Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 9.2

Chỉ tới khi Cận Vĩ bê chiếc khay màu đỏ tới, Cận Tuệ mới gượng gạo cười với cậu: “Đói quá, sao lâu vậy? Buổi chiều chị Phương còn phải đi làm đấy”. Cô nói, mắt vẫn không nhìn Phương Thần, mà chỉ cầm lấy ly coca lạnh uống hai hơi ừng ực, để nén những giọt mồ hôi lạnh đang toát ra sau gáy.

Ăn xong bữa trưa đơn giản, ba người chia tay nhau ở trước tiệm ăn.

Sau khi lên xe buýt, Phương Thần lập tức mở di động ra và bấm số.

Tô Đông vẫn đang ngủ, mơ màng nghe Phương Thần nói xong, một lúc sau mới đáp bằng một tiếng “Ừ”.

Phương Thần nói: “Rõ ràng là mình nhận ra cô bé ấy, chắc chắn là cô bé đó, nhưng lại không nỡ nhẫn tâm nói cho Cận Vĩ biết. Nó tôn sùng và dựa vào chị như vậy. Vừa rồi, suýt chút nữa thì mình đã không nén được…”, cuối cùng cô nói: “Hay là cậu cho cô bé ấy nghỉ việc đi”.

Đó là một đề nghị rất đỗi ngây thơ. Quả nhiên nghe xong Tô Đông gạt phắt đi, nói bằng giọng kéo dài uể oải: “Tớ đây năm giờ sáng mới được ngủ, cậu không thể thông cảm và hiểu cho tớ sao… có chuyện gì để muộn hơn chút nữa nói có được không?”, dứt lời Tô Đông gác máy “cạch” một cái.

Đến buổi tối, Tô Đông chủ động gọi điện đến, nói: “Đó là con đường tự nó chọn, những người đứng ngoài tốt nhất là không nên xen vào”. Tất nhiên là Phương Thần hiểu “người ngoài” ám chỉ ai, “Khi thấy mình nhận ra, cô ấy vô cùng lo sợ. Bây giờ chỉ mong cô ấy kiếm đủ tiền rồi mau chóng rời khỏi nơi đó”.

Tô Đông phì cười: “Sau khi đã được nếm mùi ngọt ngào rồi thì sẽ không dễ dàng rời khỏi đâu. Để mình nói cho cậu biết, nó cũng không phải là ngọn đèn hết dầu, bây giờ đang kiếm được nhiều tiền lắm. Khi nào cậu có thời gian tới đây thì sẽ rõ, xem xem nó còn giống với mấy tháng trước đây không”.

Tắt điện thoại rồi mà mãi Phương Thần cũng không sao hiểu được, sự thật có đúng như lời của Tô Đông không? Nhưng Cận Tuệ ban ngày trông rất bình thường, mộc mạc, khi bị mình nhận ra thì hoảng hốt lo sợ, giống hệt một con thú nhỏ đang bị đe dọa.

Huống chi, điều quan trọng, cô ấy là chị gái của Cận Vĩ.

Vì thế, cô không tài nào có thể hình dung ra bất cứ sự xấu xa gì đối với Cận Tuệ.

Đúng như lời hẹn, mỗi tháng, Trần Trạch Như đều dành hai ngày tới thăm các em nhỏ ở cô nhi viện, và trò chuyện với các em bằng cách thức đơn giản nhất của một nhà tâm lý học. Một thời gian sau, quả nhiên đã có được những kết quả tích cực, những đứa trẻ lầm lỳ cô độc đã dần dần cởi mở hơn.

Thỉnh thoảng Phương Thần cũng bớt chút thời gian đến thăm bọn trẻ, nhưng đều không gặp Cận Vĩ.

Viện trưởng Trương nói: “Nghe nói mỗi tuần nhà trường đều tổ chức thi thử một lần. Chà, cậu bé này xem ra rất vất vả”. Chính Viện trưởng Trương là người đã nuôi hai chị em Cận Vĩ lớn lên, vì vậy tình cảm rất sâu sắc, bà coi chúng như con đẻ, nên trong giọng nói không khỏi mang vẻ xót xa.

Phương Thần ở lại ăn cơm và chơi với bọn trẻ một lát rồi mới về.

Sáng sớm ngày hôm sau, đúng lúc cô vẫn đang ngủ, thì bỗng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Tổng biên tập tòa soạn nói bằng giọng vội vã trong điện thoại: “Vừa xảy ra một vụ án mạng ở thành phố. Tôi không gọi được cho cậu Lý, cô tới đó xem sao đi”.

Nghe thấy hai từ “án mạng”, Phương Thần đang mơ màng bỗng nhiên tỉnh hẳn, cô vội vàng nhảy xuống giường mặc quần áo, và nghe rõ nơi xảy ra vụ án.

Khi cô đi taxi tới nơi thì xung quanh khách sạn đó đã được cảnh sát ngăn rào chắn, xe cảnh sát và xe cứu thương vẫn để đèn hiệu đỗ ngay ngoài cổng. Mặc dù đã có cảnh sát duy trì trật tự và mới là ba giờ sáng, nhưng đã có rất nhiều người đứng vây quanh xem.

Phóng viên của một tờ báo khác nhìn thấy Phương Thần bèn nói: “Đến sớm cũng không bằng đến đúng lúc, chúng tôi đứng ở đây chờ một lúc lâu rồi nhưng vẫn chưa nhìn thấy khiêng xác ra”.

Phương Thần làm nghề báo cũng đã được mấy năm rồi, tuy rằng phụ trách mảng xã hội, nhưng cơ hội chứng kiến những vụ án mạng như thế này không nhiều. Một phần là do tình hình trật tự trị an của thành phố rất tốt, hai là các sếp của mảng xã hội thấy cô là phụ nữ, nên hễ gặp những vụ giết chóc, máu me như thế này đều cử nam giới đi.

Mọi người đứng chờ trong cái lạnh giá đến run người chừng mươi phút thì thấy từ phía cửa ra vào có tiếng động.

Thi thể nạn nhân được khiêng ra sau khi được bọc kín, tất cả các phóng viên có mặt ở đó đều xông tới, ánh đèn flash thi nhau lóe sáng. Phương Thần cũng chen vào giữa đám người đó. Một người trong số bọn họ lớn tiếng gọi: “Đội trưởng Trần!… Đội trưởng Trần, xin anh tiết lộ một chút thông tin về người chết”.

“… Một cô gái chừng hai mươi tuổi. Phía cảnh sát sơ bộ nghi ngờ cô ta đã sử dụng ma túy và hoạt động phi pháp nơi công cộng.”

“Nguyên nhân dẫn đến cái chết là gì ạ.”

“Xin lỗi, còn phải chờ bên pháp y khám nghiệm xong mới có thể đưa ra kết luận.”

“Tên của người chết là gì ạ?”

“Điều này cũng không tiện nói ra.” Đội trưởng Trần giơ tay ra, nói bằng vẻ mặt không chút biểu cảm: “Đề nghị mọi người nhường lối, nếu không sẽ cản trở chúng tôi thi hành công vụ ”.

Dưới ánh sáng từ những chiếc đèn của rất nhiều máy ảnh và máy quay, xe cảnh sát và xe cứu thương nhanh chóng mất hút trong màn đêm. Ngoài một số cảnh quay và hình ảnh về cảnh tượng hỗn loạn tại hiện trường thì gần như chẳng thu được tin tức gì có giá trị.

Tổng biên tập là người có tầm nhìn sâu rộng, khi Phương Thần gọi điện báo cáo tình hình, ông lập tức nói: “Phía cảnh sát dự đoán cô gái ấy có thể đã chết do sử dụng ma túy quá liều. Bản tin này hãy chuyển ngay cho bộ phận sắp chữ và in ấn để sáng sớm ngày mai kịp phát hành”.

Vừa kết thúc phần trao đổi với Tổng biên tập, chỉ mấy phút sau, di động của cô lại có tín hiệu gọi đến.

Lúc ấy Phương Thần đang ngồi trong xe cùng với đồng nghiệp phụ trách truyền hình trực tiếp tại hiện trường, do phải chạy đua với thời gian, nên cô không kịp nhìn xem đó là ai, mà lập tức nhận máy, nói “A lô”.

Đầu dây bên kia là sự im lặng khác thường.

Không hiểu sao, cô bỗng thấy giật thót người, cảm thấy hoang mang lạ lùng, cảm giác này rất giống với cảm giác khi cô nhận được cú điện thoại từ nước Mỹ vào lúc nửa đêm.

Cô “a lô” tiếp hai lần nữa, vẫn không thấy bên kia có tín hiệu trả lời, đang định mở máy ra xem người gọi đến là ai, thì nghe thấy đầu dây bên kia vang lên giọng nói nghẹn ngào: “Chị Phương ơi…”, rồi không sao nói tiếp được nữa.

“Cận Vĩ?… Xảy ra chuyện gì vậy?”

Chiếc taxi lao vun vút trong màn đêm giá lạnh, Phương Thần cảm thấy từ sâu thẳm trong lòng trào dâng một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng rất đáng sợ, nó khiến cô liên tưởng tới một điều gì đó rất không hay.

Đúng như vậy, đầu dây bên kia vang đến giọng nói bàng hoàng, run rẩy như cây liễu trước gió, mất đi sự chế ngự hoàn toàn, không còn nghe ra nội dung nữa.

“Chị em xảy ra chuyện rồi…”

Advertisements

One thought on “Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 9.2

  1. Pingback: [Sách mới] : ÁNH HOÀNG HÔN MỎNG MANH | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s