CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 6.1

Chương sáu

Đàm Diệu Ngôn đã nhanh chóng phát huy tác dụng.

Thứ nhất, cậu ta cướp luôn một nửa vinh quang vốn có của Vĩnh Kỳ, hơn nữa còn cố ý xuất hiện ở tất cả những hoạt động ngoại khóa mà ông anh kết nghĩa của tôi tham gia với tư cách là đối thủ.

Thứ hai, ánh mắt vốn luôn dính chặt lấy tôi của Vĩnh Kỳ nay đã dành ra một nửa thời gian để ý đến Đàm Diệu Ngôn, dường như Đàm Diệu Ngôn có một sự đe dọa kì lạ với hắn.

Tôi rất có thiện cảm với những việc làm của Đàm Diệu Ngôn, vì thế lúc ở trong lớp tình cờ chạm mắt, tôi luôn gửi cho hắn một nụ cười nhã nhặn.

Vĩnh Kỳ rất không hài lòng.

“Đồng Đồng, sao em lại cười với hắn?”

“Với ai cơ?”

“Tên khốn kiếp đó!”

“Tôi có cười với anh đâu”, tôi giả ngu.

“Anh nói Đàm Diệu Ngôn!”

Nhìn bộ dạng tức phát điên của Vĩnh Kỳ, tôi sướng âm ỉ, thản nhiên đáp: “Tôi chỉ quen mỗi một tên khốn kiếp là anh thôi”.

“Đồng Đồng…”

“Thôi ngay cái trò làm bộ đáng thương trước mặt tôi đi.” Tôi quay đầu xuống bàn dưới, cố tình cười một cái thật tươi với Đàm Diệu Ngôn.

Eo bỗng bị siết chặt, cả người dựa sát vào Vĩnh Kỳ, tay hắn giữ chặt lấy người tôi, quay đầu ra sau thị uy với Đàm Diệu Ngôn.

Đồ thần kinh! Tôi đập một phát vào gáy khiến hắn rên khẽ một tiếng, ấm ức buông tôi ra.

Đàm Diệu Ngôn thích thú quan sát chúng tôi, ngẩng đầu nhìn thầy giáo một cái rồi cúi xuống hí hoáy viết vài chữ, vo thành cục ném lên mặt bàn của tôi.

Tôi đang giơ tay định cầm thì Vĩnh Kỳ đã đi trước một bước. Hắn mở ra nhìn, hừ hừ hai tiếng rồi xé nát mảnh giấy, vo thành cục, ném vào góc tường.

“Trên đó viết cái gì?”

“Chẳng có gì.”

Tôi thụi một cú vào bụng hắn, hạ giọng đe dọa: “Mau nói ra, nếu không chốc nữa ra chơi tôi tự mình đi hỏi”. Vĩnh Kỳ cau mày bất mãn, gãi đầu nói: “Hắn nói em rất đáng yêu, giống một đứa con gái”.

“Cái gì?”, lông mày dựng đứng, tôi giận dữ quay đầu về phía Đàm Diệu Ngôn.

Chuông reo, thầy giáo bước ra khỏi lớp. Tôi còn chưa kịp đi hỏi tội thì Đàm Diệu Ngôn đã tự dẫn xác đến.

“Sao thế? Cả tiết cứ trừng mắt lườm mình?”

Tôi hùng hổ chất vấn: “Nói cho rõ ràng, ai giống con gái?”. Tôi đứng bật dậy, phô diễn cơ thể cao lớn của mình.

Đàm Diệu Ngôn ngơ ngác: “Ai nói cậu giống con gái? À, mình hiểu rồi, ha ha, lời của Vĩnh Kỳ mà cậu cũng tin à?”.

Vĩnh Kỳ cũng đứng dậy, hừ nhạt: “Đàm Diệu Ngôn, mày đừng có bôi xấu thanh danh của tao”.

Tôi chợt ngộ ra, không sai, trước giờ Vĩnh Kỳ vẫn luôn nói dối không chớp mắt.

Tôi hết nhìn Vĩnh Kỳ lại nhìn Đàm Diệu Ngôn, hừ một tiếng rồi ngồi xuống.

Những việc tương tự xảy ra liên tục, chiến tranh liên miên, dần dần bước vào giai đoạn quyết liệt.

Nhưng với riêng tôi, sự việc đang trên đà phát triển tốt đẹp.

Một lần, qua khung cửa sổ, Vĩnh Kỳ tình cờ bắt gặp tôi và Đàm Diệu Ngôn cùng chạy bộ dưới sân vận động…

Sáng sớm hôm sau.

“Hôm nay dậy sớm đột xuất thế, chẳng lẽ mặt trời mọc ở đằng Tây rồi à?”, tôi vừa mở mắt đã thấy Vĩnh Kỳ quần áo chỉnh tề đứng trước mặt.

“Đưa cho anh”, hắn xòe tay ra.

“Cái gì?”

“Thẻ tập thể dục.”

“Tự chạy?” Tôi kinh ngạc trợn mắt: “Anh uống nhầm thuốc à?”, sau đó vừa ném thẻ cho hắn vừa cảnh cáo: “Muốn chạy thì từ nay mỗi ngày tự mà chạy lấy, đừng mơ tôi chạy giúp anh nữa”.

Hắn vẫn giơ tay ra: “Vẫn còn”.

“Còn gì?”

“Thẻ của em đâu?”

Tôi lừ hắn: “Anh tưởng ai cũng lười chảy thây như anh chắc? Tôi không cần anh chạy hộ đâu”.

“Đưa cho anh.” Thằng cha này hôm nay thật cố chấp.

Tôi bước xuống giường: “Không đưa”, đá cửa nhà vệ sinh đánh rầm, bắt đầu công việc vệ sinh răng miệng.

Lúc bước ra lại bị hắn chặn ngay trước cửa.

“Chuyện gì?”

“Hì hì, Đồng Đồng”, hắn cười toe toét: “Em chạy giúp anh bao nhiêu lần, để anh chạy giúp em một lần này thôi”.

Nhìn điệu bộ gian manh của hắn, chắc chắn có âm mưu gì đây.

Tôi lắc đầu quầy quậy: “Không cần, anh chạy phần của mình là được rồi”.

“Để anh chạy giúp em, mua cả bữa sáng cho em nữa. Em muốn ăn gì nào?”

Cứ nhắc đến bữa sáng là tôi lại buồn nôn, hậu quả lần trước hắn mua bữa sáng đến giờ vẫn còn in đậm đây này. Tôi càng lắc đầu điên cuồng hơn: “Không cần, không khiến, không được!”.

Hắn thấy mềm mỏng không được, lập tức đổi sang biện pháp cứng rắn, nắm chặt cánh tay tôi, lôi vào phòng ngủ.

“Không được cũng phải được.”

“Hà Vĩnh Kỳ, anh định làm gì?”, bị hắn quăng lên giường, tôi sợ đến nỗi mặt mày tái nhợt: “Tôi cảnh cáo anh, nếu anh… ư… ư… anh… ưm…”.

Nội dung cảnh cáo còn chưa kịp thốt ra, cả người đã bị đè xuống, đôi môi mềm mại cuốn lấy môi tôi.

Sàm sỡ! Cứu mạng!

Tôi trợn tròn mắt, giống hệt mắt con ếch trong phòng thí nghiệm.

Giãy giụa phản kháng hoàn toàn vô dụng, tôi chỉ có thể trợn mắt nhìn hắn chà đạp hai cánh môi của mình.

Không khí cứ bị cướp đi hết lần này đến lần khác, mỗi lần tôi gần tắt thở là hắn lại thả lỏng một chút, sau đó lại tiếp tục tấn công.

Tên yêu râu xanh! Mẹ ơi cứu con!

“Có đưa không?”, nghe giọng điệu còn tưởng hắn đang tra khảo danh sách cộng sản nằm vùng ấy chứ.

Mãi mới có cơ hội thương lượng, tôi đành đau khổ gật đầu: “Đưa, đưa, tôi đưa”. Thật hổ thẹn với lương tâm.

Hắn lấy được tấm thẻ liền nở nụ cười thắng lợi, đưa tay véo má tôi: “Ngoan ngoãn ở trong phòng, không được đi lung tung”, nói xong quay người chuồn thẳng.

Advertisements

2 thoughts on “CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 6.1

  1. Pingback: [Sách mới]: CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s