Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 1.1

Chương 1 : Tiêu Hàn Ý, anh là đồ khốn!

Hôn nhân là một canh bạc,

Mà nhiều người vô tình bị cuốn vào.

Tôi đối diện với hôn nhân của mình,

Phát hiện rằng, hóa ra nó chẳng là gì cả.

 

Năm mười tám tuổi, Tần Niệm rời xa tôi, tôi cảm thấy tình yêu chẳng là gì, cố mãi cũng chỉ có vậy.

Sau năm mười tám tuổi, tôi vẫn thấy tình yêu thật vô vị, cứ tưởng mỗi lần đều giống nhau nhưng thực ra lại hoàn toàn khác.

Mãi đến năm hai mươi mốt tuổi, tôi mới bỗng nhiên ngộ rằng, tình yêu chính là thứ rác rưởi, xả nước rồi là sẽ không bao giờ thấy nữa, nhưng mùi hôi lưu lại vẫn ám lấy người ta.

Đừng trách tôi dùng lời bất nhã. Ngay cả Chopin sau khi tan vỡ cuộc tình cũng không viết những bản nhạc vui nữa. Huống hồ là Phó Tiểu Mật tôi. Bây giờ tôi chính là một chiếc violon hỏng bị mất nhạc điệu.

“Tiêu Hàn Ý cũng chả ra thể thống gì! Lúc đầu hai người đùng đùng làm đám cưới, chuyện này cả trường đều biết. Bây giờ mới ly hôn cậu một ngày mà đã phát thiệp cưới khác mời mọi người rồi. Nghe nói là kết hôn với nhỏ khoa Âm nhạc thì phải.” Tô Na Na nhai miếng khoai tây một cách bặm trợn, giống như có mối thù truyền kiếp với loại thực phẩm này vậy.

Tôi chỉ biết cúi mặt và cơm, ngay cả vợ mới của Tiêu Hàn Ý là ai, tôi cũng không dám hỏi.

“Phó Tiểu Mật, sao cậu cứ cúi gằm mặt xuống mà ăn cơm thế?”, Tô Na Na gõ đũa vào bát của tôi rồi hỏi.

“Cả thế giới đều biết tớ bị đá, chẳng cần ngẩng đầu lên tớ cũng cảm nhận được có vô số ánh mắt đang nhìn mình, như kiểu họ sắp đưa tớ đi lăng trì ấy.” Tôi cúi đầu ủ rũ, cảm giác miếng củ cải trong miệng giống hệt sáp nến, “Cậu có biết lăng trì là như thế nào không? Như kiểu người ta trói con lừa vào cột rồi dùng dao xẻo dần từng miếng thịt ấy!”.

“Thế bị trói giống như Chúa Jesus có được không?”

“Đừng có nhắc đến Chúa Jesus. Vái Xuân Ca[1] thì cũng ích gì. Tình cảm không giữ được thì có liên quan gì đến ông Trời đâu. Tớ chỉ thấy mình ngốc quá. Đăng ký kết hôn mất chín tệ, coi như tớ đã bán thân chỉ bằng ngần ấy tiền.”

“Để tớ đền cho cậu. Cười lên cái nào!” Tô Na Na rút trong túi ra chín tệ.

“Không cười nổi, tớ không phải Đức Mẹ!”

Tô Na Na tức mình túm lấy tóc tôi mà nói:

“Xem tóc cậu như bị chó gặm ấy. Cậu đúng là chả ra sao cả, sau khi ly hôn thì chỉ biết cắt tóc mình. Nếu đã không phải là Đức Mẹ thì cậu cắt béng tóc của Tiêu Hàn Ý đi.”

“Tiêu Hàn Ý thuộc dạng công tử có máu mặt. Động vào là chết ngay. Tớ mà có gan cắt tóc anh ta sao? Làm thế có khi chính tớ cũng bị mưu sát chứ chẳng chơi.”

“Vậy cũng phải có gan mắng cho anh ta một trận chứ?”

Thấy tôi chun mũi sụt sịt, Tô Na Na thở dài.

“Tớ hiểu, tớ biết lúc ấy cậu chỉ có khóc thôi.”

Hy sinh vì nghĩa thì có gì phải khóc, nhưng một thân một mình như tôi thì lấy đâu ra sự tương trợ cơ chứ?

“Phó Tiểu Mật, từ sau cậu có gặp chó trên đường thì cũng đừng kinh hãi. Cậu phải chiến đấu với nó. Tiêu Hàn Ý chính là một con chó có bộ lông vàng lấp lánh!”, Tô Na Na thành tâm vỗ vai tôi khuyên nhủ.

“Đấu với nó thì có ba kết quả: Thứ nhất, tớ thắng, tớ lợi hại hơn một con chó; thứ hai, tớ thua, tớ không bằng con chó; thứ ba, hai bên hòa, tớ với chó như nhau. Cho nên, thôi vậy!” Tôi thảm hại đến mức không còn ý chí, đành tự an ủi mình.


[1] Niềm tin vào Xuân Ca là một hiện tượng phổ biến những năm gần đây trong cộng đồng mạng Trung Quốc. Họ cho rằng Xuân Ca là vị thần quyền năng khởi tạo ra vũ trụ.

Advertisements

One thought on “Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 1.1

  1. Pingback: [Sách mới]: VẬN ĐÀO HOA CỦA TIỂU MẬT | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s