Thu Thần thở phào. Nhưng thời gian nghỉ ngơi như thế không được lâu, cô thấy Băng Lan và Sở Hạo đứng dậy…
“Anh… anh tránh đi một chút!” Trong tình huống gấp gáp, cô liền kéo Thạch Chấn Vũ ra sau quầy bar, đưa anh vào phòng bếp, kéo rèm cửa lại, chỉ để lộ hai bàn chân.
“Chị Thu Thần!”, Băng Lan và Sở Hạo bước tới, hai người hoàn toàn không hay biết gì.
“Hôm nay chị bận, bọn em không quấy rầy chị nữa, để hôm khác em tới vậy.”
“Thế à? Vậy cũng được!” Thu Thần miễn cưỡng cười, thầm nghĩ: Đi mau! Đi mau! Có Trời mới biết được tôi còn có thể giữ được con thú điên cuồng đó bao lâu nữa.
Cô tính tiền một cách nhanh nhất có thể. Sở Hạo nói Băng Lan đợi ở quán, còn anh đi lấy xe.
“Anh ấy rất tuyệt phải không ạ?”, Sở Hạo vừa bước ra khỏi cửa, Băng Lan đã hứng khởi nói với Thu Thần.
“Hả…?” Cô ấy vừa nói gì? Thạch Chấn Vũ vẫn còn ở phía sau mà! Thu Thần bắt đầu thấy hơi choáng.
Băng Lan hoàn toàn không phát hiện ra thái độ gượng gạo của Thu Thần, đôi mắt cô long lanh lên mỗi khi nói về người yêu, niềm hạnh phúc như ánh sáng màu hồng đang bao quanh cô, hoàn toàn không còn cảm giác e dè hay thẹn thùng như mọi khi nữa.
“Chị Thu Thần, em rất yêu anh ấy! Chị đã từng có cảm giác yêu một người đến thế không ạ? Giống như tất cả cảm giác đều muốn bứt ra khỏi lồng ngực, giống như chị có thể vì người đó mà làm tất cả mọi việc, giống như chị chỉ cần ở bên người đó mà không cần bất cứ thứ gì.”
“Trời ơi! Đại tiểu thư. Xin cô đừng nói nữa”, Thu Thần gào lên trong lòng.
“Em… đừng quá vội vàng thế.” Thu Thần nuốt nước bọt. “Em còn quá trẻ. Em cứ nghĩ là mình đang yêu, thực ra có rất nhiều lúc đầu óc mình mắc vào ảo tưởng tình yêu. Em thử nghĩ xem, Sở Hạo có thực sự hợp với em không? Anh Thạch đối tốt với em như thế…”
“Em chỉ coi anh ấy là anh trai!”, Băng Lan ngắt lời.
Thu Thần lặng người. Bởi Băng Lan của trước kia sẽ không bao giờ nói với thái độ mạnh mẽ như thế, xem ra lần này cô ấy rất nghiêm túc…
“Em biết làm như thế là vong ân bội nghĩa…”, Băng Lan tiếp tục sầu não nói, “Em biết anh Thạch đối tốt với em, nhưng… em không thể ngăn được trái tim của mình. Em rất đau khổ, ông nội tạo cho em rất nhiều áp lực, anh Thạch cũng thế. Em không có cách nào nói thẳng với mọi người… em… nếu có thể lựa chọn… thì thà ngay từ lúc đầu đã không để Thạch gia nhận nuôi như thế”.
“Băng Lan, em nói hơi quá đáng rồi đấy!”, Thu Thần không nhịn được mà nói thay cho Thạch Chấn Vũ.
“Em xin lỗi!” Băng Lan cũng biết mình không nên nghĩ như vậy. “Em chỉ… chỉ là không biết nên làm thế nào… Chị Thu Thần, chị là người duy nhất mà em có thể nói thực lòng mình… Em thực sự không muốn lấy anh Thạch nhưng em không biết phải từ chối như thế nào… em không dám nói với anh ấy…” Nói tới đây giọng cô như nghẹn lại, trên khuôn mặt xinh đẹp lệ tuôn trào làm Thu Thần cũng không nỡ trách móc.
“Haizzz… thôi, chị đưa em ra ngoài vậy! Sở Hạo chắc cũng đưa xe tới rồi.”
Băng Lan khịt khịt mũi, ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng!”.
Pingback: Giày thủy tinh nối duyên – Ngữ Lục | BachVietBooks