Trần thế – chương 3.3

Lạc Trần nói rất thành khẩn, cô thật sự cho rằng đối với người kinh doanh Trung tâm này, chịu làm như thế đã là quá tốt rồi.

Từ Man Chi gật đầu, cầm cốc trà trên bàn lên nhưng không uống, cũng chẳng nói gì. Một lúc sau, bà mới hỏi: “Nếu đã sắp xếp ổn rồi, vậy chuyện tranh cãi ở dưới lầu là vì lý do gì?”.

Lạc Trần thật thà trả lời: “Cha mẹ cháu khi đi lấy hàng có nhận lời lấy giúp một vài người nữa. Giờ xảy ra chuyện thế này, tiền thì không thấy đâu, nhưng nợ thì vẫn phải trả”.

“Bao nhiêu?”

“Hơn năm mươi vạn.”

Từ Man Chi cúi đầu nói: “Một con số không nhỏ”.

“Vâng.”

“Cô có thể trả được không?”

Lạc Trần gật đầu, rồi lập tức lại lắc đầu. Tiền cô có thể trả hết, nhưng bao giờ trả hết thì cô cũng không biết.

“Nhà còn có em trai phải không?”

“Vâng, vừa vào cấp hai.”

“Còn cô?”

“Cháu đã tốt nghiệp trung học rồi.” Với tình hình hiện tại, cô rất khó có thể vào học ở đại học C. Cho dù có nghĩ cách để trả hết cho mỗi chủ nợ một nửa số tiền thì cô cũng không còn tiền mà nộp học phí nữa.

“Không tham gia thi đại học à?”

Sau khi Lăng Lạc Trần nhận được thông báo nhập học của đại học C, cha mẹ mặc dù không mở tiệc đãi khách nhưng cũng mua rất nhiều hoa quả bánh kẹo, còn mời bạn bè người quen tới để chúc mừng cô. Có điều, chuyện này chắc Từ Man Chi không biết.

Lạc Trần cúi đầu, không nói. Cô biết đây là một cơ hội, nếu nhận được sự giúp đỡ hoặc tiền trợ cấp từ chỗ Chủ tịch thì có thể vượt qua thời kỳ khó khăn này. Nhưng cô dựa vào cái gì mà mở miệng ra yêu cầu người ta giúp đỡ? Tính cách của cô là như vậy, hồi còn ở cô nhi viện, cho dù rất mong có người nhận nuôi mình nhưng khi gặp mặt những người tới nhận con nuôi, cô cũng không thể nói năng ngọt ngào, hay làm giống như những bạn khác, biểu diễn thứ gì đó để thể hiện bản thân, thu hút sự chú ý của họ.

Từ Man Chi đương nhiên hiểu thành cô đã thi trượt, trong tình huống này, cho dù là người khéo ăn nói tới đâu, bà cũng không biết nói gì để an ủi cô gái đột nhiên gặp phải cảnh ngộ quá bất hạnh như thế này.

Bà ngừng lại một lát, điều chỉnh lại tâm trạng của mình rồi mới nói tiếp: “Vậy, cô còn muốn tiếp tục kinh doanh nữa không?”. Ở Trung tâm có rất nhiều các cô gái tầm trên dưới mười tám tuổi đứng bán hàng, hoàn cảnh gia đình khó khăn nên sớm phải ra ngoài lăn lộn. Nếu Lăng Lạc Trần đồng ý tiếp tục ở lại Trung tâm làm việc thì bà muốn giúp đỡ cũng tiện hơn, ví dụ có thể giảm tiền thuê cửa hàng xuống.

Lạc Trần nghe thấy Chủ tịch đề nghị như thế, lập tức lắc đầu: “Em trai cháu vẫn còn nhỏ. Nếu thật sự phải đi làm, cháu muốn tìm một công việc có thể thuận tiện trông nom em trai”. Mấy ngày hôm nay tâm tư cô rất hỗn loạn, thật sự vẫn chưa nghĩ tới vấn đề này. Giờ nghĩ kỹ lại, nếu cô có thể trở thành sinh viên đại học C, thì cơ hội kiếm tiền cũng nhiều hơn, có thể tìm được một công việc tốt hơn.

Từ Man Chi gật đầu, tỏ ý rằng bà có thể hiểu. Mặc dù Lăng Lạc Trần thoạt nhìn rất vừa ý bà, nhưng trước khi tìm hiểu rõ tình hình, chuyện của cô gái này bà không thể can thiệp quá sâu, đấy cũng là phong cách làm việc nhất quán của bà.

Lạc Trần thấy Chủ tịch không nói gì nữa, ngồi thêm một lát rồi đứng dậy: “Cảm ơn Chủ tịch, nếu không còn việc gì nữa cháu xin phép ra ngoài”.

Từ Man Chi đột nhiên bật cười, cô gái này rất điềm đạm mực thước, chắc đây được gọi là cốt cách của người nghèo. Nhưng bà hoàn toàn không tán thưởng điều đó, bà thấy cung cách ấy toát ra vẻ nghèo khó, cổ hủ.

Không phải bà thích thú sự xu nịnh bợ đỡ, nhưng bà đã quen với những lời nói thẳng thắn trong việc trao đổi liên quan tới lợi ích. Đối với bà, người như thế mới thật, mới bình thường, thậm chí có thể thẳng thắn thừa nhận rằng, như thế mới là người đáng yêu.

Người như Lăng Lạc Trần bà đã lâu lắm chưa gặp. Dưới con mắt của bà, những người như vậy hoặc là đang cố tỏ ra thanh cao, đợi cơ hội nhận được báo đáp tốt hơn nữa, hoặc là không biết thích ứng, không hiểu thời cuộc, là những kẻ ngốc quá coi trọng thể diện.

Nghĩ đến đây, đột nhiên Từ Man Chi thấy mất hết hứng thú, cảm tình mà bà dành cho sự điềm tĩnh của Lăng Lạc Trần trước đó, giờ đã hoàn toàn biến mất, “Được, tạm biệt”.

Lạc Trần nhận thấy sự thay đổi trong thái độ của Từ Man Chi, cô cúi người chào rồi ra khỏi cửa. Cô hoàn toàn không biết rằng, giá trị của mình đối với Từ Man Chi trong chớp mắt đã trở về con số không. Đương nhiên, cho dù có biết, cô cũng chưa chắc đã để ý, với tình trạng hiện giờ của cô thì làm sao còn sức để nghĩ tới chuyện gì khác. Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do cô hoàn toàn không kỳ vọng quá cao vào bất kỳ ai. Không hy vọng, cũng có nghĩa là sẽ không phải thất vọng, từ khi còn rất nhỏ, Lạc Trần đã học được điều này rồi.


Advertisements

One thought on “Trần thế – chương 3.3

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s