Hạ mạch 86 độ – Chương 3.2

Nhắc đến câu chuyện tình yêu của Văn Hạ và Tô Mạch thì có thể thấy rõ Văn Hạ là cô gái không cam chịu cô đơn, còn Tô Mạch lại đúng là mẫu đàn ông mà con gái yêu thích.

Một ngày Tết đặc biệt năm 2007, Văn Hạ được nghỉ đông nên cả ngày ở nhà lên mạng. Ngày nào, cô cũng lớn tiếng nói muốn tìm một anh chàng đẹp trai. Cứ như thế vào một đêm khuya yên tĩnh, Văn Hạ tắt đèn ngồi trước máy tính gõ bàn phím lách cách, vừa hay ở mạng chat QQ báo có người muốn làm bạn với cô. Bao nhiêu năm nay không có ai add nick của cô nên việc đó khiến cô rất cảm động. Xem qua thông tin cá nhân. Ồ, là nam, một chàng trai buồn trong đêm. Hai mắt Văn Hạ sáng lên. Chính ngày đó, cô đã gặp Tô Mạch, người khiến cô cả đời này cũng không thể nào quên.

Hai người bắt đầu đánh máy, sau đó Văn Hạ nói, cô mệt rồi nên chuyển sang chat voice đi. Tô Mạch đồng ý. Thực ra, anh cũng không phải là người thích tán gẫu nhưng hôm đó quá nhàm chán, vì vừa từ nước ngoài về nghỉ, lại mới chia tay với bạn gái nên anh mò lên mạng. Anh add nick của Văn Hạ chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, thế nên, có thể nói duyên phận là do trời định, điều đó ràng buộc hai người cả đời.

Giọng Tô Mạch rất dễ nghe chứ không khàn khàn như những cậu thanh niên choai choai. Một cảm giác chín chắn không nói thành lời khiến trái tim Văn Hạ xao xuyến. Giọng nói của người đàn ông này đã mê hoặc cô.

Cô rất tự tin về dáng vẻ của mình. Không phải vì cô cực kỳ xinh đẹp mà vì cô vô cùng đáng yêu, nhận thấy đó là lợi thế của mình nên cô đã đề nghị gửi ảnh. Khi cô gửi ảnh của mình cho đối phương, Tô Mạch cười nói, một cô gái thật đáng yêu! Khi anh gửi ảnh lại cho cô, trái tim cô như muốn nhảy ra ngoài. Một anh chàng quá đẹp trai, lông mày rậm, mắt sâu, sống mũi cao, da trắng, môi mỏng hồng, chỉ mới thoáng nhìn là cô đã chấm anh. Cô từng nghĩ phải chăng Thượng đế nghe thấu lời thỉnh cầu của cô nên đã đem một chàng trai tốt như vậy từ trên trời xuống để tặng cho cô.

Nói đến chuyện trước đây, Văn Hạ luôn nghĩ mình đã nguội lạnh nhưng cô vẫn kiên trì. Đó là sự điên cuồng, là tình yêu cả đời chỉ có một. Thế nên, sau ba ngày nói chuyện, cô cảm thấy mình đã thích chàng trai này, vô cùng thích. Cảm giác đó không giống với người bạn trai đầu tiên. Đó là cảm giác quen thuộc, cảm giác trái tim đập rộn ràng nhưng cô không biết đối phương nghĩ gì. Cho đến một hôm, cô mượn men rượu để nói với anh:

– Em thích anh.

Tô Mạch cười không nói gì khiến Văn Hạ rất đau lòng. Nhưng ba ngày sau, Tô Mạch nói với cô rằng, anh yêu em. Những lời này là tự anh muốn nói với cô. Và như vậy, sau năm ngày quen nhau, một tình yêu điên cuồng đã bắt đầu. Có thể rất nhiều người không tin đây là sự thật nhưng đây đúng là sự thật. Văn Hạ như muốn phát điên, từ đó cô cũng trở thành dân nghiền mạng. Hơn nữa, trong một khoảng thời gian ngắn, hoặc là do sự an ủi tinh thần, hoặc là vì rung động tuổi trẻ, tóm lại, tình cảm của họ phát triển nhanh hơn mức bình thường. Hai người đều cho rằng họ yêu nhau, thật sự yêu và kiên trì với tình yêu đó.

Những ngày có Tô Mạch bên cạnh đều là quãng thời gian vô cùng vui vẻ, hạnh phúc. Rồi cũng đến ngày anh khai giảng tại trường đại học ở nước ngoài. Anh nói mình đến đó chơi bời, Văn Hạ cười. Cô cảm thấy anh đang đùa, tuy anh nói vậy nhưng cô biết, anh là người chăm chỉ cố gắng, có tham vọng và cô có thể tin anh. Dù mới chỉ gặp nhau trong kỳ nghỉ ngắn ngủi nhưng tình cảm của hai người lại không hề bị dao động. Mọi người nói cô ngốc nhưng cô lại không nghĩ như thế. Cô cho rằng cô yêu anh, anh chính là người cô chờ đợi nên cô nguyện từ bỏ tất cả vì anh.

Tô Mạch thì sao? Trước đây, anh cũng đã trải qua vài cuộc tình nhưng anh cho rằng đó là tuổi trẻ bồng bột, đó không được tính là tình yêu. Từ sau khi có Văn Hạ, anh thật sự mong muốn giữ mãi hạnh phúc này. Hai người cùng đợi đến lúc tốt nghiệp, mong chờ một cuộc sống mới. Hai người thông qua điện thoại, mạng internet và vài lần gặp mặt ngắn ngủi để duy trì tình yêu này trong suốt ba năm. Tô Mạch thường cười bản thân, tiền của anh đều trở thành tiền điện thoại trả cho ngành viễn thông, tiền vé máy bay cung ứng cho hàng không Trung Quốc, nhưng anh lại thấy rất xứng đáng. Thực ra rất khó để làm người khác tin tình yêu của họ. Hồi còn học đại học, có quá nhiều tình yêu mau đến chóng đi. Tình yêu của họ giữ gìn được thật chẳng dễ dàng, chỉ là tình cờ gặp nhau thế mà lại vất vả gìn giữ khiến mọi người chuyển từ nghi hoặc sang khâm phục. Khó khăn như vậy, xa xôi như thế nhưng họ vẫn có thể dắt tay nhau vượt qua.

Sau khi tốt nghiệp, Văn Hạ đến thành phố Cát Lâm vì nhà Tô Mạch ở đó, và cũng vì anh đã về nơi đó. Nhưng cô vẫn còn quá nhiều thứ không thể từ bỏ, sự kỳ vọng của bố mẹ, sự ràng buộc của gia đình. Gia đình cô không mấy tán thành chuyện cô và Tô Mạch ở bên nhau. Bởi vì chuyện này mà ba năm trước, cô nàng Văn Hạ hay nói hay cười đã nhiều lần phải rơi nước mắt đau lòng, thất vọng. Một cô gái đơn độc giữ lời thề, kiên trì chờ đợi thật không dễ gì. Cô hiểu bố mẹ mình thương con nhưng họ không hiểu tình yêu của cô. Cô nói với bố mẹ, mỗi người đều có hình mẫu người yêu của riêng mình, chúng con thật sự yêu nhau, con sẽ hạnh phúc. Bố mẹ cô không nghĩ vậy vì họ thấy Văn Hạ đã rơi quá nhiều nước mắt và họ thật sự lo lắng.

Nhưng dù có gặp bao nhiêu khó khăn, hai người vẫn chưa từng nhắc đến chuyện chia tay, dường như hai từ đó chẳng hề liên quan gì đến họ. Tình yêu của họ, hạnh phúc của họ đã bắt đầu ấn định từ thời khắc họ tình cờ gặp nhau, không ai có thể thay đổi được. Mỗi khi Văn Hạ thấy dao động, Tô Mạch lại kiên định nói với cô, chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ chia tay, em hãy tin anh, chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc.

Mãi mãi rốt cuộc là bao lâu, Văn Hạ không biết nhưng cô biết, cuối cùng mình cũng phải lựa chọn tình yêu hoặc tình thân, kiên trì theo đuổi hay yên phận chờ đợi. Ba năm rồi, cô có cảm giác mình vẫn là một đứa trẻ, chuyện gì cũng dựa dẫm vào Tô Mạch. Rời xa anh, cô sẽ không tìm thấy phương hướng, cô sẽ không sống nổi mất.

-Hết chương 3-

Advertisements

One thought on “Hạ mạch 86 độ – Chương 3.2

  1. Pingback: [Sách mới] : HẠ MẠCH 86 ĐỘ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s