Hạ mạch 86 độ – Chương 5.2

Văn Hạ chán ngán liền thu dọn đồ đi ra ngoài. Cô đến nhà bà nội Tô Mạch cách đó không xa, mất khoảng nửa tiếng đi bộ. Tất nhiên là cô không đi bộ rồi. Cô lười học lái xe mà ngồi xe buýt thì chật chội. Mùa hè ở thành phố Cát Lâm không chỉ dùng một hai câu là có thể miêu tả được độ nóng. Nóng như thiêu như đốt vậy. Thế nên cô quyết định trang điểm cho thật xinh đẹp rồi ra ngoài bắt xe.

Lúc nào cô chọn trang phục cũng phải mất cả buổi. Con gái đều thích làm đẹp nhưng Tô Mạch không thích cô ăn mặc quá hở hang khi ra đường thế nên cô không có chiếc váy liền siêu ngắn nào. Tô Mạch nói, đồ nhà họ không thể tùy tiện cho người khác xem. Có lần Tô Tịch tặng cô một chiếc váy siêu ngắn, cô mới mặc một lần liền bị Tô Mạch vứt vào sọt rác. Lúc đó, họ còn cãi nhau một trận khủng khiếp. Khi tâm trạng người đàn ông đó vui vẻ thì anh ta đúng là thiên sứ còn khi tâm trạng không vui thì anh ta chẳng khác nào ác quỷ.

Cuối cùng, cô cũng đã chọn được một chiếc váy liền có thiết kế eo cao. Nó làm bộ ngực không được đẫy đà lắm của cô trông to hơn khiến cô rất hài lòng. Hơn nữa, nó còn che đi phần mỡ thừa ở bụng. Hì hì, nhà thiết kế vĩ đại. Chiếc váy liền bằng vải cotton trắng có điểm những chấm bi đỏ đen. Hồi đó, Tô Mạch nói cô mặc nó trông giống như con cánh cam. Cô nói, anh chẳng biết thưởng thức vẻ đẹp gì cả. Phần eo phía dưới ngực có một chiếc nơ cánh bướm rất lớn. Cô búi tóc cao rồi quay một vòng trước gương. Cô nàng lười biếng nhếch nhác lập tức biến thành một cô gái thành thị xinh đẹp, hoàn mỹ. Sao lại đáng yêu như vậy? Sao lại xinh đẹp như vậy chứ? Ngất mất! Sao cô nàng này có thể tự hào về bản thân thế cơ chứ?

Vừa ra khỏi cửa, Văn Hạ nghe thấy tiếng Mèo con gọi cô từ phía ban công. Từ từ bước đến, cô khoác túi xách lên vai nhìn cậu ấy nói:

– Sao thế? Cậu muốn đi chơi cùng tôi rồi hả? Tôi không có thời gian đi cùng cậu đâu.

– Chị gái, chị đừng hiểu nhầm. Con sói đã cất hết thuốc lá đi chưa? – Mèo con vịn lan can ban công thì thào hỏi Văn Hạ.

Cô nàng Văn Hạ này cũng thật lắm tật xấu: hút thuốc, uống rượu, đánh mạt chược. Chỉ cần không phải là những việc vớ vẩn cô đều biết nhưng hút thuốc luôn phải lén hút sau lưng Tô Mạch. Thi thoảng hút vài điếu cho đỡ thèm thôi. Uống rượu ư? Bình thường không uống, uống rồi thì chẳng ai ngăn cản được. Đánh mạt chược ư? Cao thủ. Thế nên bà nội Tô Mạch mới hào hứng đánh mạt chược với Văn Hạ.

– Tôi cai rồi. Tôi không thích hút. – Văn Hạ xua tay, dáng vẻ tự hào. Thực tế là nếu cô hút thì Tô Mạch sẽ mắng nên cô không dám hút.

– Thật đáng tiếc! Một người bạn của em mới từ Hồng Kông về. Cậu ấy mang cho em mấy cây thuốc lá Marlboro, loại chị thích nhất ấy. Chụt chụt! Hôm nay trông chị xinh thật đấy! – Mèo con ra vẻ tiếc nuối. Thực ra trong lòng cậu ấy quá rõ, cuộc sống hằng ngày của cậu ấy ngoài nấu cơm, viết kịch bản ra thì chỉ còn lại một việc là đấu khẩu với Văn Hạ thôi.

– Xinh ư? Tôi đến nhà bà nội ăn cơm. Không chơi với cậu nữa. Tôi đi đây. – Văn Hạ vẫy vẫy tay chạy đi. Cô vừa nói với bà nội là cô sẽ đến ngay. Chắc bà cụ đang nóng lòng đợi cô đến chơi mạt chược, có ba chân khuyết một là chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Văn Hạ thong dong chạy đến cửa tòa nhà, bỗng nhiên cô nhớ ra là mình vẫn chưa khóa cửa. Chứng bệnh vội vàng, hấp tấp của cô nặng quá rồi. Mỗi lần ra ngoài, cô đều nghĩ là mình chưa khóa cửa, kết quả khi chạy về đến nhà thì cửa đều đã khóa rồi. Mỗi lần ra đường không có chuyện gì thì cô lại kiểm tra điện thoại, ví tiền và đều quên chúng. Thế nên tuy bình thường cô rất qua loa đại khái nhưng rất hiếm khi đánh mất đồ.

Cô đang nghĩ xem có cần quay về nhà không thì có một bóng người dong dỏng cao lướt qua mặt cô. Thật đúng là rung động lòng người! Văn Hạ nghĩ, đẹp trai quá!

Chàng thanh niên đó khoảng hai mươi tuổi, người dong dỏng cao, chưa đến một mét tám. Vì Tô Mạch cao một mét tám lăm nên cô hiểu rất rõ về chiều cao của đàn ông, về cơ bản là cô có thể ước chừng bằng mắt được. Cô luôn chê Tô Mạch cao quá! Chàng trai đó có khuôn mặt trắng trẻo. Thật đấy! Trắng như trứng gà bóc, giống như các ngôi sao quảng cáo sản phẩm dưỡng da trên ti vi vậy. Đôi lông mi cong cong, đen nhánh. Cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng. Văn Hạ phát hiện ra mình thật là vớ vẩn! Con nhà người ta mới lớn có chừng đấy. Hơn nữa, cô đã có Tô Mạch rồi, nhìn gì chứ? Cô xoay người chuẩn bị bỏ đi. Đương nhiên, lúc này cô đã quên mất chuyện mình đã khóa cửa nhà hay chưa rồi.

– Chào chị! Xin hỏi nhà Mèo con ở tầng mấy ạ? – Giọng cậu thanh niên đó thật trong trẻo, cực kỳ nhẹ nhàng, nghe mà lòng Văn Hạ thấy xốn xang. Cô thầm nghĩ, Tô Mạch ơi Tô Mạch, không phải là em háo sắc, tự cậu ta tìm đến em đấy nhé. Em chỉ nhìn, chỉ nói chuyện thôi, không thể coi là phản bội anh được.

– Cậu tìm Mèo con hả? Nhà cậu ấy ở tầng mười ba, phòng 1302. – Nụ cười của Văn Hạ lúc này hệt như thiên sứ. Nếu ai quen cô mà nhìn thấy cô như vậy chắc chắn sẽ coi thường cô, thấy trai đẹp là không bước đi nổi.

– Cảm ơn chị. – Lông mi cậu thanh niên đó chớp chớp, nhẹ nhàng nói câu cảm ơn rồi quay người bước vào thang máy. Văn Hạ há hốc mồm nghĩ, Tô Mạch nhà mình vẫn là tốt nhất, anh ấy nhiệt tình với mình như thế. Cậu thanh niên này giống như băng đá vậy. Thật là lạnh lùng!

Cậu thanh niên đứng trong thang máy nhìn cô gái xinh đẹp đang ngơ ngẩn bên ngoài, trên khuôn mặt trắng trẻo của cậu ta nở nụ cười kín đáo. Nếu Văn Hạ nhìn thấy chắc chắn sẽ thấy hoa xuân đua nở trong nháy mắt.

 -Hết chương 5-

Advertisements

One thought on “Hạ mạch 86 độ – Chương 5.2

  1. Pingback: [Sách mới] : HẠ MẠCH 86 ĐỘ | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s