CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 3.2

Về đến phòng, đang gọt dở quả táo thì Hà Vĩnh Kỳ lê từng bước tiến vào.

Hắn vừa ngồi xuống giường liền lập tức cầm điện thoại lên.

“A lô, bác ạ? Con là Vĩnh Kỳ đây ạ.”

Keng một tiếng, con dao gọt hoa quả trong tay tôi rơi xuống đất.

Tôi há hốc miệng nhìn hắn, lẽ nào hắn ghi thù, định sử dụng đòn trả thù thô bỉ hèn hạ, vô liêm sỉ nhất – mách lẻo?

“Vĩnh Kỳ à, sao hôm nay ngoan thế, biết gọi điện cho bác? Con ở đó có vui không? Đồng Đồng thì sao?”, giọng nói oang oang của mẹ làm tôi run rẩy.

Lẽ ra ngay khi hắn về đến nơi phải rút dây điện thoại, dùng gối đè lên mặt hắn rồi ra sức mà nện mới đúng. Tôi nghiến răng ken két, sau cùng đành thở dài: Ôi, mình thật quá lương thiện!

Lúc này chỉ có thể hi vọng hắn sót lại chút lương tâm, chừa cho tôi con đường sống.

“Bác ơi, con thật đáng thương”, hắn bắt đầu giở giọng làm nũng sở trường: “Con bị thương rồi”.

Lộp bộp, quả táo gọt được một nửa rơi xuống nền nhà.

Tôi chuẩn bị sẵn tư thế, nếu hắn dám lôi chuyện tôi đánh hắn, hất cháo và cơm trưa lên mặt hắn, vứt hắn vào góc tường ra nói, tôi sẽ lập tức xông lên đánh ngất hắn, sau đó đổi giọng, nói vào ống nghe: “Quý khách thân mến, trò chơi gọi điện đã đến lúc kết thúc, nội dung đã nói đều là hư cấu, nếu có trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên”, sau đó xẹt xẹt, cúp luôn điện thoại.

Trong lúc tôi đang chìm đắm vào hoang tưởng thì mẹ đã kêu lên thất thanh.

“Cái gì? Con bị thương à? Có chuyện gì thế?”

“Con chơi bóng rổ, không cẩn thận bị ngã, đầu gối rách da, chảy rất nhiều máu. Đau lắm bác ạ.”

“Ồ, ra là chơi bóng bị thương.” Mẹ tôi bình tĩnh hơn một chút: “Vĩnh Kỳ, sao lại không cẩn thận vậy chứ? Đồng Đồng cũng không trông nom con gì cả!”.

“Đồng Đồng rất tốt, em còn đỡ con về phòng.”

Tôi thở phào, đôi chân cứng ngắc cuối cùng cũng có thể thư giãn, ngồi xuống ghế.

“Vĩnh Kỳ, con nhớ là không được để nước vào vết thương, nếu không sẽ bị nhiễm trùng đấy. Ôi, bọn trẻ bây giờ cứ chạy nhảy suốt, không lúc nào yên, hơi tí lại ngã chỗ này đập chỗ kia.”

“Không được để nước vào ạ? Không thể nào, bác à, lúc tắm làm sao nước không chạm vào đầu gối được? Không bị ngã trong phòng tắm đã gọi là may mắn lắm rồi.” Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt gian xảo.

Trong khoảnh khắc, tôi đã nhận ra ý đồ của hắn.

Nhà ngươi… nhà ngươi…

Tôi trừng mắt, đang định đập cho hắn vài cái thì tiếng mẹ vang lên.

“Con lúc nào cũng hậu đậu, cứ để Đồng Đồng giúp con tắm là tốt nhất. Đằng nào cũng là anh em thân thiết, còn ở chung với nhau.”

Tôi chút nữa thì nôn ra máu.

“Thế hình như không hay lắm, Đồng Đồng sẽ không chịu đâu.”

“Có gì mà không hay? Anh em kết nghĩa, còn là bạn học của nhau. Đồng Đồng dám không chịu? Con gọi nó ra đây nói chuyện với bác.”

Hà Vĩnh Kỳ thích thú “Vâng” một tiếng, nhét ống nghe vào tay tôi: “Đồng Đồng, bác gọi em”.

“A lô, mẹ…”

“Đồng Đồng, đầu gối Vĩnh Kỳ bị thương rồi, con phải chăm sóc anh tử tế. Vết thương không được chạm vào nước, con tắm cho anh, lúc tắm phải để ý một chút.”

“Mẹ…”

“Còn nữa, sau này phải canh chừng anh cẩn thận, đừng để anh bị thương nữa. Vĩnh Kỳ là cục cưng yêu quý của dì con, tuyệt đối không được có chuyện gì đâu đấy.”

“Mẹ…”

“Thôi, không nói nhiều nữa. Mua vài món bổ máu cho Vĩnh Kỳ, biết chưa? Mẹ không lải nhải nữa, cứ thế mà làm.”

“Mẹ…”

Bên kia đã cúp máy.

Tôi cầm ống nghe đã đang vang lên tiếng tút tút đều đặn, quay ra nhìn Hà Vĩnh Kỳ với ánh mắt căm phẫn.

“Ha ha, Đồng Đồng, làm phiền em rồi.” Hắn đang gọt một quả táo khác, chìa ra trước miệng tôi: “Ăn táo đi. Mỗi ngày một quả táo, bệnh tật rời xa ta”.

Im lặng…

Tiếp tục im lặng…

Khu ký túc xá nam, như thường lệ, vang vọng tiếng hét thất thanh.

“Muốn ném cũng đừng dùng táo ném chứ, đau lắm đấy… Cứu! Cứu với…”

Advertisements

3 thoughts on “CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 3.2

  1. Pingback: [Sách mới]: CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM | BachVietBooks

  2. Bách Việt này!

    Trc hết rất là cảm ơn các bạn đã mang đam mĩ đến với cộng đồng hủ nữ/fan girl. Các bạn chính là người tiên phong trong việc hợp thức hóa đam mĩ ở Việt Nam.

    Nhưng dù sao, mình cũng mong các bạn chăm chút hơn nữa cho chất lượng dịch của truyện. Mình xin không nhắc đến những lỗi ở cuốn TYCDDD vì đó là cuốn đầu tiên. Tuy nhiên mình cũng đã rất mong đợi 1 sự đầu tư kỹ lưỡng hơn ở những bộ sau – Ở đây là CSDDXX.

    Ngay từ những chương đầu mình đã thấy có lỗi lặp từ, rồi thậm chí là sai từ. Ừ thì công nhận do có sự trục trặc để xin phép xin in truyện nên tên truyện phải đổi từ bi thảm sang xui xẻo nhưng sao trong truỵện ở những chap đầu vẫn dùng từ đó vậy? Rồi cả chap này nữa: ” Mẹ không lải nhải .. ” … Mình không đồng ý cách dùng từ lải nhải này – nó khiến mình phản cảm! Hay chăng thì nên dùng từ ‘nói nhiều’ thay thế.

    Nói chung, mình chỉ có mong muốn Bách Việt đầu tư kỹ lưỡng vào truyện nhiều hơn. Đam mĩ không như ngôn tình. Số lượng độc giả ít hơn, và như vậy cũng sẽ khó tính hơn.

    Chúc Bách Việt thành công!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s