Yêu em thật xui xẻo – chương 1.1

Chương 1 : Loài người nguyên thủy

“Bản mệnh của chị mang điềm ác, sao Hồng Loan không dịch chuyển, nhân duyên khô cạn, cả đời là bà cô già!”

 

Trời mưa dầm dề, rả rích…

Cô ngáp dài một cái, nhìn vào cuốn lịch trên bàn, rõ ràng mình đang sống ở thế kỷ Hai mươi mốt, nhưng quay lại tiệm sách ảnh nhỏ nơi cô đang làm thêm, tại sao lại xuất hiện một sinh vật ngoài hành tinh đang đứng trước quầy tiểu thuyết ngôn tình chăm chú nghiên cứu?

Sinh vật đó, theo đánh giá bên ngoài, nếu tính theo tuổi tác của loài người thì khoảng sáu, bảy tuổi, nó mặc một chiếc áo choàng trắng, rộng thùng thình, sau lưng có đeo một chiếc giỏ gỗ, miệng giỏ được đậy bằng một tấm vải trắng, có thêu phù hiệu thái cực, vừa nhìn đã biết, nó mang tư tưởng không trong sáng, toàn ý niệm tuyên dương “âm dương điều hòa vương đạo”, nghiễm nhiên là hình mẫu một tiểu đạo đồng.

Lúc này, nó đang cầm một cuốn tiểu thuyết ngôn tình vô cùng phù hợp với khái niệm “âm dương điều hòa và nguồn gốc vạn vật”, say mê nghiền ngẫm bất chấp ánh mắt từ mọi người xung quanh, đến những đoạn gay cấn, nó còn đưa ngón tay lên miệng cắn cắn một cách vô thức…

Này này này… không nhầm đấy chứ? Tuy cô luôn tin câu nói “khách hàng là Thượng Đế” nhưng với giới tính, tuổi tác, thêm vào đó là cách ăn mặc của “cậu bé Thượng Đế” kia thật không nên chọn loại sách đó rồi xem đến mức hăng say như vậy mới đúng… Hơn nữa, nó không nhìn thấy cái biểu tượng 18+ khiến người ta tuyệt đối không dễ gì bỏ qua ở trên bìa sách sao? A Di Đà Phật…

Thôi chẳng thèm nhìn nữa, vừa quay đầu đi, cô chuyển thẳng ánh nhìn ra ngoài cửa kính, chuẩn bị ôm bầu tâm sự buồn tủi, thưởng thức cơn mưa phùn lất phất ngoài trời, ồ, thời tiết này thật thích hợp biết bao với cảnh trời đất thương cảm, lòng người buồn chán, kêu trời thán đất, chỉ là… bên ngoài cửa sổ còn một sinh vật ngoài hành tinh cỡ lớn nữa đang đứng như trời trồng, quay lưng về phía cô.

Chiếc áo trắng rộng thùng thình quen thuộc…

Cái giỏ lớn bằng gỗ đeo ở sau lưng… sao lại quen như vậy nhỉ?

Và cả chiếc phù hiệu thái cực trên tấm vải trắng đậy trên cái giỏ đó nữa… có thể đừng quen thuộc như vậy không?

Sinh vật ngoài hành tinh to lớn dường như cảm thấy sau lưng có ánh mắt kỳ dị đang hướng về phía mình, đôi giày vải dưới chân chầm chậm di chuyển trong mưa, chiếc ô trong tay nghiêng nghiêng, chắn ánh nhìn của động vật kia, đầu hơi xoay một chút, lộ ra chiếc cằm hình vòng cung đầy đặn, một giọt nước mưa men theo chiếc cằm đó chảy xuống, lướt qua, rồi nhanh chóng trôi tuột xuống mặt đất.

Phi lễ vật thị[1], thấy đẹp thì mờ mắt, cứ coi như mình háo sắc, cũng phải tìm một người bình thường, chứ không phải là loại sinh vật ngoài hành tinh như thế… Đây chính là đạo đức nghề nghiệp cơ bản…

Cô đứng thẳng cổ, ép đầu mình quay lại phía trước quầy, thằng nhóc tay cầm cuốn sách, chạy đến trước quầy, kiễng đôi chân mang giày vải và ngẩng gương mặt chẳng biết vì sao lại đỏ ửng kia lên, nhoẻn cười vô cùng thân thiết, cậu ta dùng chất giọng ngọt ngào hoàn toàn chẳng hợp chút nào với vẻ ngoài của mình, nói:

“Chị à, chị có biết nhị hoa rốt cuộc là cái gì không? Tại sao bọn họ đều nói nó rất ngon?”

“…”

“Trên núi chỗ em cũng có rất nhiều hoa, mật hoa rất ngon, nhưng mà trong sách lại nói là nhị hoa ngon hơn cả mật hoa.”

“…”

“Chị à? chị có khỏe không? Sắc mặt của chị nhìn rất đáng sợ…”

“…”

“Rầm, bụp.”

“Chị à, chị ngồi xuống đất làm gì thế?”

“Ê, chú bé này…”

“Tên của em là Phạn Đoàn[2].”

“…”

“Bố em nói, lần đầu nhìn thấy em là đúng lúc ông thấy trên bàn có hai nắm cơm, cho nên đặt luôn tên em là Phạn Đoàn, phải nói bố em cũng thật thiếu trách nhiệm, đặt tên cho em quá tùy tiện, nếu như lúc đó vừa hay trên bàn của ông bày ba đậu[3], vậy chẳng phải tên em sẽ là Hạ Ba Đậu[4] sao.”

“… Tội lỗi…”

“Chị à, chị cũng cảm thấy rất không nên thế phải không? Ý… sắc mặt của chị lại xanh hơn chút nữa rồi…”

“Chú bé Phạn Đoàn này… cậu có nhìn thấy cánh cửa kính bên kia không?”

“Vâng, nhìn thấy, trong suốt, vừa rồi em ở bên ngoài có nhìn thấy chị.”

“Người đứng bên ngoài kia là… sư huynh của cậu?”

“Đó là bố em.”

“…”

“Chị à, chị vẫn khỏe chứ? Sắc mặt của chị càng lúc càng khó coi đó.”

“… Bố… bố cậu?” Cô đưa ngón tay trỏ run rẩy chỉ ra ngoài cửa, nếu như tính theo tuổi của loài người thì sinh vật ngoài hành tinh kia không quá hai mươi.

“Đúng vậy, bố em.”

“Hơ… hơ hơ… vậy… phiền cậu… đến mở cánh cửa đó, đi ra ngoài, rồi giúp tôi đóng nó vào… Cảm ơn! Làm phiền cậu rồi.”

“Chị à, có phải là chị bảo em cút đi không?”

“… Đó là cậu nói, không phải tôi…”

“Ứ ừ, không được đâu.” Phạn Đoàn khom người, giơ ngón trỏ khua khua trước mặt cô. “Chị là đầu mối quan trọng để bọn em tìm được ‘thằng cha kia’.”

“… Cậu… cậu muốn làm gì? Tôi… tôi biết hai sinh vật ngoài hành tinh các người lượn lờ ở đây lâu như vậy cũng chẳng có ý gì tốt… Tôi mặc kệ các người là vây cánh của tổ chức nào trên trái đất, hay là bọn chuyên bắt cóc xử nữ[5] đem đi cúng tế ma quỷ loạn phái, tôi nói cho cậu biết… tôi rất thân với đội trưởng đội bảo vệ của khu phố này… cậu… cậu chớ tùy tiện đến đây… cái thằng cha gì gì đó mà cậu nói, tôi tuyệt đối không quen!” Cô tiếp tục giãy giụa dưới đất, hai tay thì tạo tư thế che chắn trước ngực.

“Chị à, chuyện chị là xử nữ không nhất thiết phải nói lớn thế đâu.” Thằng nhóc tốt bụng nhắc nhở cô một tiếng, rồi quay người đặt chiếc giỏ xuống, gỡ tấm vải thái cực ra, cho tay vào trong lục tìm.

Cô nuốt nước bọt đánh “ực” một tiếng, biết đâu thằng bé lại lấy ra một thứ gì đó như “Nhất nhật tang mệnh tán” hay “Thất bộ đoạn hồn”…, cô co cẳng toan bỏ chạy, nhưng bên ngoài cửa kính kia còn có một người cứ đứng bất động như trời trồng, quay lưng về phía cô, khuôn mặt hơi rủ xuống, chiếc ô che mưa chắn gió đó vẫn được giữ nghiêng, chỉ để lộ ra chiếc áo dài đang chảy nước ròng ròng.


[1] 非礼忽视: câu nói của Khổng Tử, nghĩa là không nhìn những thứ không hợp lễ.

[2] Cơm nắm.

[3] Một loại đậu ở Việt Nam không có.

[4] Đậu rụng.

[5] Người con gái còn trinh trắng.

Advertisements

One thought on “Yêu em thật xui xẻo – chương 1.1

  1. Pingback: [Sách mới] : Yêu em thật xui xẻo – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s