Hạ mạch 86 độ – Chương 1.2

Mùa hè ở thành phố Cát Lâm khiến người người chảy hết mỡ. Văn Hạ đi đôi giày cao gót, bước xiêu xiêu vẹo vẹo cả buổi mà không bắt được chiếc xe nào. Thở hồng hộc, chẳng thèm để ý đến hình tượng, cô vứt bịch túi xách lên chiếc ghế băng bên lề đường rồi ngồi phịch xuống đó. Sau mới đứng bật dậy lấy khăn giấy ở trong túi ra lau chỗ vừa ngồi. Hôm nay, cô mặc chiếc quần ngố màu trắng nên không thể để dính bẩn được. Nếu không về nhà mà phải tự giặt lấy thì phiền phức lắm.

Lau ghế xong, cô vò khăn giấy ném vào thùng rác ở bên cạnh rồi ngồi xuống đưa tay che ánh mặt trời, thở hổn hà hổn hển. Đột nhiên, cô nhận ra lúc này mình giống một chú chó không chịu nổi nắng nóng đứng bên đường, may mà chưa thè lưỡi ra mà thở. Nghĩ đến đây, cô chỉnh lại tư thế ngồi sao cho ngay ngắn, vắt chéo chân, lấy tay vén tóc ra sau tai như thể một pho tượng bị phơi nắng.

Lát sau, cô không chịu nổi nữa. Trời nóng quá! Cô thề, không phải vì cô lười biếng, không phải keo kiệt mà thật sự là cô không thể đi nổi. Hơn nữa, cô cũng không bắt được taxi, nên cô mới đành phải gọi điện cho Tô Mạch. Cô không hề muốn quấy rầy anh làm việc. Cô không hề muốn cản trở việc anh thăng tiến trong công việc. Thôi vậy. Dù sao cô cũng không chịu nổi nữa. Cô cầm chiếc điện thoại Nokia N81 mới mua ra mở bàn phím ấn nút gọi.

Dưới ánh mặt trời, móng tay màu hồng càng trong hơn. Ngón tay thon dài cầm chiếc điện thoại di động màu đen thật đẹp. Trông cô có vẻ ra dáng nhân viên văn phòng. Tuy là một nhân viên văn phòng vừa thất nghiệp nhưng nghe tiếng nhạc chờ rất hay ở đầu bên kia, Văn Hạ mỉm cười ngọt ngào. Dù nắng có gay gắt hơn nữa thì cũng không ngăn nổi sự mê hoặc của Tô Mạch với cô.

Tô Mạch thường xuyên đổi nhạc chờ điện thoại. Hơn nữa, đó đều là những bản nhạc chờ thịnh hành. Bạn bè thường lôi chuyện đó ra làm trò cười nhưng chẳng ích gì vì Văn Hạ nói, người gọi cho anh nhiều nhất là cô, vậy nên người nghe nhạc chờ điện thoại của anh nhiều nhất cũng chính là cô. Thế nên nghe mãi một bản nhạc chờ cũng thấy chán, thường xuyên đổi nhạc chờ sẽ khiến cô vui hơn.

– Em yêu, có chuyện gì thế? – Giọng đàn ông ngọt ngào, tràn đầy yêu thương ở đầu bên kia vang lên. Bạn đừng nghi ngờ. Khi Tô Mạch và Văn Hạ không cãi nhau, họ đúng là một cặp tình nhân yêu nhau mặn nồng khiến người ta phải ghen tỵ. Nhưng lúc họ cãi nhau thì vô cùng khủng khiếp khiến ai nấy đều tránh xa mười trượng.

Văn Hạ không mỉm cười nổi, như một đứa trẻ phải chịu ấm ức, cô nói:

– Chồng ơi, ông chủ đuổi việc em rồi. Em không bắt được xe. Anh đến đón em được không? – Văn Hạ đã dùng hành động thực tế để chứng minh, cô gái mạnh mẽ cũng có thể làm nũng mà lại còn rất tự nhiên nữa chứ.

Đầu bên kia, Tô Mạch im lặng rồi sau đó lập tức truyền đến tiếng phì cười, anh dịu dàng an ủi cô:

– Vậy ư? Em giỏi thật đấy. Đây là lần thứ hai bị sa thả trong tháng. Em đang ở đâu để anh đến đón, rồi đi ăn mừng em lập công.

Văn Hạ không chịu được việc bị anh trêu chọc nên làm bộ giận dữ nói:

– Đáng ghét! Anh mau đến đi. Em đang ở Wall Mart. Em sắp chết nóng rồi đây này.

– Được rồi. Em đợi một lát. Anh sẽ đến ngay. Anh phải bàn giao lại công việc cho cấp dưới một chút đã. – Tô Mạch dỗ dành cô gái đang giận dữ đó rồi gác máy. Sau khi báo với thư ký một tiếng thì anh lái xe đi luôn.

Tô Mạch, hai mươi lăm tuổi, hiện là giám đốc bộ phận của một công ty điều phối quy mô lớn, cũng có thể coi là đã có sự nghiệp. Cấp dưới nhận xét anh là người lạnh lùng, táo bạo. Lạnh lùng là bởi ở công ty, anh rất ít khi cười, đặc biệt là với phụ nữ. Sau lưng, mọi người đều nói là anh đã lãng phí khuôn mặt đẹp trai của mình. Táo bạo là năng lực làm việc của anh rất tốt. Tuy còn trẻ nhưng đối với một người mới vào nghề được một năm mà nói thì thành tích của anh đúng là không thể xem thường.

Tại sao khi anh chàng Tô Mạch lạnh lùng nghe điện thoại của Văn Hạ thì lại giống như biến thành một người khác? Tại sao con người nghiêm nghị đó nghe thấy Văn Hạ nũng nịu thì lại cười một cách đáng yêu như vậy? Đó là bởi cô gái Văn Hạ hai mươi tư tuổi này chính là người bạn gái mà anh đã yêu trong suốt ba năm hoặc có thể nói là người vợ chưa cưới. Họ chỉ là chưa đăng ký kết hôn, chưa làm lễ cưới chứ những điều khác thì chẳng có gì khác với những cặp vợ chồng.

Có người hỏi, tại sao như vậy mà họ vẫn chưa kết hôn?  Văn Hạ nói, bởi kết hôn rồi, cô sẽ trở thành thiếu phụ. Cô không thích từ đó. Hơn nữa, cô cho rằng sau khi kết hôn sẽ phải làm việc nhà. Đó là trách nhiệm của người vợ. Cô vẫn chưa chơi đủ mà. Hơn nữa, bây giờ và kết hôn rồi thì có gì khác đâu? Xem ra Tô Mạch cũng đành như vậy. Anh vốn luôn chủ trương kết hôn sớm, nhưng vẫn chưa nói chuyện với người nhà Văn Hạ nên chẳng còn cách nào khác. Đại tiểu thư đó không chịu lấy chồng vì thế anh đành phải sống với cô một cách “phi pháp” vậy.

Văn Hạ khó chịu ngồi đó, trán toát mồ hôi, mặt hây hây đỏ. Thời tiết thế này dù có bôi kem chống nắng cũng chẳng ích gì. Nhưng vì đi giày cao gót nên cô không muốn vào trong Wall Mart ngồi điều hòa. Phải lựa chọn giữa việc bị dãi nắng hay là lang thang giữa đường thì cô vẫn chọn dãi nắng. Hai chân đi giày cao gót của cô đã thu lu trên chiếc ghế băng. Thỉnh thoảng có một hai người đi qua cũng tò mò ngoái lại nhìn cô.

Thứ lỗi cho cô nhé, cô lười vậy đấy. Theo lời Tô Mạch nói, cô bị mắc bệnh lười, hơn nữa bệnh lại rất nặng, nhưng Tô Mạch vẫn cần cô. Lúc đó Văn Hạ rất buồn, lười thì sao chứ? Nó cũng chẳng thể làm cô xấu đi được.

Cô đã quên đây là lần thứ mấy mình bị sa thải. Sau khi tốt nghiệp, cô đến Tế Nam tìm Tô Mạch. Khi đó, cô suy nghĩ rất đơn giản, chỉ cần hai người ở bên nhau là đủ rồi, những thứ khác đều không quan trọng. Nhưng sau đó, cô phát hiện ra là mình đã suy nghĩ quá đơn giản.

Đúng vậy, Tô Mạch vẫn có thể nuôi cô mà không cần cô phải ra ngoài làm việc cả ngày nhưng cô đã lớn như vậy, lại học đại học ngần đấy năm, cô không thể ở nhà mãi được. Sau hai tháng ở nhà, cô không tài nào chịu đựng được nữa nên bắt đầu nộp hồ sơ, đi phỏng vấn rồi lại tràn trề thất vọng. Cuối cùng, cô phát hiện ra chuyên ngành mình học không thể tìm được việc lúc này. Tại sao? Bởi vì cô học tài chính mà bây giờ là lúc nào? Là lúc khủng hoảng tài chính. Cuối cùng, cô chỉ có thể làm một nhân viên văn phòng bình thường. Nhưng cô vừa mới tốt nghiệp, chẳng hiểu gì nên thường xuyên bị người ta sai tới sai lui. Ban đầu cô còn muốn nhẫn nhịn, nhưng tức nước vỡ bờ cô không làm nữa. Cô là ai chứ? Cô là Văn Hạ, việc gì cũng phải do cô quyết định. Muốn biến cô làm người sai vặt ư? Không có chuyện đó đâu.

Thế nên cô đã cãi nhau với đồng nghiệp ở văn phòng, mâu thuẫn với cấp trên, lúc cáu giận thì bất cứ chuyện gì người ta cũng có thể làm được và cô không phải là một ngoại lệ. Kết quả cuối cùng là cô lại tiếp tục hành trình tìm việc và thất nghiệp mà thôi. Tô Mạch thì sao? Với những chuyện khác, anh đều bảo cô nên làm thế nào. Còn chuyện công việc thì đây là lần đầu tiên anh giữ im lặng. Nhìn cô như vậy, thực ra anh cũng nghĩ nếu cứ ở nhà mãi thì sẽ làm cô trở nên đờ đẫn mất. Ra ngoài có thể mệt một chút nhưng ít nhất cũng còn việc gì đó có ý nghĩa để làm. Cô không cần kiếm tiền, chỉ cần tư tưởng thoải mái là được. Kết quả là tần suất thay đổi công việc của vị đại tiểu thư này đã vượt quá dự tính của anh.

Khi Văn Hạ sắp ngất xỉu thì cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc Popular màu ghi của Tô Mạch. Văn Hạ thề, cô chưa bao giờ bị kích động như khi nhìn thấy chiếc xe của Tô Mạch lúc này. Bởi vì khi mua xe, cô kiên quyết đòi mua màu đỏ, nhưng Tô Mạch nói, màu đỏ không hợp với tính cách của anh nên muốn mua màu ghi. Cuối cùng, Văn Hạ đã thua. Lý do là Tô Mạch bỏ tiền ra mua xe, còn cô chỉ là hành khách nên làm gì có quyền phát ngôn. Lúc đó, cô nhận ra một điều cực kỳ quan trọng đó là nhất định phải có tiền, phải có tiền của riêng mình, như vậy người đàn ông này mới coi trọng cô.

Từ xa, Tô Mạch cũng đã nhìn thấy Văn Hạ. Sáng sớm khi ra khỏi giường, anh đã khuyên cô đừng mặc màu trắng, đừng đi giày cao gót cao nhưng cô không nghe mà còn nói anh chẳng hiểu gì về thời trang. Bây giờ, thấy cô đi chân đất, để đôi giày ở một bên thì anh không nhịn được cười. Cô gái này luôn miệng nói mình phải ra dáng cô gái đoan trang nhưng khi mệt, khi lười thì lại hiện nguyên hình. Riêng cô lại mặc kệ đây là ngoài đường hay ở nhà, làm thế nào thoải mái nhất thì làm. Con người không nên trói buộc mình, đó là lý lẽ lúc lười của cô. Con gái phải thanh lịch thì lại là châm ngôn khi siêng năng của cô. Tóm lại câu “đừng tin những gì con gái nói” được thể hiện rõ nhất ở con người cô.

-Hết chương 1-

Advertisements

One thought on “Hạ mạch 86 độ – Chương 1.2

  1. Pingback: [Sách mới] : HẠ MẠCH 86 ĐỘ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s