Trần thế – Chương 6.4

Mặc dù sau đó, phần lớn thời gian là Sở Kinh Dương kể về những chủ ý độc ác của cậu ta, trút hết tất cả sự bất mãn của cậu ta vào cô, nhưng nỗi sợ hãi từ lần đầu tiên bị đánh đó vẫn luôn ám ảnh trong tâm trí của Lạc Trần. Thậm chí chỉ cần nghe thấy giọng hay tên của cậu ta là cô đã sợ tới cứng họng lại rồi. Cậu ta có nói gì với cô cũng không cần phải lo rằng sẽ bị cô tiết lộ, bởi vì tinh thần cô luôn ở trong trạng thái căng thẳng cực độ, hoàn toàn không nhớ, cũng không muốn nhớ những thứ đó.

Cô chưa bao giờ khát khao có người nhận nuôi đến thế, nhưng hy vọng hết lần này tới lần khác rơi vào hư không. Rõ ràng là có vài lần, cô cảm thấy việc sắp thành đến nơi rồi, nhưng kết quả vẫn là con số không. Ngược lại, người muốn nhận nuôi Sở Kinh Dương lại rất nhiều, cho dù cậu ta đã đi học, tuổi tác hoàn toàn không còn phù hợp với việc làm con nuôi nữa, nhưng cậu ta lại ưu tú, chỉ cần đứng ở đó cũng khiến người khác nhìn ra cậu thông minh, được nuôi dạy rất tốt, dễ dàng thu hút sự chú ý của họ. Nhưng Sở Kinh Dương từ chối được nhận nuôi, nói muốn sống độc lập, vì vậy rất nhiều gia đình thích cậu ta đều quyên tiền giúp đỡ.

Cũng bởi thế, những ngày lễ tết thường có những người khác nhau đến thăm cậu ta, cho cậu rất nhiều quà. Đa phần, Sở Kinh Dương thường mang những món quà mà mình không cần dùng tới chỗ Viện trưởng để Viện trưởng phân phát. Có một lần, cậu ta nhận được một hộp nhạc thủy tinh. Trên hộp nhạc có tượng một thiên sứ cũng bằng thủy tinh, tiếng nhạc tinh tinh tang tang nghe rất hay. Đó là lần đầu tiên Lạc Trần để lộ sự thèm thuồng của mình trước mặt cậu ta. Trong suy nghĩ của Lạc Trần, một thứ đồ như thế chỉ trên thiên đường mới có, thật đẹp đẽ biết bao. Sở Kinh Dương đưa hộp nhạc ra trước mặt Lạc Trần, “Anh đã cố ý giữ lại, em có thích không?”.

Lạc Trần thật sự không kiềm được đã gật đầu, có phần do dự khi đưa tay ra, muốn sờ vào món quà mà cô chỉ có thể thấy được trong mơ ấy. Nhưng Sở Kinh Dương đột nhiên giơ tay lên, đưa hộp nhạc lên cao, sau đó thả mạnh xuống đất, còn dùng chân đạp lên di di. Lạc Trần lần đó đã sững người lại rất lâu, nhìn bức tượng thiên sứ trong suốt vỡ vụn dưới đất, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.

“Đau lòng không? Mất đi thứ mà mình yêu quý đau lòng lắm chứ gì! Mày chỉ là một đứa đầu đất mà cũng biết đau lòng sao?” Sở Kinh Dương độc ác túm lấy cô mà hét.

Sau lần đó, Lạc Trần càng thêm trầm mặc, số lần bị đánh cũng vì thế mà nhiều lên, số lần bị đói cũng gia tăng. Nhưng nếu có người đến để tìm nhận con nuôi, Lạc Trần vẫn cố gắng tỏ thái độ ngoan ngoãn, thể hiện mặt tốt nhất của mình. Cũng may ban ngày Sở Kinh Dương phải đi học nên đối với Lạc Trần, ban ngày là an toàn nhất.

Nhưng cho dù Lạc Trần có cố gắng thế nào thì cuối cùng người được chọn vẫn không phải là cô. Một lần, cô đi theo một cặp vợ chồng đã nhận nuôi một bạn khác ra tới tận cổng lớn, người dì đó thấy đáng thương, bèn quay đầu lại nói với cô: “Cháu cũng là một đứa trẻ ngoan, nhưng sức khỏe của cháu không tốt, chúng ta không thể chăm sóc được cho cháu, xin lỗi nhé”.

Lạc Trần hoài nghi, cô đúng là trông nhỏ bé hơn những bạn cùng tuổi khác nhưng chẳng có bệnh tật gì cả, sao sức khỏe lại không tốt được? Sau lần đó, Lạc Trần bắt đầu để ý tìm kiếm nơi đặt sổ kiểm tra sức khỏe. Cuối cùng cô cũng tìm thấy sổ khám sức khỏe của mình, hai từ “Lạc Trần” cô có thể nhận ra, bên trên còn dán ảnh. Cô còn nhỏ, đọc không hiểu bên trong cụ thể viết những gì, nhưng cô rất quyết đoán, lấy cuốn sổ kiểm tra sức khỏe của một bạn gái khác có tướng mạo giống mình, đánh tráo trang có toàn các con số trong đó cho nhau, sau đó lại đặt vào như cũ. Làm xong những việc ấy, Lạc Trần chỉ cảm thấy trái tim mình căng thẳng tới mức như ngừng đập. Cô đã muốn ra khỏi đây lắm rồi, không còn nghĩ được thêm gì nữa.

Sau đó không lâu thì cha mẹ nuôi xuất hiện, Thượng Đế vẫn còn thương xót cô, Lạc Trần cuối cùng cũng được nhận nuôi và đưa đi. Lúc ấy, Sở Kinh Dương còn đang ở trường, Lạc Trần hoàn toàn không biết cậu ta sẽ phản ứng thế nào với việc cô rời đi, mà thực ra cô cũng không dám nghĩ đến. Người này, Lạc Trần nguyện không bao giờ nhớ đến nữa.

Advertisements

One thought on “Trần thế – Chương 6.4

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s