Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 1.3

Ánh điện sáng trắng rọi khắp căn phòng. Tia sáng khiến đôi mắt vốn đã sưng của tôi lúc bấy giờ không mở ra được. Tôi cũng không nhớ rõ mình đã đi ra ngoài như thế nào nữa, chỉ biết chạy tới một hiệu thuốc. Hai nhân viên mặc áo blouse trắng đang tán chuyện, còn có cả tiếng cắn hạt dưa tí ta tí tách nữa. Vừa trông thấy tôi thì họ liền dừng mọi động tác.

“Cô gái trẻ, cô muốn mua gì?”, anh chàng tầm hơn ba mươi tuổi, nét mặt hiền từ, lên tiếng hỏi.

Cô gái trẻ ư? Tôi là phụ nữ đã qua một lần đò rồi đấy – dù rằng tôi mới chỉ đôi mươi.

Nhìn những hộp thuốc bày ngăn nắp qua lớp kính, đôi môi mấp máy nhưng tôi không biết phải nói thế nào.

Anh ta tủm tỉm rồi cúi người xuống ngăn thuốc bên trái lấy ra hai hộp. “Loại phổ thông mười tệ, hai viên, uống theo chỉ dẫn bên trong, chú ý thời gian uống nhé. Còn đây là loại mười hai tệ, chỉ một viên duy nhất.”

Tôi tròn xoe mắt nhìn dòng chữ thuốc ngừa thai cấp tốc trên vỏ hộp.

Tôi cần thuốc tránh thai làm gì? Chín mươi chín ngày sống chung với Tiêu Hàn Ý, tôi vẫn trinh nguyên kia mà!

“Tôi không cần thứ này. Anh có thuốc ngủ không?”

Anh chàng dược sĩ nhăn mày, giọng ôn tồn: “Bán hết rồi”.

Tôi cúi mặt bước ra ngoài, anh ta không quên nói với theo: “Cô gái, hay qua chỗ này thử xem sao?”.

Tôi cảm ơn rồi đi theo chỉ dẫn của anh ta. Sau một hồi rẽ ngang rẽ dọc trên các con phố, cuối cùng tôi cũng đến được địa điểm anh ta nói. Hóa ra là một tiệm ăn nhỏ, đèn điện sáng trưng. Lúc đó, tôi mới biết mình bị lừa.

Thật đáng ghét. Anh có biết tôi phải đấu tranh tư tưởng trong bao lâu mới quyết định chọn cái chết bằng thuốc ngủ không hả?

Tôi từng nghĩ đến nhảy lầu, nhưng tư thế chết xấu quá. Nghĩ đến cắt mạch máu, một lưỡi lam chỉ mất một tệ, vừa kinh tế vừa hiệu quả, nhưng lại nghe người ta nói nếu cắt đúng mạch, máu có thể phun cao tới tận hai mét. Bình thường chảy máu cam tôi đã choáng váng đến nỗi xây xẩm mặt mày rồi, nên nghĩ đến thế thì kinh hãi vô cùng.

Suy đi xét lại thì thuốc ngủ vẫn là cách thức hay nhất. Có thể được chết một cách yên tĩnh và quan trọng là chết trong tư thế đẹp.

Vậy mà tại sao đến cả tự sát mà tôi cũng bị người ta đùa giỡn? Tôi ôm cục tức đang hoành hành trong lồng ngực, chắc chắn anh ta biết tôi định tự sát nên lừa tôi đi một quãng dài như vậy để bình tâm lại. Nhưng sao anh ta có thể đoán được ý định của tôi nhỉ?

Ánh đèn chiếu trên những tấm cửa kính của các hiệu ven đường, phản chiếu một bộ dạng rất giống bóng ma, sắc mặt nhợt nhạt gần như dữ tợn. Tôi nhìn mình trong gương mà phát hoảng, quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, sắc mặt xanh xao, hai mắt sưng húp. Một cô gái đi trên đường trong bộ dạng như thế, chắc chắn ai nhìn thấy cũng nghĩ người này vừa trốn ra từ bệnh viện tâm thần.

Tiêu Hàn Ý nói có lý, Phó Tiểu Mật tôi quả thật rất mất mặt.

Đúng lúc tôi đang tức tối thì di động trong túi rung lên.

Hỡi kẻ không sợ chết, hãy tiến thêm một bước và nhảy một mình thôi!

Nhạc chuông là lời bài hát có tên là Công phu mà tôi đã để từ mấy năm nay. Vừa nhấn nút nhận cuộc gọi, giọng nói the thé của Tô Na Na lập tức vang lên.

“Cả lũ đang đợi cậu đến đánh Boss đây! Chết ở đâu rồi hả?”

“Đang trên đường đi chết đây!”

“Thế anh Tiêu nhà cậu dương mắt nhìn vợ đi chết thế à?”, Tô Na Na chưa biết tôi đã ly hôn nên khoái trá đùa.

“Chính anh ta đẩy tớ đến con đường này, còn tâm trạng đâu mà dương mắt ra xem nữa chứ.”

“Vậy sao đại hiệp? Nhưng trước khi chết cũng phải đến đánh Boss với bọn này đã chứ. Đang thiếu một chân đây.”

Tên tài khoản của tôi là Xin đại hiệp dừng bước. Ai ngờ nó lại trở thành lời tiên tri như vậy. Giờ đây Tiêu Hàn Ý giống như chàng hiệp sĩ dứt áo ra đi, còn tôi như thiếu phụ tội nghiệp bị bỏ rơi. Thế nên nói Xin đại hiệp dừng bước là rất đúng người đúng cảnh.

“Boss cái con khỉ. Tiêu Hàn Ý đang giết chết tớ đây này. Bây giờ tớ đang rất bi thảm đây.”

Bi thảm nếu được rửa ráy một chút thì sẽ trở thành hoan hỉ. Phó Tiểu Mật, cậu nhất định phải quý trọng cuộc sống. Thượng Đế cho cậu sống thì chắc chắn là có sự sắp đặt khác rồi.”

“Thượng Đế gì mà giống hệt mẹ kế. Khó khăn lắm mới cho người ta quả táo, ai dè lại là táo độc.”

Advertisements

One thought on “Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 1.3

  1. Pingback: [Sách mới]: VẬN ĐÀO HOA CỦA TIỂU MẬT | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s