Trần Thế – chương 4.3

Đọc mãi đọc mãi, Lạc Trần như chìm đắm vào suy tư, nhớ lại chuyện hồi cô vừa mới đến ngôi nhà này. Căn nhà nhỏ chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách, nhưng cô lại cảm thấy mọi thời khắc đẹp đẽ nhất đều ở đây, có điều những giây phút đó đã trôi qua trong lúc người ta không để ý nhất. Mọi đồ đạc trong nhà có hình dáng như thế nào, được mua từ khi nào, ở đó đã xảy ra những chuyện vui gì, lúc em trai còn nhỏ đã vịn vào góc bàn nào để đứng lên, làm hỏng những đồ vật gì… tất cả như tái hiện lại trước mắt cô. Nụ cười đôn hậu của cha, tiếng cười giòn tan của mẹ cũng như vọng lại bên tai.

Lạc Trần cảm thấy như cô vẫn luôn nỗ lực lớn lên, nỗ lực rèn luyện bản lĩnh để rời khỏi nơi mà cô đang ở tạm này. Nhưng trong tiềm thức cô đã coi họ như những người thân thiết nhất, mặc dù chẳng có quan hệ huyết thống, nhưng sự yêu thương chân thành của đôi bên đã biến cô trở thành một bộ phận của gia đình. Căn nhà này không chỉ là một căn nhà mà còn là tổ ấm của cô và em trai, là nơi còn lưu lại chút hơi ấm của cha mẹ.

 

Lại thêm mấy ngày bận rộn. Thư ký Đồng cũng xuất hiện vài lần, giúp cô giải quyết những thủ tục sau khi cha mẹ qua đời: đổi sở hữu nhà đất và sổ tài khoản sang tên của Lăng Lạc Trần, báo tử cho cha mẹ rồi xóa tên trong hộ khẩu, đồng thời đến nghĩa trang mua cho cha mẹ một mảnh đất đẹp để chôn cất. Khi anh làm tất cả những việc đó đều nhấn mạnh, đây là một phần hỗ trợ của Trung tâm Thương mại, Lạc Trần hiểu việc không đơn giản như thế nhưng cô vẫn nhận. Bất luận là có một thế giới khác hay không, cô vẫn muốn cha mẹ được thoải mái, ít nhất là khi Lạc Sa đến thăm viếng họ cũng cảm thấy dễ chịu hơn.

Đồng Ngỗ đưa cho cô số điện thoại của Lâm Tự, bảo cô sau khi quyết định xong thì gọi cho anh ta. Thông qua Đồng Ngỗ, cô cũng biết Lâm Tự là con trai của Từ Man Chi, là ông chủ nhỏ của tập đoàn Hoa Lâm nổi tiếng mà cô đã nghe tới mòn cả lỗ tai. Không nghi ngờ gì, anh ta hoàn toàn có thể chi ra năm mươi vạn.

 

Lúc Lăng Lạc Trần tìm việc có đi ngang qua trường đại học C, nhìn thấy các bạn sinh viên mặt mày hớn hở, khoác tay nhau ra vào trường, Lạc Trần đột nhiên nhận ra, cho dù cô vẫn còn cha mẹ, vẫn còn một gia đình hoàn chỉnh thì cô và họ cũng không thể giống nhau được. Sự khác biệt đó không nằm ở thân thế mà ở tính cách của cô, cho dù có ép buộc bản thân một cách nghiêm khắc nhất, cô cũng không thể trở thành người có nụ cười thoải mái, vô lo vô nghĩ mà cô ngưỡng mộ kia, cô chỉ có thể lớn lên buồn bã như cây cỏ ven đường. Người đáng ra nên quan tâm cô nhất trên thế giới này, nên chứng kiến cô khẳng định bản thân trong cuộc đời đã sớm vứt bỏ quyền được chia sẻ niềm vui ấy với cô, cô đành phải lặng lẽ mà trưởng thành, mình khổ mình tự biết thôi.

Trong giây phút ấy, Lạc Trần cảm thấy đầu óc mình như được khai sáng. Tại sao lại phải dùng những tiêu chuẩn khắt khe để làm khó bản thân chứ? Trước mắt có cách để giải quyết vấn đề, người ta đã đưa ra đề nghị rất rõ ràng, một cơ hội như thế bày ra trước mắt, sao cô còn phải chấp nhất? Quan trọng hơn cả là ai thèm quan tâm? Ngoài bản thân cô ra, có ai để ý tới cô? Nghĩ như thế tuy có chút tủi thân, nhưng thực ra cách suy nghĩ của Lạc Trần vô cùng đơn giản: nếu làm thế có thể giúp cô và em trai ổn định, dù cái giá phải trả là chính mình thì cô cũng chẳng lo lắng hay sợ hãi nữa.

Lạc Trần lấy số điện thoại kia ra. Từ sau khi Đồng Ngỗ đưa cho, cô vẫn để nó trong ngăn phụ của túi xách, dường như lúc đó đã dự cảm là mình sẽ phải dùng đến. Bên trên mảnh giấy chỉ viết hai từ “Lâm Tự”, phía sau là một dãy số điện thoại.

Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới có người nhấc máy: “Lăng Lạc Trần?”.

Nghe anh ta vừa nhận điện đã gọi đúng tên cô, Lạc Trần có chút hối hận. Cô đưa ra quyết định là một chuyện, nhưng việc đó lại hoàn toàn nằm trong dự liệu của người khác, cảm giác thật không dễ chịu chút nào.

“Tôi đang họp, phải ra ngoài để nghe điện thoại của em mà em lại định không nói gì sao?” Mặc dù cuộc họp rất khẩn cấp nhưng giọng Lâm Tự như có ý đùa.

“Anh họp đi, tôi sẽ gọi lại sau.”

“Nói đi.” Lâm Tự nói như ra lệnh.

“Việc anh cho tôi vay tiền, anh chưa đổi ý chứ?”

“Tôi đang đợi em trả lời.”

“Điều kiện không thể thay đổi sao? Ví dụ như ký hợp đồng với công ty anh, hợp đồng có thời hạn chẳng hạn?” Lạc Trần đề nghị như thế, là hy vọng với tư cách ông chủ của Hoa Lâm, anh ta cũng có thể coi cô như một hạng mục đầu tư mạo hiểm. Nhưng cô tin, với khả năng và sự chăm chỉ của mình, chắc chắn sẽ hoàn trả trước thời hạn.

“Người cần phục vụ là tôi, không phải công ty.”

Lâm Tự thẳng thắn, Lạc Trần cũng dứt khoát không kém, mặc dù sự dứt khoát của cô như một nhát dao chặt đứt dây neo thuyền vậy, “Được!”.

Advertisements

One thought on “Trần Thế – chương 4.3

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s