Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 6.2

Thời gian gần đây hình như Tiêu Mạc rất bận nên cô ít gặp mặt, có lúc đi làm về nghe thấy Chu Gia Vinh lẩm bẩm nhắc đến Tiêu Mạc, Phương Thần không nén được bèn chất vấn anh ta: “Anh có phải là gay không đấy? Anh đang yêu thầm Tiêu Mạc à?”.

Chu Gia Vinh tức quá, liền cự lại ngay: “Là con gái mà sao mồm miệng độc địa, chua ngoa vậy, cẩn thận kẻo ế chồng đấy!”.

“Không cần anh lo!”

“Thật không thể hiểu nổi, tại sao Tiêu Mạc lại thích em được nhỉ?”, nói xong Chu Gia Vinh biết mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng. Nhưng thấy Phương Thần không có vẻ gì là ngạc nhiên, anh ta tò mò hỏi: “Em có biết điều đó không?”.

Nhưng Phương Thần chất vấn lại: “Em tồi tệ lắm sao? Có thế anh mới bất bình thay anh ấy như vậy chứ”.

Điều đó thì không hẳn vậy, Chu Gia Vinh nghĩ, chỉ cần nhìn hình thức thôi thì cô gái này cũng đã được điểm cao rồi. Nhưng bên trong thế nào thì rất khó nói. Bởi vì qua một thời gian tiếp xúc khá lâu, anh cảm thấy hình như mình đã nhìn nhận sai về cô.

Một lát sau, Chu Gia Vinh phấn chấn đưa ra đề nghị: “Để chứng minh rằng giới tính của anh rất bình thường, tối nay anh sẽ đưa em đi gặp mặt người bạn gái của anh, được chứ?”.

Phương Thần trả lời vẻ thích thú: “Được thôi”.

Ai ngờ điểm hẹn lại là phòng pub lần trước, còn người được gọi là bạn gái mới của Chu Gia Vinh lại chính là cô gái phục vụ đanh đá ở đó. Cô ta có thân hình rất đẹp, các đường cong đường nào ra đường ấy, lớp phấn trang điểm rất đặc trưng của các hộp đêm che giấu tuổi thật. Cô ta ngước đôi mắt đeo lông mi giả lên, nhìn Phương Thần rồi hỏi: “Người đẹp, cô có biết trò đố số không?”.

Phương Thần kéo tay Chu Gia Vinh, ghé vào tai anh ta thì thầm: “Rất quen với các trò này, lại còn hết sức cởi mở nữa chứ, đúng là xứng đôi với anh!”.

Cô ngồi ở đó một lát rồi tới bên quầy rượu tự tìm niềm vui cho mình.

Sau khi trải qua những ngày tháng nghịch ngợm của tuổi trẻ, cô rất ít khi tới những nơi như thế này. Những chuyện chơi bời sa đọa trước đây cùng Tô Đông, giờ chỉ còn là những ký ức không thể nào nhớ lại được.

Nhưng cô vẫn nhớ ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi của mình trôi qua như thế nào.

Hôm ấy, một nhóm bạn gái thích chơi bời quậy phá đã chúc mừng sinh nhật cho cô tại một nhà hàng cách trường học rất xa. Họ đã gọi cả một bàn rượu uống không biết trời đâu đất đâu để mừng cô chính thức trở thành người lớn.

Sau cùng, cô bước tới quầy rượu trong cơn chuếnh choáng, ôm chặt lấy cổ một chàng trai đòi hôn trong tiếng reo hò, cổ vũ của đám đông.

Lúc đầu đối phương còn có vẻ ngạc nhiên, nhưng cô lim dim mắt, nói: “Hôm nay là sinh nhật của tôi. Các bạn tôi đều nói anh rất đẹp trai, không biết anh có nể mặt tôi một chút không?”.

Đó là nụ hôn đầu đời của cô dành cho một người con trai mà sau này đến khuôn mặt của anh ta cô cũng không sao nhớ nổi.

Cô không cho đó là chuyện gì nghiêm trọng, lúc đó bất cứ trò đùa nào cũng đều khiến cả bọn rất vui và hưng phấn.

Bản nhạc DJ bỗng nhiên thay bằng một bài khác, âm thanh dìu dặt của nó đã kéo cô thoát khỏi dòng ký ức, trở về với hiện thực.

Cô ngồi trên chiếc ghế tròn cao, yêu cầu một ly Chivas, vừa cầm ly lên thì cảm giác phía sau có ai đó áp sát vào người, một bàn tay vươn qua vai, giành lấy ly rượu trong tay cô.

“Phụ nữ không nên uống loại rượu mạnh như thế này.” Hàn Duệ lắc lắc ly rượu màu vàng trong tay, sắc màu như hổ phách ấy ánh vào tận đáy mắt anh, lấp lánh.

Cô sững người một lát, còn Hàn Duệ ngồi xuống bên cạnh vẻ rất tự nhiên. Đôi chân dài đặt lên chỗ để chân bằng kim loại, anh nghiêng người nói với phục vụ: “Hãy lấy cho cô gái này một ly rượu loại nhẹ hơn”, nói rồi kề chiếc ly vào môi nhấp một ngụm.

Xung quanh quầy rượu toàn là đèn chùm, tỏa xuống từng luồng ánh sáng, trong đó có một luồng vừa vặn chiếu lên sống mũi và cằm của Hàn Duệ, làm rõ những đường nét cương nghị, đẹp như bức tượng của anh. Ánh mắt của Phương Thần bất giác rơi xuống yết hầu đang chuyển động của Hàn Duệ, rồi bỗng nhiên cảm thấy toàn thân nóng rực lên một cách lạ lùng.

Cô không ngờ rằng, một động tác nhỏ như vậy cũng gợi lên sự quyến rũ đối với người khác.

Dường như Hàn Duệ cũng cảm thấy có điều gì đó khác thường, anh dừng ánh mắt lại, nhướn đôi lông mày lên, miệng hỏi: “Sao thế?”.

“Không có gì”, Phương Thần đổi tư thế ngồi, để tìm cớ che giấu tâm trạng vừa rồi.

“Cảm ơn anh đã cho tôi đi nhờ xe hôm ấy”, cô nói đại một câu.

Hàn Duệ vẫn tỏ ra rất bình thản: “Hôm ấy cô đã cảm ơn rồi”.

Câu nói của anh khiến Phương Thần cảm thấy hơi cụt hứng.

Cô trầm ngâm một lát, trong lòng nghĩ, vì sao anh ta lại tới ngồi cạnh mình? Hơn nữa, tại sao mãi không thấy pha rượu xong cho cô?

Từ chỗ cô ngồi có thể nhìn thấy bọn Chu Gia Vinh đang rất vui vẻ, xem ra, quay trở lại đó nhập bọn cùng chơi với họ cũng không phải là một ý tồi.

Người pha chế rượu dừng động tác đẹp mắt giống như vẻ đẹp toát ra từ con người anh ta, rồi đặt trước mặt cô một ly cocktail đủ màu.

Cô cầm ly rượu lên, đang định chào rồi đi thì Hàn Duệ lên tiếng: “Cô có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”.

Hàn Duệ hỏi với vẻ rất tự nhiên, sau đó châm một điếu thuốc, từ từ rít một hơi, giấu ánh mắt cùng vẻ mặt dưới ánh đèn và làn khói thuốc, nhìn khuôn mặt trông nghiêng của cô.

Dường như đó chỉ là một cái nhìn đơn thuần, chứ không phải mong chờ ở cô một câu trả lời.

Sau này nhiều lần Phương Thần đã nghĩ chắc chắn khi ấy có một gene lặn nào đó tự nhiên đột biến nên mới khiến cho cô lên xe theo người đàn ông ấy.

Tất cả chỉ là ba lần gặp mặt, trao đổi không quá mười câu.

Thế mà lời mời ấy trong tiếng dìu dặt của bản nhạc, xem ra chỉ giống như một lời đề nghị đang thịnh hành một thời mà thôi.

Nhưng cũng đầy vẻ mê hoặc.

Lại giống như bao nhiêu năm trước, cô kiên quyết hôn một chàng trai trong tiếng cổ vũ của đám đông. Trong khoảnh khắc ấy, cô đã nhìn vào đôi môi mỏng của anh ta, và cả vẻ chẳng chút bận tâm trong ánh mắt của anh ta nữa, dường như một cảm giác ngu ngốc nào đó lại trỗi dậy lên trong cô, bứt phá ra khỏi con người cô, khiến cô quên mất sự cảnh giác cần phải có, mà chỉ còn cảm thấy rất phấn chấn.

-Hết chương 6-

Advertisements

One thought on “Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 6.2

  1. Pingback: [Sách mới] : ÁNH HOÀNG HÔN MỎNG MANH | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s