Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 1.4

Tôi hậm hực tắt điện thoại. Có thực là Thượng Đế còn có sắp đặt khác không?

Tiền điện nước, tiền mua sắm đồ đạc, tiền học, tiền ăn… Mới nghĩ thế thôi mà đầu óc đã mụ mị lên rồi. Còn cả khoản tiền đã vay để mua căn nhà bốn mươi mét vuông nữa chứ. Có bán tôi đi cũng không trả hết nợ!

Tiêu Hàn Ý, là anh cố ý làm vậy! Đã chia tay rồi mà còn lợi dụng chuyện nhà cửa ép chết người ta!

Các dây thần kinh của tôi như tụ lại một điểm, đầu óc mơ màng mà trái tim đau nhói. Tôi hét to cho hả giận: “Tiêu Hàn Ý, sẽ có ngày tôi giết chết anh! Giết! Giết! Giết!”.

Tôi vừa hét vừa vung chân đá văng cục đá trước mặt.

“Bụp” một tiếng. Tôi ngơ ra. Cục đá đã biến đâu mất, còn chiếc dép lê của tôi lại đậu trên mặt một gã thanh niên với tư thế vô cùng đẹp mắt rồi rơi xuống đất.

Mặt anh ta nghiêm lại. Rút khăn mùi soa màu xanh thẫm trong túi ra phủi bụi trên mặt, sau đó nhặt chiếc dép của tôi tiến đến. “Của cô?”

Tôi cúi đầu nhìn, một bên chân tôi còn đang xỏ chiếc dép lê hồng giống hệt cái anh ta đang cầm. Nhân chứng vật chứng rõ rành rành, chạy đâu cho thoát?

Tôi cố nặn nụ cười và đưa tay ra đón lấy.

“Khéo thật đấy, tôi cũng đang tìm nó.”

“Cô tìm nó vội như thế, phải chăng viện trưởng đang kêu cô về ăn cơm?”

Anh ta nheo mắt, giấu chiếc dép ra sau lưng.

“Viện trưởng?” Tại sao anh ta lại biết tôi học ở Học viện Điện ảnh?

“Bệnh viện tâm thần.”

Anh ta đáp lời rồi buông chiếc dép rơi xuống đất. Anh ta cao tầm một mét tám mươi, lạnh lùng đứng trước mặt tôi như bức tường sắt. Thật ra, anh ta nhìn rất được, nhất là đôi mắt rất tươi vui. Chỉ có điều khi nhìn tôi thì ánh lên vẻ dữ tợn.

Tim tôi vốn dĩ đã âm ỉ đau từ nãy, giờ lại bị anh ta mắng thì bừng bừng tức giận:

“Anh mới là đồ thần kinh, đồ chết tiệt!”

“Cô mới là loại chết tiệt!”, anh ta vừa quay ra xe vừa hét lớn.

“Con bé chết tiệt này bị điên rồi, Thần Chi, mau mang dây trói nó lại.”

“Cả nhà anh là đồ chết tiệt!”

Anh ta rất mất phong độ khi đôi co với tôi về vấn đề “Ai mất phong độ”, thiếu chút nữa thì chỉ thẳng tay vào mũi tôi mà giẫm chân bình bịch. Đúng lúc ấy, giọng nói dịu dàng từ chiếc xe đậu bên cạnh vọng đến:

“Thiệu Nhị? Cậu phí thời gian ở đó làm gì?”

Sỏa[1] Nhị? Bố mẹ anh ta quả là có đầu óc nhìn xa trông rộng nên mới đặt được cái tên khéo vậy!

Cửa xe từ từ được kéo xuống. Qua ánh sáng lờ mờ bên trong khoang xe, tôi chỉ nhìn thấy hai viên kim cương màu đen như hai ngôi sao tô điểm cho bầu trời đêm. Tia sáng bỗng chốc lóe lên, chỉ là một vệt sáng bất ngờ nhưng khiến cho tôi có ảo giác. Tôi muốn nhắm mắt lại để tránh ánh sáng mạnh ấy.

Ảo giác. Đúng là đầu óc choáng váng nên đã sinh ra ảo giác. Chẳng có hai viên kim cương màu đen nào cả, mà là đôi mắt của một chàng trai.

Tôi định thần lại, gã thanh niên có đôi mắt tươi vui đã đi vào trong xe. Tôi nheo mắt, đó chẳng phải là chiếc Maybach Landaulet sao?

Liếc nhìn biểu tượng ba ngọn núi kề nhau, dạ dày tôi quặn lại, Tiêu đại công tử cũng có một con xế cưng như vậy!

Bọn công tử này chẳng có tên nào tốt đẹp!

Tôi nhặt chiếc dép dưới đất lên, chửi với theo gã đó một trận rồi chạy thẳng.

 -Hết chương 1-


[1] Trong tiếng Trung Quốc, từ “Thiệu” (邵) và “Sỏa” (傻) có âm đọc gần giống nhau, 邵 (nghĩa là họ “Thiệu”) được phiên là “shao” còn 傻 (nghĩa là ngu ngốc) được phiên là “sha”.

Advertisements

One thought on “Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 1.4

  1. Pingback: [Sách mới]: VẬN ĐÀO HOA CỦA TIỂU MẬT | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s