Bốn người cùng lên lầu, căn hộ của Đỗ Hiểu Tô là thuê nên không lớn lắm, cũng hơi bừa bộn, nhưng cách bài trí khiến người ta thoải mái. Cô vào bếp pha trà, nghe thấy bố mình đang hỏi Thiệu Chấn Vinh: “Tiểu Thiệu đang làm việc ở đâu thế?”.
Sau khi Thiệu Chấn Vinh trả lời, Đỗ Mậu Khai “Ồ” một tiếng: “Khoa ngoại thần kinh ở bệnh viện cậu đứng hàng nhất nhì toàn quốc, công ty chú có một vị lãnh đạo cũng từng làm phẫu thuật ở đó, còn trẻ đã có nền tốt như vậy, tiền đồ rộng mở đây”.
Thiệu Chấn Vinh nói: “Thật ra cháu cũng vừa về làm, bây giờ cũng còn đang theo các giáo sư học việc, những gì phải học còn rất nhiều ạ”.
Đỗ Hiểu Tô thầm vui mừng, bưng trà ra ngoài.
Mẹ cô lại hỏi: “Tiểu Thiệu, nghe giọng cậu hình như không phải người ở đây?”.
Đỗ Hiểu Tô giận trách: “Mẹ, sao mẹ lại cứ như đang điều tra hộ khẩu vậy!”.
Thiệu Chấn Vinh cười, sau đó thành thật nói: “Không sao. Chú, cô, cháu không phải người ở đây, bố mẹ cháu đều ở Bắc Kinh, tốt nghiệp khoa Y học, Đại học Phúc Đán, sau đó sang Anh học Thạc sĩ ở khoa Y học, Đại học Edinburgh, cháu vừa về nước hồi đầu năm. Thời gian cháu quen biết Hiểu Tô không dài, thậm chí hôm nay là ngày đầu cháu hẹn cô ấy ra ngoài, nhưng cháu thấy cô ấy đơn thuần, đáng yêu, đúng là người cháu vẫn tìm kiếm lâu nay. Cho nên cháu xin phép chú và cô, đồng ý cho cháu và Hiểu Tô quen nhau”.
Những lời này khiến Đỗ Hiểu Tô ngẩn người, sau cùng Đỗ Mậu Khai cười lớn: “Khá lắm, rất khá, Tiểu Thiệu, hay lắm! Hiểu Tô gặp được cậu đúng là may mắn”, ông vỗ vai anh, “Cố lên!”.
Mẹ Đỗ Hiểu Tô cười tủm tỉm nói: “Thật ra Hiểu Tô nhà cô cũng thoải mái, con bé dễ mềm lòng, cậu chỉ cần cố gắng chăm chỉ một chút, canh chừng kỹ một tẹo, con bé chắc chắn không chạy thoát”.
Đỗ Hiểu Tô chỉ muốn nhìn trời thở dài, bố mẹ là thế này sao… chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi đã đầu hàng rồi. Chẳng lẽ Thiệu Chấn Vinh thật sự là tuổi trẻ tài cao?
Khi tiễn Thiệu Chấn Vinh xuống lầu, cô nói: “Bố mẹ em chỉ là lo lắng quá, cho nên mới như vậy”.
Anh cười: “Anh biết, bởi mẹ anh cũng vậy, có lẽ tất cả các bậc làm cha làm mẹ trên đời đều như thế”, sau đó đưa tay ra nắm lấy tay cô, ngừng một lát rồi tiếp lời, “Hiểu Tô, tối hôm nay anh rất vui”.
Cô chợt thấy hai má nóng bừng, cô vẫn tưởng da mặt mình đã dày đến mức không biết đỏ mặt rồi chứ, nhưng có lẽ là do lòng bàn tay anh vô cùng ấm áp cứ như chiếc bàn là nhỏ, có thể ủi phẳng mọi nỗi âu lo. Cô có rất nhiều điều muốn tâm sự, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng chỉ nói: “Em cũng vậy”.
Về đến nhà, nhìn thấy bố mẹ đang tươi cười nhìn mình, cô thấy có chút xấu hổ, đành làm nũng: “Bố, mẹ, hai người hình như sợ con không có ai lấy hay sao, chỉ biết nói thay con thôi”.
Thái độ của Đỗ Mậu Khai rất nghiêm túc: “Hiểu Tô, Tiểu Thiệu rất khá. Công việc, học vấn đều chỉ là thứ yếu, quan trọng là tính nết tốt, ứng xử cũng rất trầm tĩnh”.
Trong lòng Đỗ Hiểu Tô vui mừng, nhưng ngoài miệng vẫn cố ý phản đối: “Chỉ vừa gặp mặt đã nhìn ra tính nết sao?”.
“Đương nhiên rồi”, Đỗ Mậu Khai nói, “Có rất nhiều điều nhỏ có thể biểu hiện tính nết một con người. Bố con có khi nào nhìn lầm người chưa? Đứa trẻ đó giáo dục tốt, rất lễ phép, đối nhân xử thế lại chân thành. Nếu như con thật sự có thể đến với cậu ta, đó là may mắn của con”.
Đỗ Hiểu Tô lẩm bẩm: “Con gái bố không tệ đến mức ấy chứ?”.
Đỗ Mậu Khai nhéo nhéo má cô, cười lớn: “Con gái bố đương nhiên không tệ, nếu không Tiểu Thiệu việc gì phải vội vàng đến vậy, lại còn bày tỏ ngay trước mặt bố mẹ?”.