Trần thế – Chương 6.2

Từ Man Chi chẳng phải không biết Lâm Tự rất kén chọn, về mặt này, anh có vẻ hơi lập dị. Khi còn đi học thì không phải nói, bao nhiêu cô gái theo đuổi đều vô ích. Bắt đầu đi làm, trong các buổi tiệc xã giao cũng đã tìm đủ mọi cách gài vào bao nhiêu mỹ nữ nhưng không ai có thể tiếp cận được anh. Lần này nếu kiên quyết phản đối, e sẽ đả kích đến tính tích cực của anh. Mặc dù là cuộc hôn nhân có thời hạn, nhưng nếu Lăng Lạc Trần không có ý định trả tiền thì chẳng phải cô ta sẽ mãi mãi ngồi ở vị trí Lâm hay sao? Bà lo lắng sau khi Lâm Tự thử qua rồi, cảm thấy không thích, nhưng Lăng Lạc Trần lại không chịu buông tha thì đúng là phiền phức.

Sau đó, ông nội Lâm Chiêu chỉ nói một câu đã khiến sự việc ngã ngũ: “Chuyện của bọn trẻ, để chúng tự lo đi”.

Ý tại ngôn ngoại, chính là thích làm gì thì làm.

Đây chính là ví dụ điển hình cho sự nuông chiều. Lâm Tự lớn lên bên cạnh ông nội, những việc liên quan tới anh thường sẽ không áp dụng bất kỳ tiêu chuẩn, quy định nào.

Đừng nói là bây giờ Lâm Tự chọn một cô vợ, cho dù anh có chọn tám cô, mười cô e là ông nội cũng ủng hộ, không chừng còn khen cháu mình là có bản lĩnh.

Lâm Tự biết rất rõ những tư liệu về Lăng Lạc Trần nhưng đối với con người cô lại không hiểu lắm, cũng không định tìm hiểu. Điều kiện hôm nay cô đưa ra hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh.

Anh cũng cân nhắc Lạc Trần sẽ nghĩ cho em trai. Mặc dù là con của cha mẹ nuôi, không có quan hệ huyết thống với cô, chỉ có thể coi là đã sống với nhau như người thân ruột thịt từ rất lâu, nhưng Lạc Trần bỏ qua tất cả những điều khoản mẫn cảm, ví dụ như sau khi sinh con trai, nếu cuộc hôn nhân này tan vỡ, quyền nuôi dưỡng đứa bé sẽ thuộc về gia đình người chồng, lại chỉ có một yêu cầu duy nhất đó là được mang theo em trai, điều này khiến anh có phần kinh ngạc.

Trong mắt anh, cô không phải là mẫu người giàu tình cảm như thế. Theo anh suy đoán, cô chỉ cần lo cho em trai đủ ăn đủ mặc, không nhất thiết phải đưa đi theo kè kè bên mình. Giờ xem ra, anh đã đánh giá thấp sự cố chấp của cô đối với người thân rồi đây.

Sau khi luật sư Vương đi ra, Lạc Trần lập tức hỏi: “Lúc nào sẽ có phần phụ lục? Tôi hy vọng có thể làm xong trước khi kết hôn”.

“Em cần sự đảm bảo của tôi, vậy thì, liệu có nên để tôi xác nhận một vài việc không?”

“Việc gì?”

“Ví dụ như em có thật sự là hàng xịn không, liệu có phù hợp với yêu cầu của tôi hay không…” Nói một cách chính xác thì là, liệu có đáp ứng được anh hay không. Lâm Tự không nói hết câu, bởi vì anh cảm thấy lúc này mình không cần phải sử dụng lời nói.

Lâm Tự vươn một cánh tay ra, vòng qua cổ cô, nhẹ nhàng dắt cô đến ghế sofa rồi đè cả người mình lên người cô. Ánh mắt anh nhìn cô sâu hun hút. Lạc Trần chưa bao giờ nhìn một người đàn ông trưởng thành ở cự ly gần như thế, mặt cả hai như sắp dính vào nhau đến nơi. Ánh mắt đó trở nên nóng bỏng thiêu đốt, cả người anh tỏa ra sự mê hoặc, nhưng chỉ càng khiến Lạc Trần cảm thấy kinh sợ hơn mà thôi.

Lạc Trần nhìn nhất cử nhất động của anh, đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi, vô thức muốn bỏ chạy khỏi căn phòng này. Cô hoàn toàn không biết anh muốn làm gì, mà chính bởi vì không biết nên mới càng cảm thấy hoảng sợ. Cô ra sức vùng vẫy chân tay, đầu cúi thật thấp rồi bất ngờ hất lên đập vào cằm Lâm Tự, muốn tìm cơ hội để thoát thân.

“Anh mau buông tôi ra, đây là nơi nào chứ, sao anh có thể làm thế!” Lạc Trần dùng toàn bộ sức lực còn lại để hét lên, nhưng sức mạnh của cô đã dồn hết vào việc đối kháng trên cơ thể rồi, vì vậy giọng nói nghe yếu ớt vô cùng.

Lâm Tự nghe cô nói cứ như chú dê nhỏ bị rơi vào tay sói già gian ác vậy, bất giác bị cô chọc cười, thu lại bàn tay đang đặt trên cổ cô, nói: “Em nói xem đây là nơi nào, tôi làm sao?”.

Đúng thế, mặc dù đây là phòng họp nhưng vẫn ở trong địa bàn của anh, anh chỉ ép lên người cô mà thôi, cũng không thật sự định làm chuyện gì. “Đây là nơi công cộng, anh đè lên người tôi, bị người ta nhìn thấy thì không tốt.” Lâm Tự dừng lại để Lạc Trần có thời gian thở và sắp xếp lại suy nghĩ.

“Có lý.” Lâm Tự đứng dậy, “Em về trước đi, sẽ liên lạc sau”, nói xong anh liền ra khỏi phòng họp.

Advertisements

One thought on “Trần thế – Chương 6.2

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s