Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 1.1

Chương 1

Ngược thời gian trở về một năm trước.

Khi Phương Thần về đến nhà thì đã là mười hai giờ đêm, cánh cửa phòng ngủ của Chu Gia Vinh vẫn còn hé mở, tiếng ti vi lọt qua khe cửa vọng ra ngoài, chắc hẳn đó là chương trình văn nghệ tổng hợp rất vui vẻ.

Cô gõ cửa lấy lệ, sau đó nói bằng vẻ không vui: “Vặn bé tiếng một chút”. “Em về rồi à!” Người đàn ông trên giường lập tức bật dậy, mặc vội chiếc áo ngủ hoa hòe hoa sói rồi chạy ra, “Trong bếp vẫn còn đồ ăn, để phần cho em đấy”.

“Không cần đâu, em chỉ muốn ngủ thôi. Vì thế…”, cô chỉ chiếc ti vi ra hiệu.

Tay Chu Gia Vinh đang cầm chiếc điều khiển, anh bấm cho ti vi nhỏ tiếng lại.

“Không được, nhỏ hơn chút nữa đi!”

Nhỏ hơn nữa? Nhỏ hơn nữa thì có mà thành kịch câm!

Nhưng ai bảo anh đi thuê nhà nào? Chu Gia Vinh nhìn Phương Thần bằng ánh mắt oán trách, ngón tay bấm tiếp mấy cái với vẻ rất không tự nguyện, miệng nói: “Thực ra, căn phòng này cách âm rất tốt, em ở phòng bên chưa chắc đã nghe thấy tiếng đâu. Hay là em mắc chứng thích cưỡng ép đấy? Thế nên ngày nào về đến nhà việc đầu tiên em quan tâm cũng là nói với anh về chuyện tiếng ti vi to nhỏ”.

“Đúng thế. Không những em mắc chứng thích cưỡng ép, mà em còn mắc bệnh suy nhược thần kinh, chỉ cần nghe thấy tiếng ồn ào của ti vi ở phòng bên cạnh là em đã không ngủ được rồi”, cô lườm anh một cái, rồi cầm túi trở về phòng với vẻ mặt lạnh tanh.

Chà chà, xem ra hôm nay gặp chuyện phiền muộn ở bên ngoài rồi. Chu Gia Vinh nhìn theo cô, chợt nhớ đến chuyện ấy, “Ngày mai là cuối tuần, anh gọi Tiêu Mạc đến ăn lẩu nhé?”.

“Tùy anh.” Phương Thần mệt tới mức chẳng buồn nhấc tay lên mà đưa chân đá cửa bước vào. “Sập” một cái, cánh cửa đóng lại kết thúc câu chuyện.

Thế mà cô không sao ngủ ngon giấc. Đã mệt bã người, nhưng chốc chốc cô lại sực tỉnh.

Khi Phương Thần mở mắt ra, bốn bề im ắng như tờ, chiếc rèm cửa đã phát huy tác dụng rất tốt, khiến trong phòng tối om.

Cô nằm trên giường, mắt chớp chớp, đầu óc tỉnh táo lạ thường.

Thực ra cũng chẳng có nguyên nhân gì đặc biệt, càng không phải là tỉnh dậy sau cơn ác mộng, ngay chính cô cũng không hiểu nguyên nhân vì sao. Kể từ năm cô mười chín tuổi, thỉnh thoảng cô lại bị như vậy.

Cũng không phải là mất ngủ, vì chỉ cần qua lúc đó là cô lại ngủ say như cũ.

Không thể nào giải thích được, ngay cả bác sĩ cũng lắc đầu.

Nằm một lát, cô lại bật dậy rót một ly nước và mò mẫm đến bên chiếc máy tính.

Máy tính mở 24/24, lúc này chỉ nhấn vào nút màn hình là lập tức bật sáng, ánh sáng huỳnh quang chiếu lên mặt cô, khiến cho da mặt trở nên trắng trẻo mềm mại.

Cô mở hòm thư, mười ngón tay lướt trên bàn phím một cách thuần thục, cô bắt đầu viết thư:

… Hôm nay em lại thức giấc, trước đó hình như em đã trải qua một giấc mơ, em mơ thấy chị. Có lẽ lâu rồi em không mơ thấy chị, còn nội dung giấc mơ là gì em không nhớ nữa, em chỉ thấy mỗi khuôn mặt chị mà thôi.

Chị ơi, em nhớ chị.

Còn nhớ trước đây, hình như chưa khi nào cô chịu gọi Lục Tịch một tiếng chị.

Khi gửi thư đi, đồng hồ ở góc dưới màn hình chỉ vào con số hai giờ bốn mươi ba phút sáng.

Mươi phút sau Phương Thần quay trở về giường ngủ lại.

Kết quả là giấc ngủ ấy kéo dài cho đến sáng bạch.

Khu vực nhỏ lân cận lại bắt đầu xây dựng một tòa nhà, nên từ sáng sớm tiếng ồn ào chốc chốc lại vọng đến, đơn điệu và không lúc nào ngơi nghỉ. Hiệp hội chủ sở hữu đất đai đã gửi đơn đề nghị phản đối việc này, nhưng cuối cùng đành tiu nghỉu ra về.

Chẳng có cách nào khác, trong thời buổi hiện nay khi mà tấc đất tấc vàng, các chủ đầu tư khôn ranh chẳng khi nào chịu từ bỏ, dù đó chỉ là một góc nhỏ, huống chi là khu vực đắt đỏ như thế này.

Phương Thần trùm chăn kín đầu, bụng rất bực dọc. Mơ màng thêm một lúc nữa cho tới khi mở mắt ra, nhìn đồng hồ mới giật mình.

Rõ ràng là đang giữa mùa đông, thế mà lưng như toát cả mồ hôi, một cảm giác ớn lạnh truyền từ gáy đi khắp toàn thân.

Vốn dĩ đã hẹn giờ trên điện thoại, thế mà hôm nay không hiểu vì sao trong lúc mơ màng lại tắt chuông đi, lúc này cô cố gắng nhớ lại mà chẳng nhớ ra điều gì.

Quả nhiên, vừa đánh răng xong thì tiếng chuông điện thoại giục giã liên hồi của anh Lý với một câu hỏi bằng chất giọng ồm ồm như sấm: “Cô đang ở đâu vậy?”.

Rửa vội mặt, chẳng kịp chải đầu và tất nhiên cũng không kịp trang điểm, cô vừa đi giày vừa đáp: “Em đang trên đường, bị tắc đường”.

Trước khi bước ra khỏi cửa cô đưa mắt liếc nhìn vào phòng ngủ của Chu Gia Vinh, cửa vẫn đóng chặt, chắc hẳn anh ta vẫn còn đang ngủ.

Ngày nào cũng vậy, dù cho trời mưa anh ta cũng phải tập xà một lúc rồi mới ra khỏi cửa. Nhiều lúc Phương Thần đã nghĩ, sao lại có sự khác biệt lớn đến thế giữa người này với người khác?

Khi tới hiện trường, anh Lý đã cầm chiếc bút ghi âm thực hiện cuộc phỏng vấn qua cánh cửa sắt chống trộm. Phương Thần tiến đến thì nhìn thấy người được phỏng vấn vẻ mặt đầy tức giận, khi nói làm văng cả nước bọt: “… Những kẻ đầu tư bây giờ chẳng tìm đâu ra một người tử tế! Chúng tôi đã sống ở nơi đây ba bốn đời rồi, sao lại có thể nói di dời là di dời ngay được? Bắt tôi di dời ư? Còn lâu!…”.

Thấy Phương Thần tiến lại gần, người phụ nữ trung tuổi ngừng lại trong giây lát, nhìn cô với vẻ cảnh giác và nghi ngại: “Cô là ai vậy?”.

“Phóng viên.” Phương Thần vội nói, tay chỉ về phía anh Lý: “Chúng tôi là đồng nghiệp, hôm nay chúng tôi tới là để phỏng vấn về vấn đề giải tỏa mặt bằng ở thành phía Tây. Cô cứ tiếp tục nói đi”.

“Đúng rồi, phóng viên là phát ngôn viên của xã hội, vì vậy các cô phải lên tiếng thay cho chúng tôi! Cô gái, cô nói xem, cả gia đình nhà tôi từ lớn đến bé sống yên ổn ở đây từ bao nhiêu năm nay, hai đứa con gái tôi sinh ra và lớn lên ở đây. Thế mà bọn họ đòi đến phá dỡ đi, máy xúc đã đến tận cửa nhà, sau này chúng tôi biết sống thế nào đây?”

“Chẳng phải các nhà đầu tư đã cam kết hỗ trợ đền bù rồi sao? Đợi sau này khi xây xong nhà, mọi người lại có thể…” “Đó là chuyện không bao giờ xảy ra!” Người phụ nữ lập tức cắt ngang lời của anh Lý, rồi bồi thêm một câu đầy tức giận: “Cam kết đền bù cái gì, tôi không tin những lời của bọn đầu tư ấy! Không chỉ tôi, mà ngay cả bà cụ tám, chín mươi tuổi nhà tôi cũng không tin! Chúng tôi chỉ biết chúng tôi đang sống yên ổn ở đây, định chuyển chúng tôi đi đâu? Không chuyển! Dù ai có tới cũng không chuyển!…”.

Nói đến đoạn kích động nhất, người ấy còn giơ tay lên xua: “Các người về đi!”. Dứt lời bà ta đóng sầm cánh cửa trước mặt hai người, dù sau đó họ gõ rất nhiều lần cũng không chịu mở ra.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s