Trần thế – Chương 7.1

Chương 7

Lạc Trần nhắm chặt mắt lại như tự thôi miên chính mình, cô không nhìn thấy gì cả, không phải là anh ta. Nhưng tại sao lại là anh ta? Cơ thể cô đã bắt đầu để lộ sự sợ hãi trong nội tâm, run bần bật, chiếc túi trong tay cô cũng như muốn rơi xuống.

Hình như Sở Kinh Dương nói gì đó với dì quản lý ký túc rồi quay sang kéo tay cô đi lên trên. Đến phòng của Lạc Trần, anh ta mở cửa, lôi Lạc Trần vào trong, sau đó khóa trái cửa lại. Lạc Trần lúc này đã hoàn toàn trở nên bị động trước con người đã đối xử tàn nhẫn với mình trong quá khứ này, bất giác trở nên ngoan ngoãn phục tùng.

“Lạc Lạc, sao em lại rơi vào tay tôi thế này?” Sở Kinh Dương nắm chặt hai vai Lạc Trần, lẩm bẩm như nói với chính mình.

Sau đó, anh ta thay đổi sắc mặt: “Em quả đúng là thông minh, năm đó chính tôi đã thay đổi kết quả khám sức khoẻ của em, không ngờ em cũng biết tìm cách để tráo lại cơ đấy. Tôi đã đánh giá thấp em rồi, ngày đấy em mới bé tí xíu, giờ đã lớn thế này”.

“Sống tốt lắm phải không? Sao không quay về thăm mọi người?”

Lạc Trần sợ tới mức răng cũng va vào nhau lập cập, cô không dám trả lời.

Sở Kinh Dương đột nhiên bật cười: “Em đừng sợ. Tôi sẽ không đánh em nữa đâu. Em cũng lớn rồi, chuyện tôi bắt nạt em hồi nhỏ, em cũng đừng để bụng”.

Sau khi nhìn thấy tên Lạc Trần trong danh sách sinh viên mới ở ký túc, Sở Kinh Dương luôn thắc mắc, Lạc Trần đã trở thành người thế nào rồi? Liệu còn giống như trước kia, trầm mặc, nhút nhát, yếu đuối, mặc cho người khác ức hiếp chà đạp? Năm đó khi từ trường trở về, phát hiện Lạc Trần đã được người ta nhận nuôi và đưa đi, Sở Kinh Dương đã nổi giận lôi đình. Lạc Trần đối với anh ta mà nói, là món đồ chơi tốt nhất, lặng lẽ không nói nhiều, cho dù bị đánh cũng không hé miệng.

Việc Sở Kinh Dương trở thành trẻ mồ côi vô cùng đột ngột. Cha mẹ anh bị người khác sát hại, lúc bọn tội phạm ra tay, anh vừa từ trường trở về, biết là có kêu cứu cũng không ích gì, đành đợi cho bọn chúng đi khỏi mới gọi xe cấp cứu, báo cảnh sát. Cha mẹ anh bị trọng thương, cuối cùng vẫn qua đời. Nhờ sự phối hợp của anh, phía cảnh sát nhanh chóng bắt được hung thủ về quy án. Tên đó vốn chỉ định lẻn vào nhà cướp của, cũng chỉ lấy đi được vẻn vẹn hai nghìn tệ, nhưng đã giết chết hai vị giáo sư đại học là cha mẹ Sở Dương.

Mặc dù có rất nhiều người họ hàng và bạn bè của cha mẹ muốn nhận nuôi, nhưng anh kiên quyết vào cô nhi viện ở, sâu thẳm trong tim mình, anh luôn cho rằng nếu mình về nhà sớm hơn, nếu mình dũng cảm hơn, nếu bản thân mình đủ mạnh mẽ… thì chắc chắn cha mẹ đã không phải gặp cảnh ngộ như thế. Vì vậy, vào cô nhi viện là cách anh tự đầy đọa mình, anh cần phải tự trừng phạt chính mình.

Lăng Lạc Trần chính là quà tặng bất ngờ mà Sở Kinh Dương có được. Anh phát hiện ra cô bé nhỏ hơn mình ba tuổi này có một đôi mắt rất trong sáng, dường như không thứ gì có thể khiến nó bị vẩn đục. Sở Kinh Dương cho rằng đó là sự ngây thơ. Vì thế, anh muốn hủy hoại thế giới riêng của cô bé, muốn bước chân vào thế giới đơn giản ấy, muốn cô cùng mình chịu đựng tất cả sự trừng phạt và cứu rỗi. Anh dùng đủ mọi thủ đoạn để Lạc Trần không được người khác nhận nuôi. Nếu so sánh sự man rợ giữa cô nhi viện và việc bị đầy ải ngoài biên cương, thì anh muốn được cùng Lạc Trần lưu lạc ngoài biên ải, anh phải tìm ra được lối thoát cho tâm trạng của mình lúc ấy.

Sở Kinh Dương năm đó cũng đã từng cởi mở tâm sự với Lạc Trần, anh kể với Lạc Trần về thân thế của mình, kể về người mẹ thông minh xinh đẹp, kể về người cha uyên bác giỏi giang, thỉnh thoảng cũng có nhắc đến chuyện trường chuyện lớp, kể về những danh hiệu, những vinh quang mà mình đạt được, kể cả những trò đùa tinh quái. Nhưng tất cả những gì anh ta kể sớm đã bị che lấp, chôn vùi trong sự sợ hãi của Lạc Trần.

Sở Kinh Dương nhìn Lăng Lạc Trần vẫn run rẩy suốt từ khi nhìn thấy anh cho tới tận bây giờ, bất giác bật cười. Xem ra hình ảnh tàn bạo của mình đã khắc sâu trong tim cô ấy rồi.

Bây giờ, Sở Kinh Dương đã khôn lớn trưởng thành, sẽ không làm những việc ấu trĩ như ngày trước nữa. Đối với Lạc Trần, anh vẫn cảm thấy rất có lỗi. Cô đã lớn nhưng da vẫn trắng mịn màng như hồi nhỏ, ánh mắt của cô ẩn chứa sự sợ hãi, còn xen lẫn chút buồn bã. Tính cách của cô vẫn giống như hồi còn nhỏ, lơ đễnh nhu mì, nhưng có phần nữ tính hơn.

Lạc Trần không vì mấy câu nói tùy tiện của Sở Kinh Dương mà lập tức xóa tan được nỗi sợ hãi đã ám ảnh bao lâu nay, nhưng cô biết mình không thể để lộ sự sợ hãi, càng sợ, anh ta lại càng trắng trợn ngang ngược ức hiếp mình hơn, từ trước đến nay vẫn luôn như thế.

“Tôi không ghi thù gì anh cả, khi ấy chúng ta hãy còn nhỏ.”

Sở Kinh Dương nhìn cô nói: “Anh vẫn luôn đi tìm em, nhưng không ngờ lại gặp em ở đây. Anh học nghiên cứu sinh ở trường này, lập một công ty nhỏ cùng các bạn trong cô nhi viện ngày ấy, làm chip điện tử”.

Lạc Trần thầm tự cổ vũ mình: “Mình và anh ta đều đã lớn cả rồi, mình cũng đã rời khỏi cô nhi viện, anh ta sẽ không thể đánh chửi mình nữa. Bây giờ cả hai đều bình đẳng, nếu anh ta có ý định xâm phạm, mình sẽ kiện anh ta, nhất định sẽ có người trị được”.

Nghĩ đến đây, Lạc Trần thấy thoải mái hơn một chút.

Những lời Sở Kinh Dương nói, cô chỉ nghe để đấy, không muốn hiểu anh ta đang nói gì, căn bản là chẳng hề để vào đầu.

Sở Kinh Dương thấy bộ dạng thất thần của cô, biết người trước mặt không hề nghe những gì anh đang nói, ánh mắt sắc nhọn như đanh lại, cơn giận không biết từ đâu bỗng bùng lên. Nhưng anh cũng biết, lúc này không thể dọa cho cô sợ, vừa mới gặp mặt đã khiến cô sợ chết khiếp thì sau này còn gì vui nữa?

Vì thế, anh bắt đầu kể qua tình hình gần đây của vài người bạn trong cô nhi viện mà Lăng Lạc Trần quen, cũng không ép cô phải tham gia vào câu chuyện nữa. Lúc này Lạc Trần mới nhận ra giọng của Sở Kinh Dương rất hay, trầm ấm, có sức hấp dẫn. Có chuyện gì mà tâm trạng anh ta tốt thế?

Advertisements

One thought on “Trần thế – Chương 7.1

  1. Pingback: TRẦN THẾ – Mộc Phạn | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s