CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 6.4

Hôm nay, thầy cô và toàn thể các sinh viên nữ lớp Tin học đau lòng khôn nguôi.

Lý do là vì hai chú Bạch mã của họ đều bị thương, ảnh hướng đến vẻ nho nhã lịch sự mọi khi: Vĩnh Kỳ bị bầm mắt phải, còn Đàm Diệu Ngôn là mắt trái. Người khác nghĩ gì thì cũng mặc, nhưng lúc Vĩnh Kỳ và Đàm Diệu Ngôn chạm trán, hai bên đều sững người, sau đó lập tức chỉ vào vết thương của đối phương cười hả hê châm biếm.

Điển hình của chó chê mèo lắm lông.

Tôi lạnh lùng ngồi nhìn, Hà Đông Bình từ sau thò đầu lên hỏi nhỏ: “Hai người đó có phải lén lút đánh nhau không? Giờ thì mỗi người đều có quà lưu niệm rồi nhé”.

Tôi phì cười, gật đầu: “Không sai, hôm qua bọn họ vì tranh chức hoa khôi của trường mà đánh nhau một trận sống mái. Lúc đó mình tình cờ có mặt, được làm trọng tài”.

“Nhất định rất hấp dẫn.” Hà Đông Bình tưởng thật, xuýt xoa tiếc rẻ.

Tôi cười muốn đau bụng: “Đương nhiên, chỉ có thể nói là vô tiền khoáng hậu, kinh thiên động địa”.

“Ai thắng?”

“Không nói cho cậu, cậu tự đi mà hỏi bọn họ.”

“Vậy người thắng có phần thưởng gì?”

“Phần thưởng?”

Hà Đông Bình tự dưng cười gian xảo: “Đại hội võ lâm lần nào chẳng liên quan đến mỹ nhân. Lúc đó cậu cũng ở đấy, có nói qua giải thưởng là một nụ hôn của Đồng Đồng không…”.

Lời còn chưa dứt, mắt đã nhận luôn nắm đấm vô địch của tôi.

Hà Đông Bình hét thất thanh một tiếng, cả lớp quay ra nhìn tôi.

Đôi mắt Hà Đông Bình lập tức xuất hiện vết bầm đóng mác “Đồng Đồng chính hiệu”.

Trong lúc tôi đang dương dương tự đắc với sự tiến bộ của mình thì Hà Đông Bình ấm ức tố cáo: “Mình đã biết vết bầm tím trên khuôn mặt của Vĩnh Kỳ và Đàm Diệu Ngôn từ đâu ra rồi”.

Nguy quá nguy quá, tôi đảo mắt bốn phía. Quả nhiên, toàn bộ đám con gái đang nhìn tôi bằng cặp mắt phẫn nộ sắc bén như lưỡi dao.

Chuyện may mắn nhất trong ngày là chuông vào lớp lập tức reo lên sau đó. Nếu không, lũ con gái chắc sẽ xông vào ăn tươi nuốt sống tôi hòng báo thù cho Vĩnh Kỳ và Đàm Diệu Ngôn mất.

“Đàm Diệu Ngôn, chỗ của mày ở đằng sau.”

Vừa đặt mông xuống ghế, hai chàng Bạch mã hoàng tử lại tiếp tục đấu khẩu.

Đàm Diệu Ngôn làm lơ Vĩnh Kỳ, ngồi xuống bên trái tôi: “Trường có quy định phải ngồi cố định một chỗ đâu. Cậu không muốn ngồi cùng bàn với mình thì mời xuống bàn dưới”.

“Mày…”

Vĩnh Kỳ đang định phản bác thì bị tôi mắng: “Im đi, thầy vào rồi còn ồn ào cái gì? Anh muốn bị phạt hả?”.

Vĩnh Kỳ nhìn tôi một cái, lại trừng mắt với Đàm Diệu Ngôn một cái, bực tức ngồi xuống bên phải tôi.

“Đồng Đồng, ngồi dịch qua đây, đừng để hắn đụng vào”, hắn kéo tôi sát lại phía mình.

Tôi đấm một cú vào đùi hắn, ngồi thẳng lưng, mắt hướng lên bục giảng, hạ giọng nạt: “Ngồi im nghe giảng, còn ngọ nguậy đập phát chết luôn bây giờ”.

Đến lúc đó bọn họ mới chịu im miệng.

Cuộc sống đại học của tôi thê thảm đến mức nào, chỉ nhìn một tiết Đồ họa công trình vốn dĩ rất thảnh thơi này là biết.

Bên trái là Đàm Diệu Ngôn mắt trái tím bầm, bên phải là Hà Vĩnh Kỳ mắt phải bầm tím, sau lưng là Hà Đông Bình hai mắt vừa tím vừa bầm, tan học cái là luôn mồm kêu đau, chạy khắp nơi kể khổ.

“Đồng Đồng, em đánh anh đau quá, mắt chẳng nhìn rõ gì cả, em chép bài giúp anh có được không?”, Vĩnh Kỳ ở bên phải làm nũng, giọng sến súa đến mức khiến tôi nổi hết cả da gà da vịt.

“Đồng Đồng, mình đối với cậu là thật lòng thật dạ. Có lẽ cách bày tỏ sáng nay không tốt lắm, lần tới mình nhất định sẽ rút kinh nghiệm”, Đàm Diệu Ngôn ở bên trái thề non hẹn biển, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của thầy giáo, mặc nhiên cúi đầu rành rọt nói từng tiếng vào tai khiến tôi chỉ muốn hét ầm lên.

“Đừng tin lời nó, nó chẳng có ý tốt gì đâu.”

“Hà Vĩnh Kỳ, sỉ nhục người khác như thế là quá nhỏ nhen đấy.”

Lúc này tôi chỉ muốn chuồn khỏi phòng học cho lành.

Hai tai liên tục bị bọn họ tra tấn, mắt chăm chú nhìn lên bảng quan sát từng động tĩnh của thầy, tay phải chép bài, tay trái cố ngăn hành vi lôi kéo của Hà Vĩnh Kỳ, sống lưng thì lãnh đủ những tia nhìn đối địch của lũ con gái lẫn ánh mắt trách móc oán hận của Hà Đông Bình.

Cuộc khảo nghiệm toàn diện này diễn ra liên tục bốn mươi lăm phút, cơ thể tôi cạn kiệt năng lượng, toàn thân mồ hôi đầm đìa.

Vì thế, giây phút chuông hết giờ vang lên, tôi vui sướng như thể nghe được tiếng thánh ca từ thiên đường vọng xuống.

Hai tên khờ đó vẫn chưa chịu thôi, thầy vừa ra khỏi lớp, giọng nói ban nãy còn cố đè thấp ngay lập tức không còn kiêng nể gì nữa.

“Đàm Diệu Ngôn, xuống bàn dưới ngồi.”

“Tôi có quyền tự do, thích ngồi đâu thì ngồi.”

Vĩnh Kỳ đứng bật dậy, lạnh lùng nhìn hắn một cái, đột nhiên mỉm cười, cúi xuống nắm tay tôi: “Đồng Đồng, chúng ta xuống bàn dưới ngồi. Đàm Diệu Ngôn, mày nói mày muốn ngồi bàn này, đừng có đổi ý nhé”.

Cả lớp đang chăm chú quan sát bọn tôi, hệt như đang thưởng thức tiểu phẩm mười phút giữa giờ vậy.

Tay bị Vĩnh Kỳ nắm chặt đến phát đau, tôi hất hắn ra: “Làm gì thế? Ngồi đâu mà chẳng như nhau”.

Đàm Diệu Ngôn lập tức trở nên đắc ý, gật đầu sung sướng: “Thế nào? Đồng Đồng thích ngồi cùng tôi đấy”.

“Vớ vẩn! Đồng Đồng, em mau phản bác hắn đi”, Vĩnh Kỳ lại kéo tay tôi.

Không thể chịu nổi, IQ của hai tên này chắc chẳng hơn trẻ mẫu giáo là mấy.

Tôi điên tiết đứng dậy.

“Câm hết đi!”, hai tay túm luôn cổ áo của hai tên phiền phức, tôi nghiến răng gầm gừ: “Hai người thích đấu đá thế này, chẳng bằng ra ngoài đánh một trận cho xong. Chết một tên thì khỏi cần phải tranh nhau nữa, thiên hạ thái bình”.

Tất cả đều đần người ra.

“Đồng Đồng”, Vĩnh Kỳ nắm chặt bàn tay đang nắm cổ áo của hắn: “Có phải nếu anh đánh thắng thì em sẽ không bao giờ hồng hạnh xuất tường[1] nữa không?”.

Tôi chớp chớp mắt, mãi không hiểu ý nghĩa cụm từ “hồng hạnh xuất tường”. Đây không phải từ dùng để miêu tả Phan Kim Liên sao?


[1] Hồng hạnh xuất tường: ý chỉ phụ nữ ngoại tình.

Advertisements

2 thoughts on “CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM – Chương 6.4

  1. Pingback: [Sách mới]: CUỘC SỐNG ĐẠI HỌC BI THẢM | BachVietBooks

  2. Pingback: Cuộc sống đại học xui xẻo [Chương 6.4] | Tiểu Bạch Lầu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s