Hạ mạch 86 độ – Chương 5.1

Chương 5:  Ngày đầu tiên ở nhà

Ăn sáng xong, nhìn đồng hồ đã sắp chín rưỡi. Mèo con đáng ghét không chịu đi chơi nên cô đành phải ở nhà. Thực ra, cô vẫn thích ở nhà nhưng năm thứ tư đại học đều ở nhà rồi, nếu cứ tiếp tục ở nhà như vậy thì quả là lãng phí cuộc đời. Văn Hạ năm đó cũng là một thiếu nữ ôm đầy hoài bão lý tưởng.

Đặt chiếc bát vào ngâm trong bồn rửa, cô nghĩ, rửa đi, không thể lười được. Đeo găng tay cao su vào, cô với lấy chai nước rửa bát. Haizzz, cho nhiều nước rửa bát quá, sao mà nhiều bọt thế? Rửa có một cái bát mà như thế này thì thật là lãng phí. Vừa nghĩ, cô vừa ngoái đầu lại nhìn xem có thứ gì cần rửa không? Đúng lúc đó, điện thoại phòng khách đổ chuông, cô giật mình ngẩng đầu lên. Cộc một tiếng, đầu cô va vào cánh cửa chạn đang mở. Tức quá đi mất! Cô tháo găng tay vứt đó, rồi cầm theo chiếc bát dính bọt nước rửa bát chạy vào phòng khách nghe điện thoại.

Nhìn số điện thoại hiện lên. Ồ! Là mẹ chồng xinh đẹp gọi điện đến. Văn Hạ vội nhấc điện thoại, thỏ thẻ nói:

– Mẹ, sao mẹ lại gọi vào giờ này thế? Mẹ không đi làm à?

Mẹ chồng tương lai của Văn Hạ đã ngoài năm mươi tuổi nhưng luôn theo kịp phong cách thời thượng. Hơn nữa, bà lại có công ty riêng nên đúng là một hình mẫu nữ doanh nhân thành đạt. So với Văn Hạ thì đúng là hai mặt đối lập. Nhưng bà lại thích một đứa trẻ có cá tính như Văn Hạ và yêu thương cô như báu vật vậy.

– Hạ Hạ, tối nay bà nội bảo hai con về ăn cơm. Các con nhớ về sớm nhé. – Hôm qua, bà Tống Vận nghe con trai nói Văn Hạ bị mất việc nên cứ đòi gọi cô về giúp mình. Con trai bà không chịu, anh còn nói không thể gây thêm phiền phức cho bà. Thực ra, ai mà không biết con người đều có lòng tự trọng, ngay Văn Hạ liến thoắng như vậy nhưng lòng tự trọng lại rất cao. Hơn nữa, cô mới hòa mình vào xã hội mà chưa thể thích ứng và chống chọi được nên mới làm cho bà cảm thấy đau lòng như vậy. Tô Mạch cũng nói, mặc kệ cô, để cô tự nghĩ, để mọi thứ theo ý cô.

– À vâng, con biết rồi. Chiều con sẽ đến chơi mạt chược với bà nội. Mẹ… – Tiếng “mẹ” của Văn Hạ kéo thật dài, thể hiện rõ sự nũng nịu. Cô đã lớn rồi nhưng bà Tống Vận lại thích cô con dâu đáng yêu như vậy. – Mẹ nhớ con không? Chuyện đó… ừm… Con thôi việc rồi. Con có thể thường xuyên đến chơi với mọi người rồi.

Thực ra cũng thật ngại, lại thôi việc. Tuy không cần kiếm tiền nhưng cô tốt nghiệp cũng gần được một năm vậy mà đã thật sự kiếm được mấy đồng đâu, chỗ nào cũng chưa làm hết tháng đã thôi việc. Haizzz, mất mặt quá! Mẹ chồng giỏi giang, chồng thì tài giỏi, nhìn lại bản thân, cô thấy mình đúng là một trời một vực.

– Ừ! Không làm thì tốt. Các con không còn nhỏ nữa, mau kết hôn đi, sau đó sinh con, đừng để muộn quá! Con xem, hồi mẹ sinh Tô Mạch muộn nên con cái của bạn bè mẹ đều hơn Tô Mạch đến mấy tuổi, họ đều có cháu cả rồi. Hạ Hạ, con vẫn nghe đấy chứ? – Bà Tống Vận nắm lấy cơ hội, bởi trước nay bà luôn không hài lòng về việc họ sống cùng nhau như vậy. Mọi thứ không có gì cản trở nữa, nhà có, xe có, công việc của Tô Mạch cũng ổn định, chẳng phải mọi thứ đều chuẩn bị đủ rồi sao? Hai đứa nên kết hôn rồi sinh con thôi.

– Con đang nghe ạ. Mẹ, con biết rồi. Mẹ cứ làm việc đi. Con nghe thấy tiếng chị Lâm gọi mẹ đấy. – Cứ nhắc đến chuyện kết hôn là cô lại thờ ơ. Có phải hơi sớm không? Tuy đã có bạn học lập gia đình nhưng hình như họ đều bỏ nhau rồi. Người ta nói, kết hôn không phải như vậy. Tuy hiện tại cô và Tô Mạch cũng chẳng khác kết hôn là mấy nhưng ít nhất khi không có chuyện gì thì cô có thể đem chuyện chia tay ra dọa anh. Nhưng khi kết hôn rồi thì anh sẽ dọa lại cô, hơn nữa sinh con là chuyện xa vời, cô vẫn còn trẻ mà.

Gác điện thoại, bà Tống Vận cười lắc đầu. Ánh mắt bà tràn đầy yêu thương. Đứng bên bà Tống Vận là Lâm Mật – người trợ thủ đắc lực bao năm nay của bà. Cô ấy hiểu rất rõ chuyện của gia đình bà, nên cười nói:

– Tiểu Hạ lại mất việc ạ?

– Cực chẳng đã, con bé đó ương bướng hệt như Tiểu Mạch. Nó không chịu đến đây làm. Lần này, tôi nhất định phải giải quyết xong chuyện hôn nhân của chúng, không thể kéo dài được nữa. – Sau khi nói câu này, nét mặt bà Tống Vận trở nên kiên quyết. Hai đứa trẻ này quá tự do, cần phải tạo cho chúng chút áp lực.

– Cô ấy còn nhỏ, từ từ rồi sẽ hiểu ra. Hình như bao năm nay cô bé đó chẳng hề thay đổi. – Lâm Mật nhớ lại khoảnh khắc lần đầu gặp Văn Hạ. Văn Hạ mặc bộ đồ thể thao Kappa màu tím, đeo bao lô, mái tóc dài thẳng mượt, khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô gái đó xuất hiện như thế rồi còn cười nói:

– Cháu là Văn Hạ, bạn gái của Tô Mạch ạ. – Hôm đó, nụ cười của Văn Hạ đã lan tỏa đến mọi người xung quanh.

Bà Tống Vận không nói gì, dường như chính bà cũng đang chìm đắm vào luồng ký ức tươi đẹp. Trong lòng bà thầm tính toán, rốt cuộc phải dùng cách gì để ép chúng đi đăng ký kết hôn đây. Bà đã thuyết phục xong con trai, chủ yếu là Văn Hạ, bà phải nghĩ cách mới được.

Văn Hạ vừa đặt điện thoại xuống, còn chưa kịp làm gì thì chuông điện thoại lại reo lên. Liếc nhìn điện thoại, cô thấy số điện thoại văn phòng làm việc của Tô Mạch. Cô nằm trên ghế sofa, lười biếng nói:

– A lô! Giám đốc Tô có gì dặn dò thế ạ?

Tô Mạch vốn có cuộc họp nhưng nghĩ đến việc Văn Hạ phải ở nhà một mình, không biết cô đã ăn cơm chưa nên anh gọi điện hỏi, không ngờ điện thoại cứ bận mãi. Nếu vẫn không gọi được chắc anh phải bỏ việc mà về.

– Ai vừa gọi điện thoại thế?

– Mẹ anh bảo tối chúng ta về nhà ăn cơm. – Văn Hạ dùng ngón tay quấn quấn lọn tóc trước ngực nói vẻ ngán ngẩm.

– Này, chiều em đi một mình nhé. Tối anh mới về, được không? – Giọng Tô Mạch vô cùng dịu dàng. Anh biết chắc chắn Văn Hạ vẫn còn nhớ chuyện hôm qua.

– Ồ, không phải anh lại không đến đấy chứ? Anh không đi là em sẽ giận, lần này mà giận thì nghiêm trọng đấy. Kệ anh, em sẽ… – Văn Hạ tuôn ra một tràng dài. Tô Mạch đều đã thuộc lòng những câu đó. Ngày nào cũng vậy, chẳng có chút mới mẻ gì cả.

– Cưng à, anh phải họp. Khi nào về anh sẽ nghe em dạy bảo. Anh đi nhé. – Chưa đợi Văn Hạ nói xong, Tô Mạch đã cúp máy đi vào phòng họp.

Văn Hạ tức quá ném điện thoại lên sofa, giậm mạnh hai chân hét:

– Á… Tức điên mất… Tô Mạch chết tiệt…

Lúc này, Mèo con bên nhà hàng xóm đang hút thuốc, thở dài rồi lại lắc đầu. Cậu ấy nghĩ, may mà cậu ấy không thích con gái, nếu không thì thể nào cũng đáng thương chẳng kém gì Tô Mạch.

Advertisements

One thought on “Hạ mạch 86 độ – Chương 5.1

  1. Pingback: [Sách mới] : HẠ MẠCH 86 ĐỘ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s