CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 4.4

Hôm nay là sinh nhật tôi, cách sinh nhật của Hà Vĩnh Kỳ vừa đúng mười lăm ngày.

Sáng sớm tỉnh giấc, nghĩ ra hôm nay là sinh nhật mình, không khỏi vui mừng hớn hở. Có điều mẹ sẽ không cho tôi được hưởng sự đối đãi như với Hà Vĩnh Kỳ đâu, càng không đời nào bảo Hà Vĩnh Kỳ tổ chức tiệc sinh nhật cho tôi.

Hôm nay, tôi sẽ tự thưởng cho chính mình.

Thượng đế, chí ít xin hãy để Hà Vĩnh Kỳ biến mất khỏi cuộc đời con trong ngày hôm nay.

Tôi quyết định ngày hôm nay sẽ chẳng làm gì giúp Hà Vĩnh Kỳ hết, thế nên tôi không chạy bộ hộ hắn. Cô gái phụ trách đăng kí thẻ ngạc nhiên hỏi tôi: ”Ý? Thẻ của Hà Vĩnh Kỳ đâu? Cậu quên không đem theo à?”.

Tôi cười toe toét, hỏi lại: “Hà Vĩnh Kỳ là ai cơ?”, sau đó cắp đít chuồn thẳng.

Tâm trạng vô cùng thoải mái.

Vào quán McDonald gần trường, tôi gọi một phần điểm tâm ngồi ăn ngon lành. Cứ nghĩ đến cảnh Hà Vĩnh Kỳ đang ngồi đần thối chờ đợi bữa sáng đúng giờ như mọi khi mà tôi không nhịn nổi cười.

Lẽ ra phải làm thế này từ lâu rồi.

Hôm nay phải tận lực hành hạ hắn một phen, đến mai lại dùng phương pháp đe dọa cộng thêm dụ dỗ, ép hắn thề không bao giờ hé miệng với bất cứ ai, đặc biệt là mẹ tôi, thế là ổn.

Ăn sáng xong thì đến giảng đường.

Giảng đường rất ồn ào, hôm nay thầy trả bài thi môn Động vật lưỡng cư đại cương.

Hà Đông Bình đưa bài cho tôi: “Đồng Đồng, của cậu này, điểm cao phết, tám hai điểm”.

Tôi cười hớn hở nhận lấy.

“Đồng Đồng hôm nay tâm trạng tốt thế, cười một cái đẹp trai lên bao nhiêu.”

Uông Ly Ly ngồi cạnh xen vào: “Đúng thế, quả nhiên là anh em của Hà Vĩnh Kỳ, cả hai đều đẹp trai”.

Tôi lơ đi cái tên đáng ghét đó, quay ra hỏi Hà Đông Bình: “Ai điểm cao nhất lớp?”.

“Là Hà Vĩnh Kỳ. Anh cậu thật xuất sắc.”

Tôi hừ nhạt, được đến bảy, tám đứa nhắc bài cho, điểm không cao mới lạ đấy. Tôi khinh!

Hà Đông Bình chạy sang chỗ khác tìm cái gì đó, không biết đọc được gì mà cười nghiêng ngả, ném tờ giấy cho tôi nói: “Bài thi của Hà Vĩnh Kỳ đó, cậu xem câu duy nhất Vĩnh Kỳ trả lời sai đi. Trời ạ, cười chết mất”.

“Có gì đáng cười? Sai một câu có gì lạ?”, tôi đón lấy, mở ra xem, mặt mũi liền tối sầm lại.

Cả bài chỉ sai một câu điền từ vào chỗ trống.

Câu thứ ba của bài thứ nhất, bốn tập tính sinh hoạt của ếch là gì?

Hà Vĩnh Kỳ điền vào bốn chữ: ăn, uống, ỉa, đái. Chẳng trách Hà Đông Bình cười như muốn đứt ruột.

Tên ngu ngốc! Thật xấu hổ, cái tên ngu dốt này lại là anh kết nghĩa, bạn chung phòng kiêm luôn cái đuôi dai nhách của tôi.

Đúng lúc này Hà Vĩnh Kỳ bước vào: “Ồn ào thế, có kết quả thi rồi à?”.

“Mau xem bài thi của cậu đi, chết cười.”

“Vĩnh Kỳ, cậu thật giỏi, điểm cao nhất lớp đó.”

Hà Vĩnh Kỳ bước lại bên tôi: “Đồng Đồng, sáng sớm em đi đâu thế? Anh cứ ngồi trong phòng đợi em mãi”.

Có mà đợi bữa sáng thì có. Tôi lườm hắn: “Hừ, tôi ra McDonald ăn sáng”.

“Sao không rủ anh cùng đi?”

“Sao tôi lại phải rủ anh chứ?”, tôi đốp lại, ném bài thi cho hắn: “Xem đi, trên đời có loại người ngu dốt như anh không? Đừng có nói với người khác là anh quen tôi đấy nhé”.

Hắn lướt qua bài thi, gãi đầu: “Ồ, câu này là em bảo anh mà”.

“Cái gì?” Tôi trợn mắt nhìn hắn.

“Đúng mà, anh hỏi em, em bảo là ăn uống ỉa đái…”

“Câm mồm!”

Lần này đến lượt cả lớp trợn mắt nhìn tôi.

Uông Ly Ly khẽ nói: “Đồng Đồng, cho dù cậu không thích Vĩnh Kỳ cũng đâu cần nhắc sai như thế”.

“Đúng đó”, Hà Đông Bình gật đầu phụ họa.

Thật là khóc không thành tiếng, tôi chớp chớp mắt, cảm thấy mình sắp ngất luôn tại chỗ.

Hà Vĩnh Kỳ xích lại gần, quàng tay lên vai tôi: “Sao các cậu lại nhìn Đồng Đồng như thế? Bọn mình đùa chút thôi mà, các cậu làm em ấy sợ rồi này. Hôm nay là sinh nhật của Đồng Đồng đó”.

Cả lớp bỗng trở nên nhốn nháo.

“Đồng Đồng, hôm nay là sinh nhật cậu sao?”

“Thì ra cậu chỉ nhỏ hơn Hà Vĩnh Kỳ có mấy ngày tuổi…”

“Chúc mừng sinh nhật.”

Trong lúc tôi vẫn chưa hết đờ đẫn, Hà Vĩnh Kỳ đã thay mặt tôi nhận lời chúc, vòng tay ôm lấy tôi, gật đầu cảm ơn mọi người, nói: “Tiệc sinh nhật thì thôi, hai đứa mình sẽ tự tổ chức, nhưng quà sinh nhật thì nhất định phải có, ngày mai mang đến lớp, mình sẽ tự tay ký nhận”.

“Ai muốn cùng đón sinh nhật với anh chứ?”, cuối cùng tôi cũng tỉnh lại, đẩy tay hắn ra: “Tôi muốn cùng đón sinh nhật với mọi người”.

“Nhưng mà, Đồng Đồng, anh rất muốn hai đứa mình cùng đón sinh nhật với nhau thôi.”

Cứ đùa, thứ hắn muốn nhiều vô kể, tôi sao có thể đáp ứng hết được.

Tôi mặc kệ hắn, quay ra cười với các bạn: “Hôm nay là sinh nhật mình, tối nay mời mọi người cùng ăn bánh ga tô nhé”.

Lạ là không có tiếng hoan hô như dự tính, mọi người đưa mắt nhìn nhau, chần chừ do dự.

“Đồng Đồng, có lẽ bọn tớ không nên đến làm phiền cậu thì hơn.”

Hà Đông Bình miễn cưỡng trả lời: ”Đúng thế… hơn nữa sắp đến kỳ thi rồi, ai cũng bận ôn tập cả”.

“Cậu và Vĩnh Kỳ cùng đón sinh nhật cũng tốt mà.”

Chuyện gì thế này? Tôi không được hoan nghênh đến thế sao? Mời người ta đến ăn bánh sinh nhật cũng chẳng ai buồn nhận lời?

Một ý nghĩ lóe lên, tôi nhẹ nhàng cầm lấy chiếc hộp bút bằng sắt trên bàn, dùng nó để nhìn xem có phải Hà Vĩnh Kỳ đang giở trò gì ở sau lưng không.

Hắn đang không ngừng chắp tay khom lưng cầu xin, trừng mắt dọa người.

Cái tên khốn khiếp!

Mặc dù tính khí của tôi rất rốt nhưng vẫn không kiềm chế nổi, cầm luôn hộp bút nện vào đầu hắn.

Binh!

Sau tiếng binh rùng rợn, cả lớp im phăng phắc.

Một dòng máu tươi chảy xuống từ trán Hà Vĩnh Kỳ. Thôi chết, tôi quên mất hộp bút làm bằng sắt.

Máu, máu, máu… không ngừng chảy xuống từ trán hắn. Ai cũng đần mặt ra nhìn hai đứa. Đến cả Hà Vĩnh Kỳ cũng ngây ra, ánh mắt kinh ngạc của hắn làm tôi thấy mình như một tên ác ma tội lỗi ngập đầu.

Hà Đông Bình là người đầu tiên bừng tỉnh: “Vĩnh Kỳ, cậu có sao không?”.

Cả lớp lập tức tỉnh theo, lao ùa đến.

“Vĩnh Kỳ, Vĩnh Kỳ…”

“Mau cầm máu lại.”

“Gọi thầy giáo.”

“Đưa đến phòng y tế.”

“Gọi cảnh sát.”

Mọi người vây lấy Hà Vĩnh Kỳ, đẩy tôi lúc này vẫn đang cầm hộp bút ngơ ngác ra một bên.

Tại sao chuyện lại thành ra thế này?

Hôm nay không phải là sinh nhật của tôi sao?

Ngày sinh nhật không phải nên vui vẻ sao?

Tại sao lại như thế này?

Mẹ nhất định sẽ cắt cổ mình, dì sẽ khóc hết nước mắt, khuôn mặt của Hà Vĩnh Kỳ bị hủy hoại rồi, nói không chừng còn trở thành thằng khùng…

“A…”, tôi hét lên một tiếng, quay người định lao ra cửa.

Có điều đôi chân đã mềm nhũn từ lúc nào, rầm một cái, ngã nhào.

Bốp! Đầu đập mạnh xuống đất… phía trước tối đen.

Tôi ngất đi.

-Hết chương 4-

Advertisements

One thought on “CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 4.4

  1. Pingback: [Sách mới]: CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s