Hạ mạch 86 độ – Chương 4.2

Người này chính là Mèo con – cậu bé mà Tô Mạch vừa cấm Văn Hạ không được đi tìm.

– Cậu không biết nhà tôi ai to hơn sao? Ở địa vị của tôi thì ai dám dạy dỗ tôi chứ? – Văn Hạ chẳng thục nữ tẹo nào, cô bê cả bát cơm và vào miệng, vừa nhai vừa nói chuyện với Mèo con.

Mèo con tao nhã cầm tách cà phê, thở dài u sầu, ngâm nga mấy câu nhưng khi bật ra khỏi miệng thì nó biến thành giọng điệu trầm ngâm:

– Chị gái, tối qua hai người hơi ồn ào, phá cả giấc ngủ của em đấy.

Văn Hạ xì một tiếng phun cả cơm ra ngoài, có nên nói thẳng ra như thế không? Đặt bát xuống, cô bước đến bên thành lan can nhìn Mèo con thì thào:

– Này, con gấu nhà cậu thức dậy chưa? Chúng ta ra ngoài chơi đi. Lén đi đi.

– Không được. Em đã hứa sẽ viết kịch bản cho anh ấy. Chạy đi chơi, anh ấy sẽ nổi giận mất. – Lúc này Mèo con thật sự giống một chú mèo ôn hòa đáng yêu, nghiêng mặt thủ thỉ.

– Cậu không phải là anh cả trong nhà sao? Hôm qua, tôi lại nhìn thấy con chó đó. Mấy hôm trước, không phải hai người nói sẽ đi trả thù vì lần trước nó đã đuổi cậu khắp trên phố rồi mà. – Văn Hạ nói một cách hào hứng nhưng vẫn thấp giọng, làm ra vẻ thần bí.

Mèo con là hàng xóm nhà họ. Mèo con có người yêu rất tuyệt. Họ gọi anh ta là Gấu xui xẻo. Vì anh ta rất đẹp trai và rất đáng yêu, thật sự rất giống chú gấu hoạt hình. Còn một điểm nữa, họ đều là đàn ông. Văn Hạ còn nhớ rất rõ, ngày đầu tiên cô gặp Mèo con, cậu ấy mang theo nụ cười ngây thơ của một đứa trẻ nói với cô:

– Chào chị! Em là Mèo con, một chú mèo bé nhỏ.

Trước đây, Văn Hạ chỉ nghe nói về nhóm người đồng tính nhưng chưa từng tiếp xúc với họ. Cô không hề kỳ thị họ, cô cho rằng mỗi người đều có quyền lựa chọn hạnh phúc riêng của mình, đặc biệt cô lại là người hiếu kỳ. Cô nhanh chóng kết bạn với Mèo con. Vì cô lớn hơn cậu ấy hai tuổi nên cậu ấy gọi cô là chị.

Mèo con là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế của một trường cao đẳng. Sau đó, cậu ấy ở nhà viết kịch bản, nấu cơm làm người vợ hiền mẹ đảm. Mỗi lần Văn Hạ nói vậy đều bị cậu ấy mắng. Chẳng có cách nào khác, đây là điều mà Văn Hạ ngưỡng mộ cũng không làm được. Con gấu nhà cậu ấy là một DJ của đài truyền hình, rất đẹp trai! Lúc đó, Văn Hạ vẫn chưa hiểu rõ, chẳng biết tại sao mà hai người họ yêu nhau, cô không xen vào được. Hằng ngày, cô rủ Mèo con đi chơi, dẫn cậu ấy đi khắp nơi. Đây cũng là một trong những lý do tại sao Tô Mạch và Gấu xui xẻo lại không muốn họ thân thiết với nhau.

Có thể nói, những ngày Văn Hạ thất nghiệp ở nhà thì Mèo con là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.

– Bỏ đi. Em không thích chơi với một chú chó. Đều là người lớn cả rồi, trưởng thành một chút đi. Em yêu chàng nghệ sĩ lãng mạn, sao có thể hạ mình đi đánh nhau với chó được chứ? – Mèo con nói lý, khoan dung độ lượng. Thực ra, cậu ấy không dám. Cậu ấy là mèo, cậu ấy sợ chó. Lần trước, cậu ấy và Văn Hạ chạy ra ngoài chơi, lúc về thì tình cờ gặp con chó đó và bị nó đuổi. Mọi người trên phố đều nhìn thấy, thật là mất mặt!

– Haizzz, tôi thật sự coi thường cậu đấy. Cậu còn có thể trấn áp được cả một con gấu cơ mà. – Văn Hạ muốn dùng cách khích tướng để rủ Mèo con đi chơi với mình. Chơi một mình thật là chán! Chắc chắn Tô Mạch sẽ lại ra ngoài đến tối muộn mới về. Hôm qua, Tô Tịch cũng nói hôm nay sẽ ngủ cả ngày, đừng tìm cô ấy. Chơi một mình chán chết đi được.

– Chị gái lại sa thải ông chủ rồi à? Hôm nay là thứ Tư, chị không đi làm sao? – Mèo con nghiêng đầu chăm chú đợi câu trả lời của Văn Hạ. Theo phán đoán của cậu ấy thì cũng chắc đến tám chín phần là như vậy.

– Ừ! Không thích làm nữa. Tôi dự định tạo dựng sự nghiệp riêng, trước tiên là ở nhà tìm dự án. Cậu có muốn làm cùng không? – Văn Hạ liếc nhìn Mèo con.

– Thôi đi. Không phải là em trai không ủng hộ chị nhưng thực tế là chị không thích hợp làm kinh tế. Hay là chị và em cùng viết kịch bản cho anh Gấu xui xẻo? Em thấy giọng văn của chị cũng khá đấy.

– Không làm. Như thế tôi sẽ mài rách đũng quần mất. Đổi việc khác đi.

– Vậy chị tiếp tục làm nhân viên văn phòng đi.

– Không làm. Toàn có người bắt nạt tôi thôi.

– Còn có người bắt nạt được chị sao? Là thần thánh phương nào để em đi lễ bái?

– Thôi đi. Cậu bảo tôi làm gì bây giờ? – Văn Hạ thật lòng hỏi ý kiến Mèo con.

Mèo con nghĩ một lát rồi thật thà nói:

– Ở nhà.

Văn Hạ chống tay nghĩ ngợi một lát rồi bỗng ngẩng lên nhìn Mèo con làm cậu giật cả mình. Cô nói:

– Tôi thấy cậu nói rất có lý. Ở nhà, ở nhà vài ngày rồi tính. Cứ quyết định như vậy đi. Đương nhiên, đồng thời tôi cũng sẽ đi tìm dự án mới. Ngày mai tôi sẽ đi. Hôm nay, cứ ở nhà nghỉ ngơi trước đã. – Nói xong, cô bê bát vào nhà.

Mèo con không nhịn được cười, lắc đầu. Có những người con gái số phận đã định là được cưng chiều.

 -Hết chương 4-

Advertisements

One thought on “Hạ mạch 86 độ – Chương 4.2

  1. Pingback: [Sách mới] : HẠ MẠCH 86 ĐỘ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s