Trần thế – chương 3.2

“Cô còn muốn tiếp tục thuê cửa hàng này không?”, Đồng Ngỗ hỏi.

“Thuê!”, trả đủ tiền thuê cửa hàng, không rút tiền đặt cọc ra, cô có thể cho thuê lại cửa hàng, ít nhiều thì cũng có một khoản thu nhập cố định, dù sao cũng tốt hơn là rút hết ra để rồi tiêu sạch.

Đồng Ngỗ lập tức thảo ra một bản thỏa thuận, nội dung là dùng hàng hóa thay tiền mặt để trả tiền thuê cửa hàng cho Trung tâm Thương mại, Trung tâm sẽ không truy cứu số tiền nợ còn thiếu nữa. Trong lúc Lạc Trần còn đang đọc bản thỏa thuận thì điện thoại nội bộ trong phòng đổ chuông.

Đồng Ngỗ nhấc điện thoại lên nói: “Vâng, thưa Chủ tịch, là việc vợ chồng ông chủ Lăng còn thiếu tiền… Vâng, đấy chính là con gái của họ… Vâng, hiện giờ đang ở chỗ tôi, đang định ký một thỏa thuận để giải quyết việc nợ tiền thuê cửa hàng… Vâng, tôi sẽ đưa cô ấy vào ngay”.

Dập máy xuống, anh quay sang nói với Lăng Lạc Trần cũng vừa ký xong thỏa thuận: “Chủ tịch của chúng tôi muốn gặp cô. Mời!”.

Lăng Lạc Trần rất thắc mắc, Chủ tịch gặp tôi để làm gì? Nhưng bản tính cô từ nhỏ đã quen phục tùng, cũng không nghĩ gì nhiều bèn đứng dậy, đi theo Đồng Ngỗ vào trong.

Phòng Chủ tịch thông với phòng của Thư ký Đồng Ngỗ, ở giữa được ngăn cách bằng một tấm kính kéo dài từ trần xuống đến tận mặt sàn, phòng trong có thể nhìn ra phòng ngoài nhưng phòng ngoài không thể nhìn vào phòng trong. Thư ký Đồng mở cửa tiến vào, Lạc Trần đứng ở ngoài chờ một chút rồi mới bước vào theo.

Trong phòng không khí vô cùng nghiêm túc. Chủ tịch trẻ tới mức khiến Lạc Trần phải kinh ngạc. Bà ăn mặc tao nhã, có điều vẻ mặt lạnh băng, không biết trong đầu đang nghĩ gì. Vị Chủ tịch thấy họ vào, liền đứng dậy đi ra ghế sofa ngồi, mời cô ngồi phía đối diện. Thư ký Đồng đi pha trà rồi quay lại đứng phía sau Chủ tịch.

Lăng Lạc Trần ngồi đó, thẳng lưng, đợi Chủ tịch mở lời. Chủ tịch nhấp một ngụm trà rồi mới nói: “Chào cô Lăng, tôi là Từ Man Chi, là người sở hữu Trung tâm này, cũng có thể nói tôi chính là cấp trên của cha mẹ cô”. Nói đến đây, bà quay đầu lại nói với Thư ký Đồng: “Anh cứ lo việc của mình đi, tôi có chuyện riêng muốn nói với cô Lăng”. Đồng Ngỗ gật đầu, sau đó nhìn Lăng Lạc Trần, Lạc Trần đúng lúc ấy cũng ngẩng đầu lên nhìn anh, dường như trao đổi điều gì, mà dường như cũng không phải. Đồng Ngỗ quay người đi ra.

Từ Man Chi mặt không để lộ cảm xúc ngồi quan sát Lạc Trần, cũng chưa vội nói thêm gì, dường như đang muốn thử thách tính kiên nhẫn của cô gái trước mặt. Lạc Trần không liếc ngang liếc dọc, chỉ cúi đầu nhìn chăm chăm vào mũi giày của Từ Man Chi. Đây là thói quen của cô khi tiếp xúc với người lớn từ nhiều năm nay, nếu đối phương không nói gì, cô sẽ cúi đầu nhìn mũi giày của người ta, thể hiện sự khiêm tốn và tôn trọng, cho tới khi đối phương nói, cô sẽ ngẩng lên và nhìn thẳng vào mắt họ. Vì vậy, Lăng Lạc Trần luôn được nhận xét là rất lễ phép.

Từ Man Chi lặng lẽ quan sát cô hồi lâu, một nụ cười dần dần hiện lên trên khóe môi bà, không để nụ cười đó được nở rộng, bà từ từ nói: “Chuyện nhà cô, tôi đã biết rồi. Giờ nói tới tình hình của cô đi, xem tôi có thể giúp được gì cho cô không?”.

Giọng Từ Man Chi trầm ấm, nghe rất dễ chịu.

Lạc Trần cũng đã từng nghe cha mẹ nhắc đến vị chủ nhân này, nghĩ chắc bà ấy và họ cũng chẳng có giao tình sâu sắc, thậm chí là rất ít gặp mặt. Rất tự nhiên cô coi những lời Từ Man Chi nói là những lời khách sáo, vì thế chỉ trả lời đơn giản: “Chuyện hậu sự của cha mẹ, được sự giúp đỡ của Trung tâm và họ hàng, đều đã sắp xếp xong rồi. Vừa rồi Trung tâm còn giảm bớt tiền thuê cửa hàng cho gia đình cháu, cảm ơn Chủ tịch nhiều lắm”.

Lạc Trần nói rất thành khẩn, cô thật sự cho rằng đối với người kinh doanh Trung tâm này, chịu làm như thế đã là quá tốt rồi.

Từ Man Chi gật đầu, cầm cốc trà trên bàn lên nhưng không uống, cũng chẳng nói gì. Một lúc sau, bà mới hỏi: “Nếu đã sắp xếp ổn rồi, vậy chuyện tranh cãi ở dưới lầu là vì lý do gì?”.

Lạc Trần thật thà trả lời: “Cha mẹ cháu khi đi lấy hàng có nhận lời lấy giúp một vài người nữa. Giờ xảy ra chuyện thế này, tiền thì không thấy đâu, nhưng nợ thì vẫn phải trả”.

Advertisements

One thought on “Trần thế – chương 3.2

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s