CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 3.4

Sau ba lần miễn cưỡng giúp Hà Vĩnh Kỳ tắm, cuối cùng tôi cũng phát hiện ra rằng, cầu nguyện Thượng đế là một hành động vô ích. Thượng đế không thể xử lý, cũng không thể giải đáp vấn đề. Tôi đã hỏi Ngài không biết bao nhiêu lần là tại sao cuộc sống đại học của tôi lại thê thảm như thế này? Tại sao tôi phải trở thành bảo mẫu của Hà Vĩnh Kỳ? Tại sao đã đảm nhiệm chức năng của các thiết bị điện dân dụng như máy rửa bát, máy giặt,… rồi mà tôi vẫn phải đóng thêm vai vận động viên điền kinh bất đắc dĩ nữa?

Chẳng có câu hỏi nào nhận được đáp án.

Tôi quyết định không thèm hỏi Thượng đế nữa, thay vào đó là hỏi thẳng Hà Vĩnh Kỳ.

“Tại sao tôi phải giúp anh làm cái này cái nọ? Cuộc đời này thật quá bất công!” Vừa dùng khăn kỳ lưng cho hắn, tôi vừa xả nỗi ức chế đầy bụng: “Làm bảo mẫu cho một thằng đần tôi cũng không để ý, nhưng tại sao cả trường chỉ có mình tôi biết anh đần thôi? Rốt cuộc tại sao tôi lại thê thảm thế này?”.

“Bởi vì anh thích em.” Hà Vĩnh Kỳ khá hơn Thượng đế chút, trả lời rất nhanh.

Tôi đờ ra một lúc, thô lỗ xoay hắn lại, mặt đối mặt hỏi: “Anh nói cái gì? Nói lại lần nữa”.

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc nói: “Anh thích em”.

Bịch, chiếc khăn ướt rơi xuống nền nhà.

Tôi há hốc mồm, trợn tròn mắt, tiếp đó lắc đầu nguầy nguậy.

Một tên con trai trần truồng đứng giữa nhà tắm – ảo giác.

Ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng tôi – ảo giác.

Nói thích tôi – ảo giác!

Đầu óc quay cuồng, trời đất đảo lộn, tôi suýt nữa thì ngã lăn quay.

“Hà Vĩnh Kỳ, giải thích rõ ràng lời anh vừa nói”, tôi yếu ớt mở miệng.

Hắn thích thú chiêm ngưỡng vẻ mặt choáng váng của tôi trong năm giây: “Anh thích em, Đồng Đồng”. Hắn dừng lại chút, dường như sắp xếp lại câu chữ một lần nữa, nói tiếp: “À, phải nói là anh thích trêu em”.

Tôi ngây đơ…

Hắn nhìn tôi, bật cười ha hả.

“Anh là đồ khốn nạn!” Cuối cùng tôi điên lên: “Đi chết đi!”. Tôi dồn toàn bộ công lực tát một cái thật mạnh vào mặt hắn, lần này hoàn toàn không nể nang gì hết.

Mặt đỏ như đít khỉ, tôi thở hồng hộc: “Hà Vĩnh Kỳ, anh là thằng đểu!”. Sau đó co chân đạp ngay bộ phận hiểm yếu đang tồng ngồng của hắn.

“A!”

Trong tiếng kêu thét thảm thiết của Hà Vĩnh Kỳ, tôi lửa giận bừng bừng đạp tung cửa, không thèm nán lại một phút nào, vơ lấy cặp sách lao thẳng vào màn đêm tăm tối bên ngoài.

Khuôn viên trường buổi tối rất đẹp, nhưng lúc này tôi chẳng có lòng dạ nào thưởng thức.

Vứt cặp sang một bên, tôi nằm bò trên ghế đá thở dốc.

Tôi hận hắn, hận hắn, hận hắn đến chết!

Tại sao cuộc sống đại học của tôi lại thê thảm thế này?

Hi vọng cú đá lúc nãy làm hắn thành vô dụng luôn thì càng tốt! Mà không được, lỡ hắn vô dụng thật thì biết ăn nói thế nào với dì đây? Tôi dần dần có chút lo lắng.

Hay là về xem hắn thế nào? Có khi hắn mất mạng trong nhà tắm rồi cũng nên?

Không được! Tôi lắc đầu, chết cũng không quay lại. Trong mắt tôi, nhà tắm chẳng khác gì chốn địa ngục nhan nhản ma quỷ.

Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng tôi nằm vật ra ghế đá, quyết định không khuất phục.

Trời cuối cùng đã xuất hiện sao. Cổ nhân từng lấy đất làm chiếu, lấy trời làm màn, tôi cũng thử một lần cho biết.

Bất luận thế nào, đêm nay tuyệt đối không về!

Lũ côn trùng rả rích trong bụi cỏ, gió đêm khẽ lướt qua gò má.

Mọi thứ đều rất tuyệt vời, nếu như không có chuyện phiền phức kia.

Tôi mang ý chí quyết không khuất phục trải qua một đêm giữa không gian tươi đẹp, sớm tinh mơ hôm sau mở mắt dưới ánh mặt trời màu cam nhàn nhạt.

Thật tuyệt vời biết bao… toàn thân đầy những vết cắn của muỗi và các loại côn trùng không rõ danh tính khác…

Dựa vào khả năng nhẫn nhịn đã được tôi luyện suốt một thời gian dài, hiện tại cơn giận hôm qua đã xẹp xuống. Sau khi rửa mặt, súc miệng qua loa ở bồn rửa tay giữa sân trường, tôi thở dài đánh thượt, rốt cuộc vẫn cầm hai tấm thẻ tập thể dục chạy đến sân vận động.

Thì ra hắn thích trêu đùa tôi.

Cũng xem như tôi đã tìm ra nguyên nhân dẫn đến cuộc sống thê thảm hiện nay rồi.

Chạy xong, mua đồ ăn sáng, ngồi trong giảng đường quét sạch cả hai suất. Cho anh chết đói!

Tiết đầu tiên là toán cao cấp, sinh viên lần lượt kéo đến. Nghĩ đến việc chuẩn bị phải đối mặt với tên ác ma, lòng tôi thấp thỏm không yên. Nhưng chuông vào lớp vang lên rồi, thậm chí đến tận lúc thầy giáo cũng đã vào lớp, vẫn chưa thấy tung tích hắn đâu.

Vô số ánh mắt ném về phía tôi, có lẽ do cảnh tôi ngồi một mình quá bắt mắt, bọn họ đã quen cảnh hai đứa một ngồi một nằm dính nhau như keo rồi.

Từ thấp thỏm không yên, tôi chuyển sang lo lắng không thôi. Chẳng nhẽ hắn thực sự đã ngã xuống nền nhà tắm, không bò dậy được nữa ư?

Thảm rồi, chẳng những không có mặt mũi nào gặp dì mà còn phải ngồi tù đếm lịch ấy chứ. Nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớp im lìm, mặt tôi càng lúc càng trắng bệch.

Tim đập thình thịch, Hà Vĩnh Kỳ, anh làm ơn xuất hiện nhanh đi.

Xin anh, coi như tôi van xin anh đấy.

Cuối cùng, lời khẩn cầu thầm lặng đầu tiên của tôi từ khi vào đại học đã trở thành hiện thực.

Bóng dáng quen thuộc của Hà Vĩnh Kỳ xuất hiện trước cửa lớp.

Trong tích tắc, tôi kích động đến nỗi chỉ muốn nhảy bật dậy reo hò lao đến ôm hắn vài cái. Lấy tay dụi dụi mắt, cố ngăn cơn kích động, tôi chăm chú quan sát hắn.

“Trời ơi Vĩnh Kỳ, em bị sao thế?”

“Không có gì ạ, xin lỗi thầy, em đến muộn.”

Hà Vĩnh Kỳ vừa bước chân vào, cả giảng đường liền xôn xao.

Trên khuôn mặt của Bạch mã hoàng tử hằn rõ năm ngón tay, chân thì cà nhắc.

Tôi rất muốn giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng lúc hắn bước cao bước thấp tiến tới chỗ tôi… tôi quả thật không thể nhịn nổi, bật cười ha hả.

“Ha ha ha… ha ha… ha ha ha…”

Cười là hành động mà con người khó có thể khống chế nổi. Tôi càng cười càng cảm thấy buồn cười, lúc đầu là ôm bụng cười, sau thì nằm bò ra vỗ bàn không ngừng.

Đợi tôi cười xong mới phát hiện ánh mắt trách móc của thầy giáo và cả lớp đang nhìn mình từ lúc nào.

“Lương Thiếu Đồng, sau giờ học ở lại gặp tôi.”

Từ khi vào trường, hôm nay là lần đầu tiên ước nguyện của tôi thành sự thật, cũng là lần đầu tiên bị thầy giáo bắt ở lại lớp sau giờ học.

-Hết chương 3-

Advertisements

One thought on “CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 3.4

  1. Pingback: [Sách mới]: CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s