Trần thế – Chương 5.4

Lạc Trần được đưa vào trong một phòng họp. Không lâu sau, Lâm Tự và một người đàn ông khá lớn tuổi khác cũng bước vào.

Lúc này Lạc Trần mới nhìn rõ Lâm Tự, trước đây cô chưa từng quan sát kỹ anh. Nhưng sau khi nhìn kỹ, cô lại cảm thấy có chút thất vọng. Lâm Tự thân hình cao lớn nhưng khuôn mặt chỉ xem như cân đối, duy nhất có một điểm nổi bật chính là khí chất của anh, trầm tĩnh mà lạnh lùng, không ai có thể coi thường. Xem ra chẳng ai là hoàn hảo cả, thân thế anh hiển hách như vậy, nếu có cả tướng mạo anh tuấn, không chừng đến ông trời cũng phải ghen tị với người hiền tài.

Hài lòng với lý giải của mình, Lạc Trần rất thoải mái nhìn thẳng vào mắt Lâm Tự. Anh và người đàn ông lớn tuổi kia kẻ trước người sau lần lượt ngồi xuống phía đối diện nhưng không ai nhìn cô.

“Tôi là cố vấn pháp luật của Hoa Lâm, họ Vương. Đây là bản thỏa thuận, mời cô xem qua”, người đàn ông lớn tuổi đẩy về phía cô một tập văn bản.

Tập văn bản đó không dày, nội dung cũng hết sức rõ ràng, chỉ là việc công chứng tài sản trước hôn nhân, quy định trách nhiệm và quyền hạn của hai bên, ngoài ra đưa thêm những điều mà họ đã thảo luận trước đó vào thành từng điều khoản rõ ràng, cũng không có cảm giác có sự ẩn dụ về mặt ngữ nghĩa. Trong đó có đặc biệt nhắc tới vấn đề con cái nhưng Lạc Trần hoàn toàn không có ý định sinh con nên cô tự động bỏ qua điều khoản này. Sau khi đọc xong một lượt, cô nói với luật sư Vương: “Tôi không có ý kiến gì về bản thỏa thuận này, nhưng hy vọng có thể bổ sung thêm một điều”.

Luật sư Vương nhìn Lâm Tự. Tay trái của Lâm Tự đặt dưới cằm, chỉ giơ ngón trỏ ra hất lên một cái, ý bảo cô thử nói ra xem.

“Tôi hy vọng trong thời gian cuộc hôn nhân này có hiệu lực, có thể đưa em trai đến sống cùng.” Hiệu lực, từ này cô vừa đọc được trong bản thỏa thuận, tuy có vẻ trìu tượng, nhưng về mặt ý nghĩa thì hết sức chuẩn xác, quan trọng là nghe rất chuyên nghiệp.

Luật sư Vương nghiêng đầu qua nhìn Lâm Tự nhưng sắc mặt Lâm Tự chẳng thể hiện gì, không đưa cho ông một chỉ thị nào.

“Vấn đề này”, ông ta đành phải tự mình thận trọng trong cách dùng từ, “vì bây giờ cô Lăng mới đề cập đến, dù có thể cho vào trong bản thỏa thuận, nhưng sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều những chi tiết có tính nguyên tắc bên trong nên tôi cần phải thảo lại một bản khác. Vì thế, liệu có thể…”. Ông ta lại nhìn Lâm Tự, tên tiểu tử thối đó vẫn không thay đổi sắc mặt, nếu không phải Lâm lão gia đích thân gọi điện đến dặn dò ông phải tham gia vào thì ông cũng không rảnh lo mấy chuyện trẻ con này.

Lâm Tự cuối cùng cũng có chút tỉnh ngộ trong việc kính lão đắc thọ, anh nhướng mày nói: “Em cứ ký vào bản này trước đi, còn những vấn đề khác, nếu cần thì sẽ lập thành một bản phụ lục nữa”.

Lạc Trần ký vào bản thỏa thuận theo lời anh. Con đường phía trước còn dài, chắc vẫn còn rất nhiều những vấn đề khó khăn chưa được nghĩ đến!

Advertisements

One thought on “Trần thế – Chương 5.4

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s