Trần thế – Chương 5.3

Khi Lạc Trần thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình thì xe đã rẽ vào khuôn viên trường đại học C. Khuôn viên này không cho phép người ngoài tự do đi lại nên sự trật tự ngăn nắp, không khí học tập uyên bác trong trường vô cùng nghiêm túc. Xe của nhà họ Lâm có thể đi thẳng vào đây, chắc chắn là có đặc quyền.

“Anh Lâm yêu cầu tôi đưa cô tới đây để làm thủ tục nhập học trước.”

Lạc Trần có phần kinh ngạc: “Tôi không mang theo thông báo trúng tuyển”.

“Mang theo chứng minh thư là được rồi, trong trường có hồ sơ lưu trữ để tra cứu.”

Lạc Trần gật đầu. Chứng minh thư thì cô có mang, cô biết đó là giấy tờ cần thiết khi làm thủ tục đăng ký kết hôn.

Lạc Trần cùng với Đồng Ngỗ đến phòng Tài vụ để nộp học phí trước. Học phí phải chuyển khoản qua ngân hàng nhưng anh chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là đã làm xong. Sau đó đến văn phòng khoa làm thẻ sinh viên, tiếp tục đến phòng Y tế của trường để kiểm tra sức khoẻ, lại đến căng tin để làm thẻ ăn. Hộ khẩu của cô ở thành phố này nên không cần phải chuyển, mọi thứ tiến hành rất thuận lợi.

Nhưng trường đã khai giảng được hơn một tuần, đợt tập quân sự cũng đã bắt đầu, nếu bây giờ Lạc Trần lập tức tham gia vào, e là rất phiền phức và cũng khá vất vả. Vì thế, sau khi Đồng Ngỗ hỏi ý kiến Lâm Tự xong, liền yêu cầu phòng Y tế ghi vào sổ y bạ: do tình hình sức khoẻ của cô không được tốt nên không thể tham gia đợt tập quân sự này.

Nhà trường cũng cho phép dùng điểm của kỳ kiểm tra lý thuyết quân sự để bù vào thành tích của đợt tập huấn quân sự này.

Làm xong thủ tục ở trường họ quay về xe, Đồng Ngỗ đưa cho Lạc Trần một tập hóa đơn: “Đây là hóa đơn thu tiền, cô giữ lấy”.

Lạc Trần nhận lấy, nắm chặt trong tay. Anh chàng Lâm Tự này hoàn toàn không hề đề phòng mình nhận tiền rồi sẽ đổi ý.

Xe bon bon đưa cô tới tòa nhà Hoa Lâm. Ở thành phố này, e là không ai không biết tới tập đoàn Hoa Lâm. Tập đoàn Hoa Lâm được hình thành từ một công ty nhỏ lâu đời với thương hiệu Hoa Lâm, trải qua rất nhiều thế hệ mới có được sự phát triển tương đối mạnh như hiện nay. Một trong những công trình kiến trúc mang tính tiêu biểu ở thành phố này chính là tòa nhà Hoa Lâm được xây dựng ở khu vực phồn thịnh nhất tại trung tâm thành phố.

Lạc Trần cũng đã từng đi ngang qua đây, trụ sở của tập đoàn Hoa Lâm không chỉ cao mà còn được thiết kế rất đặc sắc. Toàn bộ cửa sổ của tòa nhà đều được làm bằng gỗ, những cánh cửa đó cho người ta cảm giác hoài cổ, hoàn toàn không phải là kiểu giả cổ một cách cẩu thả mà khi nhìn vào sẽ thấy bề dày của lịch sử được ẩn chứa bên trong, mang theo cả hơi hướng của sự cổ điển tinh tế, so với các tòa nhà hiện đại đang mọc lên san sát nhau ngày nay thì không phải là quá nổi bật nhưng lại mang đến cảm giác dễ chịu về sự xung đột và hài hoà. Nói tòa nhà Hoa Lâm là điểm nhấn của thành phố này cũng không hề quá.

Hiện giờ, Lạc Trần đang đứng trước tòa nhà đó, những vấn đề mà trước đây cô không suy nghĩ nhiều, lúc này tự nhiên lại ào ào xuất hiện.

Lúc ấy, cô chỉ nghĩ dùng cuộc hôn nhân của mình để đổi lấy năm mươi vạn tệ liệu có đáng hay không, nhưng lại chẳng nghĩ tới việc, đây không phải là một cuộc hôn nhân bình thường, gả vào một gia đình như vậy, gả cho người đứng mũi chịu sào cả tập đoàn lớn như thế, liệu có thể còn toàn thây mà rút lui hay không?

Không để cho Lạc Trần có thời gian suy nghĩ thêm, cô gái lễ tân ở tầng một đã ra đón tiếp. Lạc Trần chỉ gật đầu với những lời hỏi han ân cần của cô ta rồi đi theo vào trong, không quay đầu nhìn lại.

Chuyện riêng của Lâm Tự, Đồng Ngỗ không biết rõ. Nhưng vì làm việc cho nữ chủ nhân đương nhiệm của nhà họ Lâm nên ít nhiều cũng biết được đôi chút. Bất luận bên trong có nội tình gì, cô bé này là tự mình tìm đến, tự đem bản thân mình dâng tặng cho cậu chủ họ Lâm, không biết tương lai của họ sẽ như thế nào.

Mấy hôm nay, anh bị Lâm Tự gọi đến để giúp đỡ, nhưng anh tin Chủ tịch biết rất rõ chuyện này, nhất là việc Lâm Tự giúp Lạc Trần trả hết nợ làm sao có thể không truyền đến tai bà ấy được chứ.

Nhưng không ai hỏi, anh cũng không nhất thiết phải nói, Chủ tịch có lẽ đã ngầm chấp thuận việc này, nếu không chắc chắn sẽ chẳng thuận lợi như thế.

Trước sau anh vẫn cảm thấy hơi lo lắng cho cô bé luôn tỏ ra bình thản kia, sự đồng cảm của anh, bây giờ đã không còn biết nên gọi là cảm giác gì nữa, anh không biết bản thân mình làm những việc này là muốn giúp cô, hay là đang đẩy cô vào hoàn cảnh khó khăn hơn. Nhưng tất cả đã không còn là việc anh có thể lo lắng nữa rồi, lúc này điều duy nhất anh làm được là đứng nhìn bóng dáng nhỏ bé kia cứ đi xa dần xa dần, cuối cùng mất hút nơi cuối hành lang.

Advertisements

3 thoughts on “Trần thế – Chương 5.3

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s