớ trả lời.

“Có thích liếm bánh kem không?”

“Cũng được đấy…. Nhưng mà nhiều nước bọt quá.”

“… Liếm thêm lần nữa nhé?”

“Hơ… Không”, cô quay mặt để né, chẳng phân biệt phương hướng liền chạm phải khóe môi anh.

Xin lỗi nhé, là tự cô dâng hiến đấy nha.

Anh khóa chặt đôi môi đầy cám dỗ như hai cánh hoa mềm, lưỡi quấn lấy nhau, quả nhiên trơn mềm như những gì vốn tưởng tượng.

“Hu hu… Tôi, tôi muốn nôn. Muốn nôn.”

Hải thượng phồn hoa – Phỉ Ngã Tư Tồn – chương 1.2

Thì ra có thứ mì ngon thế này, hay là vì đói, cô vừa ăn vừa thổi, không sợ bỏng.

Ăn được một nửa thì chuông điện thoại reo, cô bắt máy, quả nhiên là Lão Mạc: “Thế nào rồi, có lấy được thông tin giá trị nào chưa?”.

“Chưa”, cô vừa ăn mì vừa lúng búng đáp, “Người ta còn đang trong phòng phẫu thuật”.

“Còn Triệu Thạch thì sao, anh ta nói thế nào?”

“Bị cả nhóm người bao vây, anh ta không nói gì, bệnh viện cho người đuổi chúng tôi ra ngoài rồi.”

Lão Mạc tức sùi bọt mép: “Anh ta không chịu nói thì cô không biết nghĩ cách gì sao, mỹ nhân kế đó, chẳng lẽ tôi còn phải dạy cô?”.

Đỗ Hiểu Tô chỉ quan tâm ăn mì, nói dứt khoát: “Được, để lần sau tôi sẽ hy sinh sắc đẹp của mình”.

Lão Mạc không làm gì được, gác điện thoại đánh “Cạch” một tiếng.

Đỗ Hiểu Tô tiện tay ném điện thoại lên bàn, tiếp tục cắm đầu vào bát mì. Từ góc này chỉ có thể thấy được chiếc áo len xanh thẫm của thực khách ngồi đối diện, màu xanh thẫm đó cũng tựa như màn đêm, cô rất thích màu này, vậy nên len lén nhìn sang bên ấy thông qua khe hở giữa những sợi mì, thấy chiếc cổ phía trên cổ áo len, ngẩng cao thêm chút nữa, nhìn thấy cằm và cả khóe miệng đang khẽ nhếch lên, có vẻ đang cười.

Cũng đúng, nửa đêm nửa hôm lại nói sẽ hy sinh sắc đẹp, người khác không hiểu lầm cũng lạ.

Cô không có thời gian quan tâm người khác nghĩ thế nào, cúi mặt xuống, tiếp tục chăm chú húp nước canh. Vừa thơm vừa ngon, chắc chắn là nước gà hầm, món mì ngon thế này, tiếc là vừa ăn đã hết.

Vừa bước ra khỏi quán, đột nhiên có người gọi cô: “Đợi một lát”.

Giọng nói trầm thấp dễ nghe, phát âm rất chuẩn, hẳn phải là người phương Bắc. Đỗ Hiểu Tô quay đầu, nhận ra chiếc áo màu xanh thẫm, dưới ánh đèn đường mờ mờ lại càng giống sắc màu của biển sâu, chính là người ngồi đối diện cô lúc nãy, anh ta đưa tay ra, là điện thoại của cô.

Đáng chết! Trí nhớ của mình!

Cô vội cảm ơn, anh ta nói: “Không có gì”.

Đúng lúc đó có một chiếc xe chạy ngang qua, ánh đèn pha lóe lên trong chớp mắt, chiếu sáng khuôn mặt anh ta, ý, đúng là lông mày lưỡi mác mắt tựa ngôi sao, vô cùng đẹp trai.

Đỗ Hiểu Tô luôn có cảm tình với những người đẹp trai. Bạn thân củacô là Trâu TưKỳ từng hỏi vì sao cô đổi nghề làm phóng viên văn nghệ, cô nhướn mày tự đắc nói rằng: “Bởi vì cả ngày có thể nhìn thấy minh tinh, còn có thể danh chính ngôn thuận đến yêu cầu phỏng vấn, chụp hình, như vậy không tốt sao!”.

Trâu Tư Kỳ tỏ vẻ khinh thường: “Háo sắc!”.

Nhưng thực tế Trâu Tư Kỳ còn háo sắc hơn cô.

Ở lại bệnh viện đến quá nửa đêm, quay về tòa soạn vừa ngáp vừa viết bài, chỉ biết nhờ đến cà phê để lên dây cót tinh thần, dù có háo sắc hơn nữa cũng không còn sức. Lão Mạc lại cứ như đòi mạng: “Chiều lại đến bệnh viện, nhất định phải chụp được hình của Nhan Tịnh Tịnh”.

Đỗ Hiểu Tô phản đối: “Bệnh viện làm việc rất nghiêm túc, sao tôi chụp hình được”.

Lão Mạc không để ý: “Cô tự nghĩ cách đi”.

“Ặc”, đúng là tư bản bóc lột.

Mắng là một chuyện, nghĩ cách lại là chuyện khác. Không có tin độc quyền tức là không có tiền thưởng, không có tiền thưởng cũng có nghĩa là không có tiền thuê nhà, tiền điện nước, một ngày ba bữa, nghỉ phép du lịch, đi spa suối nước nóng…

Trâu Tư Kỳ nói rất đúng, thứ báu vật khó tích trữ nhất trên đời này chính là tiền.

Phía bệnh viện quả nhiên là giữ kín thông tin, bảo vệ rất nghiêm ngặt, ngay cả ở quầy lễ tân cũng không tìm ra số phòng của Nhan Tịnh Tịnh, còn các y tá thì vô cùng cảnh giác: “Chỗ này là bệnh viện, các bệnh nhân đều không muốn bị làm phiền”.

Nhưng còn lòng hiếu kỳ của công chúng, quyền được biết tình hình thực tế, cả tiền thưởng của cô thì sao?

Nhan Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn bị tai nạn giao thông nhập viện là tin trang nhất của mọi tờ báo, Lão Tất có được tấm ảnh độc quyền là điều không thể chối cãi, nghe nói tấm ảnh hiện trường vụ tai nạn đăng trên trang nhất Tân Báo khiến không ít người hâm mộ Nhan Tịnh Tịnh bật khóc, số lượng tiêu thụ tăng vọt trong tích tắc.

Khi nào cô có được tin độc quyền thế này mới mong phát tài.