Yêu em thật xui xẻo – chương 3.1

Chương 3 : Ăn cơm nát1

“Gan của cô quả không nhỏ? Tôi cho phép cô thích tôi sao?”

 

“Các bạn nhỏ đã đăng ký tên rồi thì chào tạm biệt bố mẹ mình, sau đó đến ngồi ở phòng học trên tầng ba nhé.” Một nữ giáo viên tràn đầy tình yêu và nhiệt tình với sự nghiệp giáo dục vỗ tay, cất cao chất giọng ngọt ngào, dễ nghe, vóc dáng nhỏ nhắn, thướt tha trong bộ trang phục màu hồng phấn bận tới bận lui giữa bọn trẻ và phụ huynh của chúng, bụm miệng dỗ dành những em bé đang khóc vì lần đầu tiên phải xa bố mẹ.

Hồ Bất Động ngáp dài, thật không hiểu tại sao cô phải lãng phí thời gian ngủ nướng của ngày nghỉ, chạy đến đây để xem cảnh tượng chẳng khác gì mấy cảnh mở đầu trong loạt phim “người lớn” biến thái của Nhật Bản, cô đang thiếu ngủ trầm trọng nên hoàn toàn chẳng có chút hưng phấn gì, hơn nữa diễn viên chính ở kia còn là người đồng giới tính với cô.

“Người tiếp theo…” Cô giáo mặc bộ đồ hồng phấn vừa nói tới đó thì im bặt khi ngó thấy cái tên tiếp theo trong tờ danh sách học sinh, lát sau cô run run đọc tiếp: “… Ý, em nào là bạn nhỏ Hạ Phạn Đoàn?”.

“Có!” Một cậu bé dũng cảm, không… nói một cách chính xác là một cậu bé đầy hứng thú với sự mất mặt, hùng hổ giơ tay, trưng ra cái bộ mặt cười toe toét, nghoe nguẩy như muốn khoe bộ đồng phục mới thay sáng nay.

Cô giáo mặc bộ hồng phấn nhịn cười, hỏi:

“Em… chính là… bạn nhỏ Hạ Phạn Đoàn? Ý… phụ huynh của em đâu?” Chắc chắn phải xem xem mặt ngang mũi dọc vị phụ huynh đã đặt cho con cái tên chẳng có dinh dưỡng, cũng chẳng có tiền đồ thế này, kể cũng khá hợp với cái tên là Hồ Bất Động của cô.

“Bố, cô giáo tìm bố.” Thằng nhóc quay sang, vẫy vẫy người đàn ông đang bị vây kín giữa ánh mắt soi mói của đám đông.

Người được gọi đến lách từng bước qua, hoàn toàn chẳng quan tâm đến đám phụ huynh đang dấy lên ý đồ muốn đem bảo bối thân yêu của mình chuyển trường, thản nhiên đi đến đứng trước mặt của cô giáo mặc đồ hồng kia.

“Sao… sao… anh chính là phụ huynh… của bạn nhỏ Hạ Phạn Đoàn?”

“Vâng.”

“Xin… xin hỏi, anh tên là gì vậy?” Cô giáo áo hồng cười khan một tiếng, cố hết sức có thể để giả bộ ngó lơ người phụ huynh ăn vận kỳ cục kia, giơ bút chuẩn bị điền các thông tin đăng ký của phụ huynh.

“Hạ Thiên Lưu.”

“Phù…” một cái tên cũng coi là bình thường! Hồ Bất Động và cô giáo áo hồng cùng thở phào một tiếng, đưa tay quẹt mồ hôi trán, nhưng mà…

“Bao nhiêu tuổi?”

“Mười chín.”

“…”

“…”

“…”

Toàn hội trường im lặng như tờ, tất cả mọi người đang tính nhẩm một phép toán đầy logic – mười chín trừ bảy bằng bao nhiêu?… Hóa ra sinh mệnh là ngoan cường và thần bí, hóa ra mấy cậu oắt mười một, mười hai tuổi đã được coi là nam nhi chân chính trong thời cổ đại kia vẫn còn tồn tại trong xã hội ngày nay, hóa ra… tảo hôn tảo dục vẫn là vấn đề lớn của dân số…

“Nhân… nhân tiện hỏi địa chỉ liên hệ của anh được không? Như vậy chúng tôi có thể thuận tiện thông báo cho anh tình hình của… con trai anh…” Nụ cười của cô giáo áo hồng sao mà giống đang mếu thế?

“Chúng ta ở đâu?” Chỉ một câu hỏi, một cái nghiêng người và một cái quay đầu của anh ta, đã khiến sự chú ý của tất cả mọi người nhất loạt di chuyển đến chỗ Hồ Bất Động đang nép sát vào cửa lớp, chuẩn bị tư thế sẵn sàng bỏ chạy.

Xã hội thay đổi từng ngày… Luân lý thoái hóa… đạo đức suy đồi… con người cũng thay đổi… sinh đẻ có kế hoạch… “tuổi xuân” chính là nguồn cơn của mọi sai lầm thời niên thiếu… con cái của tôi phải chuyển trường… đây có lẽ là tâm lý chung của tất cả những phụ huynh có mặt trong phòng lúc này.

“…” Cô lãng phí cả một buổi sáng ngày nghỉ đẹp đẽ, không phải là để đến đây mà hứng chịu sự phê phán… Cô giận dữ đến trước mặt cô giáo mặc bộ đồ màu hồng, giật lấy cái bút trong tay cô ta, “soạt, soạt, soạt” viết địa chỉ nhà mình.

“Cảm… cảm ơn…!” Cô giáo áo hồng cười khan một tiếng, nhìn cô với ánh mắt dò xét. “Vậy xin hỏi, anh chị định nộp học phí bằng tiền mặt hay thẻ vậy?”

“Anh… có tiền không?” Cô máy móc nghiêng nghiêng đầu, quay sang phía Hạ Thiên Lưu, hỏi một câu mà gần như chẳng hy vọng về một câu trả lời vừa ý.

“Không có.” Anh ta dõng dạc trả lời, rồi còn dõng dạc hơn nữa nói tiếp. “Nhưng, cô có”.


1 Chỉ đàn ông ăn bám phụ nữ.

Advertisements

One thought on “Yêu em thật xui xẻo – chương 3.1

  1. Pingback: [Sách mới] : Yêu em thật xui xẻo – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s