Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 2.2

Điệu bộ của Tiêu Mạc rất điềm tĩnh, tự nhiên, một tay anh ta cho vào túi quần, miệng mỉm cười với cô, “Có muốn đi cùng với anh không?”.

Phương Thần ngẫm nghĩ một lát, rồi đáp: “Thế thì để em vào chào họ một câu đã”.

Dương Nhị Phượng vẫn đứng ở bên giường, chỉ có điều điệu bộ tức giận ban nãy đã tan biến mất, chị ta mỉm cười nói với Phương Thần, giọng vẫn rất to: “Đúng là áy náy quá, làm phiền cô phải tới tận đây”.

Phương Thần đáp: “Không sao, đây là công việc của tôi mà”.

Dương Nhị Phượng lập tức ngắt lời cô: “Không, dù sao tôi cũng phải cảm ơn cô. Bà cụ nhà tôi không có vấn đề gì lớn, các bác sĩ cũng vừa nói rồi, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi thôi”. Vừa nói, chị ta vừa đưa mắt liếc nhìn về phía cửa, dáng vẻ ngượng ngùng: “Thật ra, vừa rồi tôi đã nóng quá, cô đừng nghĩ những lời nói ấy của tôi là thật nhé”.

Phương Thần nhìn chị ta, “Ý của chị là?”.

Dương Nhị Phượng ấp úng một lúc rồi mới nói: “Thực ra nó cũng là một chuyện nhỏ thôi nhưng tôi thấy Tổng giám đốc Tiêu là người tử tế, anh ấy còn sắp xếp để lát nữa đổi buồng bệnh cho bà cụ nhà tôi…”.

Phương Thần lập tức hiểu ngay ý tứ của câu nói ấy, cô gật đầu, đáp: “Vậy thì chị chăm sóc bà cụ cho tốt nhé. Tôi đang có rất nhiều việc phải giải quyết ở cơ quan, tôi về đây”.

“Vâng, thế cô về nhé”, Dương Nhị Phượng cười, tiễn cô mấy bước, rồi quay lại.

Hai chiếc xe của Tiêu Mạc nối đuôi nhau phóng vun vút trên đường.

Một hồi lâu, không khí trong xe rất yên ắng, yên ắng tới mức bất thường, sau đó đột nhiên Tiêu Mạc quay đầu lại hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”.

Phương Thần ngây người một lát rồi mới lên tiếng: “Có đúng là Dương Nhị Phượng đồng ý chuyển nhà rồi không?”.

“Phải, cơ bản là đã đồng ý.”

Câu trả lời của Tiêu Mạc rất nhẹ nhàng, như thể anh ta vừa giải quyết xong một chuyện bé tí ti nhưng Phương Thần lại không nghĩ như vậy, thậm chí cô còn nhủ thầm trong bụng: “Chỉ mười phút đồng hồ mà anh đã thuyết phục được chị ta ư?”. Thuyết phục một hộ gia đình ngoan cố? Cô còn nhớ rất rõ thái độ kiên quyết của Dương Nhị Phượng khi bảo vệ mảnh đất của mình.

Nhưng Tiêu Mạc đã cười, bổ sung thêm một câu: “Nhiều lời cũng vô ích, anh đã cho chị ta thứ mà chị ta muốn, chỉ có thế thôi”.

“Tiền à? Hay là lời cam kết kèm theo khác? Nếu đã nhẹ nhàng như vậy, thì lẽ ra anh nên giải quyết chuyện này sớm hơn mới phải.”

“Nhưng bây giờ mới là thời cơ tốt nhất.” Tiêu Mạc vươn người, dựa vào ghế vẻ rất thoải mái, rồi cúi xuống phủi áo, thong thả nói: “Vì anh là một người tốt, nên anh đã xuất hiện vào lúc mà chị ta cần nhất”.

“Không”, Phương Thần lắc đầu, vẻ mặt tỏ ra đã hiểu bản chất vấn đề, nói bằng giọng chắc chắn, rõ ràng từng tiếng: “Anh quả là một nhà đầu tư ranh mãnh, một nhà đầu tư ranh mãnh không hơn, không kém”.

Trong xe im ắng một lát, rồi bỗng nhiên vang lên tiếng cười sảng khoái, dường như Tiêu Mạc không để bụng lời đánh giá đó, mà chỉ buồn cười. Cảnh vật hai bên đường lướt qua vun vút, phản chiếu lên khuôn mặt tuấn tú, chẳng khác gì những hình ảnh đang nhảy nhót.

Một lát sau, Tiêu Mạc thôi cười, quay đầu lại nói: “Sự thẳng thắn của em khiến người ta thấy thích thú”.

“Cảm ơn!”

“Buổi tối có rảnh không? Anh muốn hẹn với em.”

“Có việc gì vậy?”, Phương Thần hỏi với vẻ cảnh giác.

Tiêu Mạc bị câu hỏi của cô làm cho bối rối, vì rất ít khi người ta thấy một cô gái hỏi lại như vậy, nên anh gõ gõ ngón tay xuống đầu gối mấy cái rồi mới trả lời: “Thông thường trong các cuộc hẹn em thường làm gì?”.

Không ngờ Phương Thần trả lời rất nghiêm chỉnh: “Em chưa từng hò hẹn bao giờ”.

Dường như Tiêu Mạc không thể tin được đó là sự thật, anh ngây người trong giây lát rồi nửa cười nửa không: “Xem ra các chàng trai ở gần em quả không có mắt nhìn”.

Chiếc xe từ từ dừng lại bên ngoài cửa tòa soạn. Tiêu Mạc hạ kính cửa xuống, tì khuỷu tay lên, vẫn với vẻ mặt khó đoán được tâm trạng: “Em không lừa anh đấy chứ?”.

Phương Thần vẫn giữ nguyên sắc mặt, đưa tay sửa lại vạt áo, đáp: “Nếu muốn lừa gạt người khác, thì phải nên nói rằng mình có tình sử phong phú thế nào thì mới có giá chứ, đúng không?”.

“Phải, hình như là như vậy”, Tiêu Mạc đưa tay sờ cằm vẻ ngẫm nghĩ.

“Nhưng tối nay em bận rồi.”

“Để hôm khác, được không?”

“Để sau hãy hay”, nói xong cô đưa tay vẫy vẫy về phía anh, “Em vào trong đây, tạm biệt”.

Mãi cho tới khi Phương Thần bước lên hết bậc thềm và khuất sau cánh cửa lớn, Tiêu Mạc mới dựa vào ghế và mỉm cười.

Rất thú vị.

-Hết chương 2-

Advertisements

One thought on “Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 2.2

  1. Pingback: [Sách mới] : ÁNH HOÀNG HÔN MỎNG MANH | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s