Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 4.3

Xe đang trên đường trở về thành phố, tuy là đường vành đai cao tốc sáu làn xe hai chiều, nhưng vào giờ này thì đường tắc rất kinh khủng.

Trần Trạch Như dừng xe lại, quay đầu nói: “Nói chung em không cần đến bác sĩ tâm lý nữa, vì càng ngày em càng biết cách phân tích tâm lý chính mình”.

Phương Thần nghiêng đầu, hỏi: “Như thế là chuyện tốt hay không tốt?”.

“Nếu nói theo cách tiêu cực thì là, càng hiểu biết và suy nghĩ nhiều thì càng khổ.”

“Đúng là như vậy.” Phương Thần ngả đầu dựa về sau, nhắm mắt lại, nói bằng giọng yếu ớt: “Em thực sự muốn nghỉ phép”.

Nhưng tất nhiên là làm gì có phép để mà nghỉ. Làm việc nhiều năm như vậy rồi, ngoài những ngày nghỉ theo quy định, cô chưa bao giờ xin nghỉ thêm một ngày.

Tổng Biên tập nói: “Chúng ta thiếu người, nhất là mảng tin tức xã hội, ngày nào cũng nhận tin bài 24/24 rồi lại cho đăng và phát hành… Là người trẻ thì nên rèn luyện thêm”.

Mỗi lần như vậy, Phương Thần thầm nghĩ: Đến bao giờ thì mình trở thành người già đây?

Tô Đông nói: “Cậu đừng có mà tưởng bở. Chờ đến khi già xấu rồi thì có khóc cũng không kịp đâu. Nhất là người giống như cậu, cứ so sánh trước sau, đến lúc ấy đảm bảo sự khác biệt về tâm lý lại càng lớn hơn ấy chứ”.

Tô Đông đã quen nhìn cảnh các cô gái trẻ biến ngày thành đêm, biến đêm thành ngày loạn tùng bậy lên, khuôn mặt dù có xinh đẹp đến đâu rồi cũng bị hủy hoại, không chỉ một lần cô chứng kiến cảnh các cô gái tẩy trang xong rồi cứ nhìn vào trong gương đờ đẫn.

“Buổi tối có vũ đoàn Chicago đến biểu diễn, cậu có muốn đến xem không?”

“Trong hộp đêm ư?” Phương Thần hỏi, “Mình không đi đâu. Hôm ấy, khi mình vừa từ đó bước ra, tài xế taxi cứ nhìn mình chằm chằm, anh ta có vẻ ngạc nhiên lắm”.

“Để ý tới hắn mà làm gì? Hơn nữa, phần biểu diễn đó tổ chức tại pub ở dưới tầng hầm, nếu cậu có thời gian thì thực sự nên tới xem, rất bốc lửa đấy, cả thành phố này chỉ có một mà thôi.”

Vốn dĩ Phương Thần không định đi, nhưng cuối cùng lại bị Chu Gia Vinh lôi kéo, rồi cả Tiêu Mạc nữa, không biết từ đâu cũng lù lù xuất hiện cùng với chiếc xe đứng chờ dưới cầu thang.

Tiêu Mạc không hề nhắc gì đến chuyện hẹn hôm trước, và thực ra thì Phương Thần dường như cũng quên nó. Gần đây công việc của cô rất bận, thêm vào đó đêm nào cô cũng ngủ không ngon giấc, đầu óc bấn loạn cả lên, ngồi trên xe mà cô cứ buồn ngủ díp cả mắt.

May mà chỉ một lát là tới nơi, ba người đi thang máy xuống thẳng tầng hầm.

Vừa đẩy cửa vào thì đã nghe thấy tiếng ồn ào, huyên náo, ánh đèn mờ ảo và bóng người khiến cô bất giác sững người ra. Cô thầm nghĩ, đã lâu lắm rồi mình không tới những nơi như thế này.

Lúc đó Tiêu Mạc quay người lại hỏi: “Em muốn uống gì?”.

Nghe câu hỏi đó cô mới định thần và trả lời: “Sprite”.

Chu Gia Vinh đứng bên thấy vậy, kêu lên: “Cô có nhầm không đấy? Đến pub mà lại uống Sprite, đúng là xấu hổ quá”. Hôm nay Chu Gia Vinh mặc một chiếc áo sơ mi hoa và áo khoác bằng len, quần ống đứng đi giày bóng lộn. Anh ta rút ra hai tờ tiền đưa cho phục vụ, nói: “Cho sáu chai Corona”, điệu bộ rất sành sỏi.

Vũ đoàn chưa chính thức bắt đầu, thế mà tiếng người cười nói đã âm vang cả quán rượu, tiếng nhạc nhộn nhịp không biết phát ra từ đâu, nhức cả đầu.

Một lát sau, Phương Thần đứng dậy vào nhà vệ sinh, lúc đó Chu Gia Vinh mới tiến sát đến bên Tiêu Mạc, thì thầm: “Thế nào, cũng thú vị đấy chứ?”.

Tiêu Mạc chậm rãi nhấp một ngụm rượu, khuôn mặt tuấn tú chìm trong ánh đèn ấm áp. Chu Gia Vinh lại nói tiếp: “Cậu phải biết là tôi tốn bao nhiêu nước bọt mới lôi được cô ấy đi đấy”.

“Ồ, hóa ra cậu đang tạo cơ hội cho tôi đấy à?”, Tiêu Mạc hơi sững người, khóe môi khẽ nhếch lên, hỏi nửa đùa nửa thật.

“Lần trước chẳng phải chính cậu nói rằng rất thích cô ấy là gì, sao mãi không thấy cậu có hành động gì thế?”

Tiêu Mạc tay cầm chai bia, bụng thầm nghĩ, thì ra cũng có một số đàn ông quái đản như đàn bà.

“Cảm ơn ý tốt của cậu.” Một lúc lâu sau Tiêu Mạc mới trả lời bằng giọng rất bình thản: “Gần đây công ty có quá nhiều việc, tạm thời tôi chưa nghĩ tới chuyện phong hoa tuyết nguyệt”.

Hai người nói sang các chủ đề linh tinh khác một hồi, bỗng nhiên Chu Gia Vinh mới nhớ ra: “Chắc không phải Phương Thần lạc đường đấy chứ, sao mà mãi không thấy quay lại thế”.

Ánh đèn xung quanh tối lại, người thì chen chúc, Tiêu Mạc chau mày, đứng dậy khỏi ghế, nói: “Để tôi đi xem thế nào”.

Nhà vệ sinh ở phía ngoài quán rượu, Tiêu Mạc vừa đẩy cửa bước ra, đã thấy ngay Phương Thần. Cô mặc chiếc áo khoác màu trắng ngọc, dáng người cao ráo, mấy sợi tóc mai lòa xòa trên trán, dưới ánh sáng và bóng tối đan xen nhau gợi lên một cảm giác vô cùng mềm mại.

Không biết vì sao, trong lòng Tiêu Mạc thấy rất xúc động, dường như anh bỗng nhớ tới cây ngọc lan thơm ngát, thân thẳng đứng sau lớp hồi anh còn học trung học, rồi lại thấy dường như có thủy tinh ở đó, vì ánh sáng lấp lánh từ đôi mắt của cô.

Tiêu Mạc cất tiếng gọi, nhưng hình như Phương Thần không nghe thấy tiếng cứ đứng lặng im, đôi mắt nhìn về một phía xa xăm.

Trên hành lang có mấy người đàn ông từ đầu kia đi tới, tất cả đều im lặng, chỉ có tiếng bước chân trên tấm thảm màu tro.

Như một bầu trời sao xung quanh vầng trăng, chàng trai đi trước cao ráo vận chiếc áo choàng đen bay bay, khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh như băng.

Ánh đèn không sáng lắm, bởi toàn là đèn tường, lối đi ở giữa trông như một dòng sông ánh sáng.

Nhưng Phương Thần vẫn nhìn thấy rất rõ khuôn mặt của chàng trai ấy.

Rõ ràng là cách rất xa, nhưng vẫn rất rõ.

Dường như đôi mắt và khuôn mặt ấy, thậm chí cả đôi môi hơi mím lại đều rất quen thuộc.

Nhưng, cô chưa từng gặp anh bao giờ.

Một chàng trai có hình thức và phong cách như vậy thật sự là rất hiếm, chắc chắn chỉ cần gặp một lần là sẽ không thể quên. Vì thế, cô nghĩ, đây là lần đầu tiên mình gặp anh.

Tiêu Mạc nhìn theo ánh mắt của Phương Thần, rồi lập tức bật cười, giơ tay vẫy: “Hàn!”.

Lúc đó cô mới sực tỉnh, định thần trở lại.

Lúc đó, những người đi cùng mới bước tới gần, chỉ cách chỗ cô mươi bước chân, tất cả đều mặc đồ đen, kiểu cách có phần khiến người ta thấy nể sợ.

Hàn Duệ đưa mắt về phía phát ra tiếng gọi, ánh mắt lướt qua khuôn mặt của Phương Thần trong một khoảnh khắc, chỉ thoáng qua một chút thôi, ánh mắt lạnh như băng, rồi mới lên tiếng: “Cậu tới rồi à?”. Đó là câu chàng trai đó nói với Tiêu Mạc, giọng nói sang sảng như nước suối lạnh.

Có thể thấy quan hệ giữa hai người rất tốt, Tiêu Mạc đưa tay lấy hộp thuốc lá, rút ra một điếu đưa cho Hàn Duệ.

Hàn Duệ giơ tay đón rồi đưa lên môi, ngay lập tức nghe thấy tiếng “Tạch” một cái, từ phía sau đã có người đưa lửa tới trước mặt, anh chỉ hơi nghiêng đầu, ánh lửa đỏ lập lòe giữa những ngón tay thon dài.

 -Hết chương 4-

Advertisements

One thought on “Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 4.3

  1. Pingback: [Sách mới] : ÁNH HOÀNG HÔN MỎNG MANH | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s