“Nếu sớm biết có một ngày phải đỡ cô xuống xe, lẽ ra tôi không nên chạy bộ thể thao, phải đi tập tạ mới đúng.”
Cô nằm bò trên vai anh, cổ họng khực khực suốt.
“Ráng nhịn, sắp về nhà rồi.” Anh khều chiếc túi to của cô, đợi tới lúc tìm ra chìa khóa thì mồ hôi đã đầm đìa.
Mở cửa sắt bước vào, bà thím phòng 101 vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng động liền lao ra: “Ơ, Tiểu Hà, hai cháu ở đây…”.
“Chào cô. Không có gì, cô ấy uống hơi nhiều ạ.”
“Ờ, con gái không nên uống quá nhiều, xã hội bây giờ nhiều phần tử bất lương lắm.”
Ánh mắt bà thím hàng xóm rõ ràng muốn ám chỉ anh chính là phần tử bất lương.
Tống Thư Ngu không muốn đôi co, liền quay người mở cửa, đoạn nói: “Không phiền cô nữa, tạm biệt”.
Bà thím há miệng đủ để nuốt nguyên một con gà: “Tạm… biệt”.
“Cô ơi, bye bye”, kẻ say xỉn uống nhiều kia có vẻ hào hứng vẫy tay.
“Anh ở đây làm gì?”
Có vẻ cô đã tỉnh hơn chút, bỗng ngồi bật dậy trợn mắt nhìn anh.
“Ranh con, tôi làm trâu làm ngựa hầu hạ chăm sóc cô, còn dám trở mặt với tôi hả?” Tấm khăn trên tay Tống Thư Ngu lau ngang lau dọc trên mặt cô.
“Tôi không muốn tình một đêm đâu, anh đừng có mà mơ.”
Tống Thư Ngu ngừng tay, hỏi cô: “Cái gì tình một đêm?”.
“Không thèm tình một đêm. Chị Đỗ, em không thèm đàn ông, đẹp trai mấy cũng không thèm”, Tâm My lầu bầu, rồi lại ngã vật xuống.
Tống Thư Ngu nghĩ một hồi, bàn tay bốp bốp hai tiếng lên mặt cô: “Nói rõ ràng xem nào, ranh con, dậy”.
Tâm My hé mắt, sau khi cố gắng nhìn rõ mặt người trước mặt, bực bội đẩy anh ra: “Lão Tống, đừng liếm nữa, bánh kem trên mặt tôi anh liếm hết rồi”.
“… Tôi liếm cô lúc nào?”, có chết cũng không nhận tội.
“Khi nãy ấy.”
Ánh mắt anh lóe sáng, ghé sát cô hỏi: “Rốt cuộc cô say hay tỉnh hả?”.
Cô ẩn bàn tay đặt lên mặt mình tiếp tục nhắm mắt ngủ khò.
“Hà Tâm My.”
“Hả?”, cô ú ớ trả lời.
“Có thích liếm bánh kem không?”
“Cũng được đấy…. Nhưng mà nhiều nước bọt quá.”
“… Liếm thêm lần nữa nhé?”
“Hơ… Không”, cô quay mặt để né, chẳng phân biệt phương hướng liền chạm phải khóe môi anh.
Xin lỗi nhé, là tự cô dâng hiến đấy nha.
Anh khóa chặt đôi môi đầy cám dỗ như hai cánh hoa mềm, lưỡi quấn lấy nhau, quả nhiên trơn mềm như những gì vốn tưởng tượng.
“Hu hu… Tôi, tôi muốn nôn. Muốn nôn.”