CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 5.1

Chương 5

Tôi biết nguyện vọng khiến Hà Vĩnh Kỳ biến mất trong ngày sinh nhật không thể thành hiện thực, có điều cũng đâu cần xui xẻo đến mức phải tỉnh dậy trong bệnh viện chứ?

Lúc mở mắt, nhìn thấy chiếc ghế in biểu tượng y tế của trường, tôi chợt nhận ra mình thật sự xui tận mạng, đen không thể đen hơn nữa rồi.

“Đồng Đồng…”

Vừa nghe thấy giọng hắn, toàn thân tôi lập tức xù lông cảnh giác.

Quay người lại nhìn, Hà Vĩnh Kỳ đang nằm trên chiếc giường còn lại trong phòng.

“Đồng Đồng, đầu em còn đau không?”, đầu hắn cuốn băng trắng toát, nhìn cực kỳ buồn cười.

Đầu anh đau thì có. Tôi hừ một tiếng, đầu mình còn lo chưa xong, lại chạy đến hỏi người ta có đau đầu không.

Lẽ nào cú đập của tôi đã biến hắn thành thiểu năng rồi?

Đang nghĩ ngợi, tự dưng cảm thấy đau nhức, đưa tay định xoa xoa một chút, tôi kinh ngạc phát hiện đầu mình cũng được cuốn băng chằng chịt.

Hắn mau mắn giải thích hộ: “Lúc ngất đi đầu em bị đập xuống đất…”.

“Không phải do anh hại sao?”, tôi quát.

Hà Vĩnh Kỳ ngoan ngoãn ngậm miệng, ngắm nghía trần nhà một lúc rồi bật cười.

Tôi càng lộn ruột, tức tối hỏi: “Cười cái khỉ gì?”.

“Chúng ta quả đúng là một cặp trời sinh, cùng phòng ký túc, đến vào viện cũng nằm chung phòng.”

Tên khốn này thật biết cách chọc tức tôi, nếu hôm nay không đập cho hắn một trận chắc tôi sẽ điên mất. Tôi nghĩ, nếu bắt buộc phải chọn một là con trai phát điên, hai là cháu trai bị ăn đập, chắc mẹ tôi cũng không đến nỗi chọn cái thứ nhất đâu.

Tôi khó khăn bò dậy khỏi giường, siết chặt nắm đấm tiến lại phía hắn.

Hắn hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm gần kề, nằm trên giường nhìn tôi bằng cặp mắt ngây thơ vô tội: “Đồng Đồng, em hồi phục nhanh quá, mới đó mà đã đứng dậy được rồi”.

Tôi cười nhạt: “Đương nhiên, trong phim kiếm hiệp, bên nào hồi phục chậm chắc chắn sẽ chết. Xem Lộc đỉnh ký chưa? Đây chính là ưu thế lớn nhất của Vi Tiểu Bảo khi ở trên núi Linh Xà đấy”.

Hắn cười khoe lúm đồng tiền: “Nếu em là Vi Tiểu Bảo thì sẽ chẳng lấy được cô vợ nào đâu”.

“Tại sao?”, kéo dài thời gian cũng vô dụng. Miệng mỉm cười, tay xắn áo.

“Nếu anh là Khang Hy, anh sẽ không để cho em lấy vợ.”

“Phải rồi, không lấy vợ, cả đời rửa bát giặt đồ, làm nô lệ phục dịch anh.” Cái đồ mưu mô xảo quyệt.

“Đồng Đồng.”

“Gọi cũng vô ích…” Hiếm lắm tôi mới nhỏ nhẹ với hắn được một lần, dịu dàng nói tiếp: “Có gọi tên tôi nghìn lần, tôi cũng đánh”.

Vừa thốt ra từ “đánh”, tôi lập tức nắm chặt tay, dùng khí thế dời non lấp biển, dùng quyết tâm một đi không trở lại, hoàn toàn vứt béng áp lực từ hai ngọn núi to đùng là mẹ và dì ra sau, lấy hết sức bình sinh đấm thẳng vào khuôn mặt đẹp trai có thể lừa được cả thiên hạ nhưng lúc nào cũng khiến tôi tức lộn ruột trước mặt.

Kể lại thì lâu chứ mọi việc diễn ra rất nhanh, cơ thể Hà Vĩnh Kỳ đột nhiên bật dậy như chẳng bệnh tật gì, tránh được cú đấm kinh thiên động địa của tôi.

Thêm cú nữa! Tôi giơ tay trái. Hắn né.

Thêm cú nữa! Tôi giơ tay phải. Hắn lại né.

Tôi lại đấm…

Trong lúc tôi mồ hôi đầy đầu, tay vung túi bụi thì eo đột ngột bị nắm chặt, tiếp đó là một lực cực lớn tác động lên. Tiêu rồi, tôi chỉ lo tấn công mà lơ là phòng thủ, bị Hà Vĩnh Kỳ phản đòn, đẩy thẳng xuống giường, còn thuận thế đè luôn lên người tôi.

“Ui…” Hắn nặng quá.

Vĩnh Kỳ ở phía trên cười đểu: “Chịu thua chưa?”.

Tôi căm phẫn nhìn hắn, quay đầu sang một bên: “Hừ, bổn thiếu gia thà chết không phục”. Tôi quyết định ngày mai không giúp hắn mua cơm, rửa bát, giặt đồ, chạy bộ nữa, cho hắn chết đói, chết bẩn, chết mệt luôn đi.

Hắn cúi đầu thấp hơn, hơi thở phả lên mặt tôi, không cười nữa, giọng khàn khàn: “Thế thì anh phải nghiêm túc dùng cực hình bức cung, em không được xin tha mạng đâu đấy”.

Giọng hắn khàn đặc, nghiêm túc bất thường. Tự dưng tôi cảm thấy nguy hiểm sắp ập đến.

“Anh định làm gì?”, tôi quay đầu nhìn hắn, mặt mũi cảnh giác.

“Bức cung”, hắn khẽ thốt ra hai từ, bất ngờ cúi đầu, hôn lên môi tôi.

Bờ môi nóng hổi, mềm mại chạm lên môi tôi…

Không chỉ vậy, cái lưỡi nghịch ngợm cũng chui vào mò mẫm.

“Ư ư…”, tôi cố gắng lắc đầu, dùng tay đẩy hắn ra.

Hắn rất khỏe, chỉ dùng một tay đã giữ được cả hai tay tôi trên đỉnh đầu. Tất cả là tại tôi, ai bảo thường ngày nuôi hắn béo tốt, nào sườn nào cá, biết thế này thì cho hắn nhịn đói mỗi hôm một bữa.

Không, phải cho hắn nhịn đói luôn hai bữa mới đúng.

“Ư… cứu… cứu mạng…”, sắp ngạt thở rồi.

Hắn biến thành động vật thân mềm, bắt đầu chậm rãi xâm chiếm con mồi.

Tôi sẽ bị hắn nuốt sống mất…

Advertisements

4 thoughts on “CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 5.1

  1. Pingback: [Sách mới]: CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s