Hạ mạch 86 độ – Chương 2.2

Thang máy dừng ở tầng mười ba, một mình cô buồn bã trở về. Ngày nào cũng vậy, cô luôn về trước rồi phải ngồi đợi Tô Mạch. Có sự nghiệp thì có gì ghê gớm chứ? Có sự nghiệp thì có thể khiến một cô gái thông minh, xinh đẹp, đáng yêu như cô phải chờ đợi như vậy sao?

Cô đi chân trần vào phòng tắm, nằm trong bồn tắm tận hưởng bọt xà phòng dễ chịu. Cô là như vậy. Rõ ràng là chẳng còn nhỏ nữa nhưng khi không có việc gì thì cô luôn thích làm những việc mà chỉ có những cô bé con mới làm, đó là nhìn những quả bong bóng bay lên, nhẹ nhàng chạm tay vào nó, vỡ tan và nghĩ về những ngày đã qua.

– Sắp tốt nghiệp rồi, có dự định gì chưa? Muốn đi đâu đây?

Hằng ngày, câu hỏi đó cứ vang lên bên tai Văn Hạ. Đúng vậy. Sắp tốt nghiệp rồi. Bốn năm đã trôi qua. Có lúc, cô nằm nghĩ, thất bại rồi. Mọi người xung quanh đều làm nghiên cứu, học tiếp nghiên cứu sinh và rất nhiều người trở thành nhân viên văn phòng. Hết cách rồi. Tiền vẫn là thứ thực tế nhất. Còn cô thì sao? Bốn năm đã làm được gì?

Chăm chỉ lên lớp, tất nhiên là chỉ vào năm thứ nhất. Hơn nữa, cái gọi là lên lớp chỉ là cầm cuốn tiểu thuyết mượn của thư viện rồi chui xuống bàn cuối cùng chăm chú đọc, giáo viên nói gì cứ nói, dù sao cũng chẳng liên quan đến cô. Chuyên ngành kinh tế của cô chỉ cần đến lúc thi cuối kỳ lôi sách ra học là được. Nhất là khi thoát khỏi bầu không khí căng thẳng của kỳ thi hết cấp ba, cảm giác nhàn rỗi này làm cô vô cùng hứng khởi. Kết quả là năm thứ nhất đại học, về cơ bản cô đã xem hết số tiểu thuyết có trên thư viện. Sau đó, cô bắt đầu nghĩ đến tốt nghiệp, rời khỏi nơi này. Nhưng những thứ của thời đại học đã sớm tiêu tan đi rồi.

Tất nhiên, cô vẫn còn một thứ để nhớ đó là yêu – một môn học không thể thiếu trong cánh cổng đại học.

Mối tình đầu của Văn Hạ nảy nở năm thứ nhất đại học, hơn nữa lại còn xảy ra ngay trong tuần đầu tiên nhập học. Cô có một cái tật là sợ cô đơn. Trông có vẻ là một người kiên cường nhưng thực tế cô luôn là một cô gái bé nhỏ dựa dẫm vào người khác. Thế nên đối với việc lần đầu tiên xa nhà đến một nơi xa lạ, khiến cô rất muốn tìm người bầu bạn. Và từ đó xuất hiện cái gọi là mối tình đầu.

Theo lời Tô Mạch, đó không gọi là tình yêu mà chỉ là thứ tình cảm vớ vẩn. Có người hỏi, rốt cuộc Tô Mạch là ai? Điều này cần phải giới thiệu kỹ một chút. Tô Mạch là người bạn trai thứ hai của Văn Hạ, mang bề ngoài của công tử, tính cách của đế vương, vóc dáng của người mẫu, giọng nói của MC, gia đình rất khá giả. Nói tóm lại, anh là người đàn ông hoàn mỹ trong mắt các cô gái. Điều này tuyệt đối không ngoa, người đàn ông này thật sự tuyệt vời nhưng chỉ có một điểm làm cho anh không thể thập toàn thập mỹ đó là học hành.

Nói xa hơn một chút, quay trở lại mối tình đầu, người bạn trai đầu tiên của Văn Hạ. Nói thế nào nhỉ? Đó cũng là một chàng trai rất khá về mọi phương diện, đặc biệt là khuôn mặt, cũng chẳng có cách nào khác, cô là một cô gái xinh đẹp nên cũng phải tìm người tương xứng. Còn nhớ hồi đó, cô cũng là một thiếu nữ dạt dào tình cảm. Cô đã từng viết gì? “Chàng trai đó mang nụ cười như ánh mặt trời đến với tôi.” Bây giờ nhớ lại, bản thân cô cũng thấy buồn nôn. Hết cách. Lúc đó cô vẫn còn trẻ như vậy mà. Trẻ thì có lý do để phạm sai lầm, có lý do để phóng khoáng. Bây giờ, cô không còn nhớ rõ cả khuôn mặt của người bạn trai đó. Con gái thật là vô tình!

Văn Hạ là mẫu con gái luôn tự nhận mình sống lý trí, giống như đối mặt với mối tình đầu, cô đã nói thẳng với bạn trai rằng, chúng ta sẽ không có kết quả vì mọi người đều nói mối tình đầu chắc chắn sẽ không thể lâu dài. Chàng trai thì sao? Anh rất yêu cô, luôn cười với cô, vậy nên hai người đã thử, vì thế mối tình đầu đã bắt đầu.

Trong đám bạn, Văn Hạ nổi tiếng là người thất thường nên khi cô chơi với các bạn trai, họ đều phải nhường cô, càng nhường cô thì cô càng lấn tới. Lên đại học, cô bắt đầu ghét những người xung quanh chứ không còn hòa nhã như thời học cấp ba. Một con người kỳ lạ. Cô là người vô cùng đặc biệt, cô có thể cả ngày ra ngoài chơi với bạn trai, đến tối mịt mới quay về. Cô cũng không thể không thừa nhận rằng, thời gian đó bạn trai đã giúp đỡ cô rất nhiều, ít nhất là cũng đã lấp kín nỗi buồn cho cô.

Chàng trai đó coi cô như trời cao, còn cô thì sao? Cô luôn cảm thấy hai người ở bên nhau cả ngày thì thật là chán ngắt, cho nên hằng ngày đều phải duy trì một khoảng cách nhất định nào đó. Vì vậy hai người bắt đầu nảy sinh tranh cãi. Cô chưa bao giờ nhận lỗi về mình mà luôn đợi đối phương nhận lỗi. Trong mắt mọi người, cô vô cùng hạnh phúc bất kể là trên phương diện vật chất hay tinh thần nhưng cô không cảm thấy như vậy. Lúc đó, cô muốn người bạn trai của mình không như vậy, điều cô muốn là một chàng trai đầu đội trời chân đạp đất, một người có thể bảo vệ cô, một người mà cô có thể dựa dẫm, chứ không phải là một người con trai luôn để cho cô quyết định mọi chuyện. Cô thật sự mệt mỏi! Những tháng ngày của năm thứ nhất đại học cứ thế trôi qua. Khi vừa vào năm thứ hai đại học, cô đã nhẫn tâm nói lời chia tay vì cô biết rằng nếu cứ tiếp tục sẽ càng làm tổn thương chàng trai đó. Cho dù anh ta khóc, anh ta cầu xin nhưng cô đã quyết định không yêu là không yêu mà không yêu thì nên chia tay.

Năm thứ hai, năm thứ ba, dù đã bị phê bình rất gay gắt nhưng cô vẫn không sửa. Và từ đó cô bắt đầu trốn học, sáng học sớm mà vẫn chẳng thèm dậy, tiết một vẫn ở trong chăn, mãi đến chín giờ sáng mới ra khỏi giường, ăn bữa sáng và bữa trưa, thản nhiên đến lớp vào tiết thứ hai. Tay cô không cầm tiểu thuyết nữa, tiến bộ hơn, cô bắt đầu đọc sách lịch sử. Từ Tần Thủy Hoàng đến triều Thanh. Về cơ bản, cô đã đọc hết và đúc rút ra một kết luận, cô thích đàn ông thời Thanh mạnh mẽ và có khí chất. Tịch Nhan, cô bạn cùng phòng nói rằng, cô đúng là hoang tưởng. Lúc nào cũng thích loại đàn ông theo chủ nghĩa “Nam tử hán” thì sau này sẽ có lúc phải hối hận.

Năm thứ tư là giai đoạn bối rối nhạy cảm, do dự bồi hồi nhất. Văn Hạ cũng vậy nhưng có lẽ chẳng ai có thể ngờ lựa chọn cuối cùng của cô lại vô cùng dũng cảm, khiến mọi người bất ngờ như vậy.

-Hết chương 2-

Advertisements

One thought on “Hạ mạch 86 độ – Chương 2.2

  1. Pingback: [Sách mới] : HẠ MẠCH 86 ĐỘ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s