Nơi cuối con đường – Tình Không Lam Hề – chương 5.3

Lâm Nặc nằm trong nhóm năm cô gái, rất tình cờ chỉ mỗi cô là sinh viên của Đại học Z, vì thế cô rất căng thẳng, cảm giác một thân một mình xông pha chiến đấu. Nhưng kỳ lạ là căng thẳng thì căng thẳng, cô phát hiện ra bản thân vẫn có tâm trạng nhởn nhơ quan sát tình hình của bốn đối thủ cạnh tranh kia.

Trong số đó, có một người tên Đinh Tiểu Quân, là sinh viên khoa Quản trị kinh doanh Đại học F. Theo đánh giá của Lâm Nặc, thực lực cô ta khá nhất, hiển nhiên là thế, ý kiến của các phỏng vấn viên cũng tương tự cô. Cô phát hiện ra, mỗi lần đến lượt Đinh Tiểu Quân phát biểu ý kiến, những phỏng vấn viên ngồi ở hàng ghế đầu, đều lộ vẻ quan tâm và hứng thú.

Thôi, thế là xong rồi. Cô chán nản, chỉ có hai vị trí, e là khó khăn gian nan lắm mới rơi vào mình đây.

Có lẽ vì những suy nghĩ đó, lời lẽ cử chỉ cô lại càng thoải mái phóng khoáng. Đến lượt Lâm Nặc, người đàn ông trung niên ngồi ở chính giữa hỏi: “Mời cô Lâm trình bày kế hoạch và mục tiêu của mình trong năm năm tới”. Câu hỏi rất đơn giản nhưng lại khó trả lời, vì quá khiêm tốn hay quá phô trương đều có thể để lại ấn tượng không tốt.

Lâm Nặc nhận ra người đặt câu hỏi, chính là Giám đốc nhân sự Lý, người chủ trì buổi diễn thuyết ở trường hôm đó, ông ta có thân hình hơi đẫy đà cùng gương mặt hòa nhã gần gũi.

Cô suy nghĩ lát, đột nhiên nói: “Tôi xin phép trả lời câu này bằng tiếng Anh, có được không?”.

Không thực sự tự tin mà ngược lại nụ cười cô mang vẻ ngượng ngùng nhưng lại khiến những phỏng vấn viên mắt sáng rực lên, có người liền cười, nói: “Được thôi, hiếm khi có người chủ động yêu cầu. Xem ra, tiếng Anh là một thế mạnh của cô Lâm!”.

“Không phải thế”, cô cũng mỉm cười, giọng rất thoải mái, “Chỉ là tôi có chuẩn bị trước một chút, không nói thì tiếc quá!”. Nói dối khỏa lấp đôi chút, trên thực tế, cô chỉ dốc hết sức đánh canh bạc cuối, hy vọng có thể để lại ấn tượng về mình nhiều hơn một chút.

Những từ đơn hình thành một câu nối tiếp nhau phát ra miệng, có lúc ngay cả Lâm Nặc cũng chẳng rõ bản thân mình đã nói những gì, cô chỉ dựa vào bản năng để diễn đạt bất chấp quy phạm câu cú và cách dùng từ, cô ngây người trong giây lát, chờ đợi phản ứng của những người ngồi trước mặt mình, nét mặt họ chẳng có vẻ gì là giễu cợt hay mất kiên nhẫn, tâm trạng của cô cũng dần tốt lên.

Cho đến khi nói xong câu cuối cùng, Lâm Nặc thấy trong số đó không chỉ một người khẽ gật đầu, lúc này cô mới thở phào, thầm cảm ơn Lý Mộng suốt bốn năm đại học ngày nào cũng kéo cô đi luyện tập môn Nghe nói.

“Rất tốt”, cuối cùng cũng có người nói, ánh mắt tỏ vẻ tán dương.

Bước ra khỏi phòng, Hứa Tư Tư chạy lại, hỏi thăm về tình hình phỏng vấn. Cô chưa kịp trả lời, thì bắt gặp một ánh mắt khó hiểu phức tạp, ngoái đầu lại, vừa kịp trông thấy Đinh Tiểu Quân.

Cô cười, phần nào hiểu được đối phương đang suy nghĩ gì, chỉ có điều cô chẳng màng để tâm đến.

Thật ra cô muốn dũng cảm đánh cược một lần, vả lại, xem ra thành quả thu hoạch được cũng không tồi.

Dù sao thì kết quả vẫn chưa biết thế nào, mỗi người đều có quyền cố gắng và tranh đấu.

Chỉ có điều, khi cùng Hứa Tư Tư ra khỏi Tập đoàn Dung Giang, Lâm Nặc không ngờ mấy ngày sau cô lại gặp Giang Doãn Chính lần nữa.

Cho dù gặp lại, cô cũng không biết rằng hóa ra cũng có khi chỉ là những ngôn từ và cử chỉ vô tình, có thể đưa đẩy đời người rơi vào một quỹ đạo hoàn toàn mới.

About these ads

One thought on “Nơi cuối con đường – Tình Không Lam Hề – chương 5.3

  1. Pingback: Nơi cuối con đường – Tình Không Lam Hề | BachVietBooks

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s