Yêu em thật xui xẻo – chương 1.2

Anh ta hoàn toàn không thay đổi tư thế. Trong mắt cô, tư thế này sao mà giống mấy tên sát thủ giết người không ghê tay trong sách thế, cô thề là cô đã nghe thấy những âm thanh của một trận chiến giống như trong một cuốn tiểu thuyết võ hiệp, khi giết tên BOSS cuối cùng, khi cô đang ở cấp LEVEL 0 đụng phải tên cuối cùng và chết chóc! Không phải là trời định hôm nay cô có tai họa đổ máu chứ? Dương thọ đã tận? Không thể nào! Nghĩ lại cả đời cô yên ổn, thuận lợi, đường đời thênh thang, sức sống tràn trề, bảy, tám giờ sáng mới mở mắt ra, làm sao có thể quen nhân vật cỡ bự của bọn yêu ma loạn phái này chứ?

“Chị à, nói dối sẽ bị trời phạt đó.” Vừa nói bàn tay nhỏ như chiếc màn thầu của nó vừa chìa ra trước mặt cô, trong tay nó không phải là bình thuốc Hạc đỉnh hồng, không phải là ám khí giết người vô hình, càng không phải là vũ khí Sinh học cỡ lớn, mà là một bức ảnh… Trong ảnh là một thằng cha rất thiếu giáo dục, với nụ cười không đàng hoàng… Thằng cha này… cô quen… không những quen… mà còn rất rõ, không, phải nói là… hận đến tận xương tủy…

“Chị à, chị thật sự không quen người này sao?”

“…”

“Ông ta tên Hồ Thước, quán xem tướng số ở đầu đường phía đông là ông ta mở nhưng mà mấy ngày trước có thím họ Lưu nói cho em, vì ông ta bói toán bừa bãi, ghép bừa nhân duyên, khiến người ta lấy nhầm vợ, giờ đang bị người ta truy sát, cho nên cái quán đó đóng cửa lâu lắm rồi.”

“…”

“Nhưng mà ông ta có người con gái tên là Hồ Bất Động, làm thêm trong tiệm sách ảnh ở đầu đường phía tây này, sách trong tiệm đó đều là sách có hại cho sức khỏe và sự trưởng thành của trẻ em nên thím tuyệt đối không bao giờ cho con gái mình vào tiệm sách này…”

“Khốn kiếp! Con gái nhà cô ta hôm qua còn mượn ở chỗ của chị đây một cuốn Tiểu mẫu đơn dâm đãng, bọc ra ngoài bằng cái bìa Giám định và thưởng thức thơ từ rồi ôm về!”

“Chị à, chuyện đó không quan trọng… quan trọng là… rốt cuộc chị có quen bố chị không?”

“… Xin cậu, đừng dùng thái độ nghiêm túc như vậy để hỏi cái vấn đề mà khiến tôi nghe xong chỉ muốn đánh cho cậu một trận…” Cô hất hàm, vòng tay trước ngực, tận dụng tối đa ưu thế áp đảo rõ ràng về chiều cao để nhìn thằng nhóc trước mặt. “Tôi nói cho cậu biết, cứ coi như Hồ Thuyết[1] là bố tôi, tôi cũng chẳng thân thiết gì với ông ta. Tôi không biết ông ta đã làm chuyện tồi tệ gì với cha con cậu, đại khái như nói cha cậu khắc vợ, nói cậu khắc mẹ, sau đó khiến gia đình cậu ly tán. Xong chuyện, ông ta phủi mông bỏ đi, những chuyện thất đức như thế chẳng có gì bất ngờ cả, nhưng cậu đừng cho rằng có thể tìm được manh mối của ông ta từ chỗ tôi, tôi hoàn toàn không bao che, ông ta trước giờ đến không hình đi không dấu, nếu tóm được ông ta, tôi nhất định sẽ là người đầu tiên xông lên bóp chết kẻ đã hủy hoại cả đời mình!”

“Chị à, cứ coi như ngay từ đầu chị đã nhìn trộm bố em, nhưng rất xin lỗi phải nói với chị, mẹ em vẫn còn sống rất khỏe mạnh, chị đừng nguyền rủa bà ấy nhé, lần này em xuống núi chính là để tìm người nhà của bà ấy.”

“Tôi… tôi… chỉ là tôi thấy anh ta cứ đứng mãi ở đó rất lâu mà chẳng động đậy gì…”

“Quen rồi mà, nói về đứng bất động thì bố em giỏi nhất đấy, bố thường xuyên đứng trên đỉnh núi, mỗi lần đều đứng đến cả canh giờ, cứ như thể đang trầm tư suy ngẫm vấn đề trọng đại nào đó nhưng mỗi lần hỏi ông ấy đang nghĩ cái gì, ông ấy đều ngẩn ra một lúc lâu rồi mới trả lời ‘không biết’.”

“… Tôi không có hứng thú tìm hiểu đời tư của người đã có vợ, tan làm rồi tôi phải về nhà nấu cơm.”

“Vâng, cũng được, em và bố em cũng đói rồi.” Thằng nhóc Phạn Đoàn đeo cái giỏ lên, phủi phủi áo.

“Ai nói sẽ nấu cơm cho hai bố con các cậu ăn chứ, tôi muốn nấu những món ăn ngon cho người làm việc chăm chỉ, lao động nỗ lực là tôi đây này!”

Thằng nhóc Phạn Đoàn trầm ngâm một lát, sau đó nghiêm túc đi đến trước mặt cô, làm bộ hết sức thông cảm, ngước đôi mắt hấp háy, dễ thương, đáng yêu nhìn cô, nhìn đến mức cô đành nuốt giận, thuận miệng chất vấn luôn về trình độ học vấn của người đàn ông đang trầm tư đứng trước cửa kia, có lẽ cô đoán được anh ta ngày ngày đứng trên đỉnh núi trầm tư cái gì rồi… có lẽ là đang nghiên cứu đứa trẻ này là con của ai.

“Này, chị à, bố chị nhất định đã nói cho chị biết, bản mệnh của chị không tốt, sao Hồng Loan[2] không dịch chuyển, nhân duyên khô cạn, cả đời là bà cô già chứ? Hử?” Hồ Bất Động lúc ấy đang ngó nghiêng khắp nơi, toan tìm một chiếc chổi để quét tên khách không mời mà đến kia ra khỏi cửa thì bỗng nghe tiếng “hử” cuối cùng được cố ý kéo dài khiêu khích của cậu bé thì không thể không chú ý.

Mấy chữ vận mệnh không tốt, sao Hồng Loan không dịch chuyển, nhân duyên khô cạn, thực sự khiến cô phải lưu tâm.

“Nếu như em nói, có thể giúp chị phá bỏ cái vận mệnh này thì sao?”

“… Cậu? Miệng còn hôi sữa, vắt mũi chưa sạch!” Hồ Bất Động vẻ khinh khỉnh

“Em miệng còn hôi sữa, vắt mũi chưa sạch nhưng bố em đã trưởng thành rồi. Sao nào? Chị có muốn thử không?”

“…”

“Bố! Chị này nói sẽ giữ chúng ta lại!” Chưa kịp để cô phản bác, thằng nhóc đã kéo cửa kính ra, đến trước mặt cái bóng người đang đứng ngoài đường kia, cất giọng nói non nớt.

“Này! Chị mày vẫn chưa đồng ý mà!” Cô vội giơ tay định tóm lấy thằng nhóc nhưng nhìn thấy gã người lớn đứng một mình trong mưa gió kia đang từ từ quay người lại. Thằng nhóc chạy lại ôm chầm lấy anh ta, anh ta dựng chiếc ô giấy thẳng lên để thằng nhóc đứng nép vào. Anh ta nhẹ nhàng ngẩng đầu, điềm nhiên quan sát cô gái đang chạy đến đuổi theo con mình.

Cô bị ánh mắt của anh ta khiến cho sợ hãi co rúm lại, sau đó tim bỗng đập thình thịch khi đối diện gương mặt nãy giờ vẫn giấu sau chiếc ô kia, nhất thời cảm thấy mình đuổi theo con trai người ta như vậy thực là vô lễ với mỹ nam, liền lập tức thu tay, đứng im, e ngại nhìn đi chỗ khác. Chợt cô phát hiện cửa hàng bánh mỳ sau lưng anh ta, khách mua chen chúc, người nào người nấy cũng ngắm nhìn mỹ nam còn say đắm hơn cả mình… Bởi thế, cô dần lấy lại bình tĩnh…

“Bố, rất nhiều người đang nhìn bố.” Thằng nhóc Phạn Đoàn giật giật áo choàng của bố mình, chỉ vào đám người ngốc nghếch như Hồ Bất Động, không biết họ đã đứng trong tiệm bánh mỳ này bao lâu rồi.

“Ừ!”, một giọng nói vang lên nhẹ nhàng như bay.

“Nhưng, sao bố cứ nhìn mãi chỗ bánh mỳ đó thế?”

“Ừ!” Này, này, này! Việc làm mất hình tượng như thế, có cần thiết phải dũng cảm thừa nhận như vậy không?

“Con đói rồi, bố đói không?”

“Ừ!” Liệu anh ta có thể nói một câu gì khác để chứng minh với cô, mình vẫn là người bình thường không?

“Chị Hồ nói muốn đưa chúng ta về nhà!”

“…” Lần này anh ta không “ừ” mà chỉ nhướn mày nhìn về phía cô, ánh mắt hồ nghi như đang hỏi: cô là thứ gì, ở đâu chui ra vậy? Này, này, này, làm rõ một chút được không, bọn họ mới chính là cái “thứ gì” đột nhiên xuất hiện mới đúng!

“Này, này, này, chớ thấy người sang bắt quàng làm họ, chị Hồ, chị Tiêu gì chứ? Chị đây còn chưa đồng ý đưa hai người về mà, nhìn hai người bộ dạng kỳ quái… hành vi thì mờ ám, ai biết được mang hai người về rồi lại có ma quỷ tà phái nào đến quấy nhiễu tôi cơ chứ!”

Đang bị thằng nhóc ôm lấy, anh ta chỉ khẽ nhếch miệng, không vội trả lời mà tiếp tục nghe cô phát biểu cao kiến.

“Tôi hoàn toàn chẳng liên quan gì đến đám người trên núi, tách biệt xã hội, các người lúc nào cũng bang bang phái phái, tu tiên dưỡng đạo rồi còn sinh con ngoài giá thú nữa chứ.”

Thằng nhóc Phạn Đoàn nhìn nụ cười trên môi bố càng lúc càng rõ. Ngoài trời lạnh dần, cậu bé thu người nép vào bố, nuốt nước bọt, chờ bố mình mở miệng nói câu đầu tiên.

“Thật không?”

Chỉ hai chữ vỏn vẹn nhưng âm thanh nhẹ bẫng, êm ru như gió, khiến Hồ Bất Động gần như ngây dại. Nhưng đến câu thứ hai thì hoàn toàn ngược lại:

“Tôi cảm thấy, cô có tóc hay không cũng vẫn giống nhau, rất dễ nhận ra.”

“…”

“…”

Đáp lại anh là hai tiếng nghẹn ứ trong cuống họng…

Cái gì gọi là có hay không có tóc đều dễ nhận ra chứ? Ý của anh ta là… anh ta đã gặp cô ở đâu ư? Hay là… anh ta nói cô không có tóc? Không… không thể nào! Lẽ nào… chuyện quá khứ của cô… đã bị phanh phui rồi sao?

Tội lỗi quá!


1 Trong tiếng Trung chữ “Thước” và “Thuyết” đồng âm, tác giả chơi chữ. “Hồ Thuyết” nghĩa là nói linh tinh.

[2] Sao Hồng Loan: sao chủ hôn nhân.

Advertisements

2 thoughts on “Yêu em thật xui xẻo – chương 1.2

  1. Pingback: [Sách mới] : Yêu em thật xui xẻo – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s