Hạ mạch 86 độ – Chương 8.2

Hôm nay, Văn Hạ rất vui. Đã lâu lắm rồi Tô Mạch không dắt tay cô đi dạo phố như thế này. Hôm nay, cô đòi đi hết những nơi cô muốn đến, các sạp hàng, các khu thương mại cao cấp. Dù sao, hôm nay Tô Mạch cũng chiều theo ý cô. Khi đang ở phòng thử đồ, Văn Hạ lại tình cờ nhìn thấy nét buồn long lanh – Minh Ưu.

– Chồng ơi, chồng nhìn cậu bé đẹp trai chưa kìa. – Văn Hạ cầm bộ đồ định thử chạy đến bên Tô Mạch thì thầm.

Tô Mạch nhìn theo ánh mắt của Văn Hạ và thấy cậu thanh niên nổi bật giữa đám đông huyên náo. Trong như ngọc! Đây là ấn tượng của lần đầu tiên anh nhìn thấy Minh Ưu. Đương nhiên đây không phải là lần đầu tiên vì Minh Ưu là cậu con trai độc nhất của chủ tịch hội đồng quản trị công ty Tô Mạch làm. Người bên cạnh cậu ấy sao mà quen thế?

– Này, anh làm gì thế? Anh ngắm cô gái nào vậy? – Văn Hạ phát hiện ra ánh mắt Tô Mạch nhìn chăm chú về phía đó. Cô đẩy anh với vẻ không vui.

Tô Mạch sực tỉnh, anh giả vờ giận dữ trừng mắt nhìn rồi nhéo mũi cô nói:

– Em đúng là trẻ không tha già không thương. Mau đi thử đồ đi.

Văn Hạ cười hì hì đi theo nhân viên bán hàng, Tô Mạch ngoái đầu lại nhìn thì người đó đã biến mất. Anh nghĩ có thể mình đã nhìn nhầm, làm sao có thể tình cờ gặp ở đây chứ? Người đó bây giờ phải đang ở nước ngoài mới đúng. Chuyện này đã trôi qua lâu rồi, Tô Mạch cũng không còn nghĩ đến những tháng ngày đó. Nếu một lần nữa anh tình cờ gặp lại người đó thì cuộc sống của anh sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Đi dạo cả ngày khiến Tô Mạch mệt chẳng muốn nấu cơm nữa. Văn Hạ lại kéo Tô Mạch đi mua sách nói về cà phê. Thật hiếm khi cô bước vào một cửa hàng sách. Tô Mạch đi xem các tạp chí về ô tô, còn Văn Hạ thì sao? Ban đầu, cô còn chăm chỉ xem sách viết về cà phê. Khi Tô Mạch nhớ đến thời gian và đi gọi thì đã không còn thấy cô ở đó nữa. Quay một vòng, anh phát hiện ra cô đang ở giá tiểu thuyết. Thở dài, anh bước đến đứng sau cô xem cuốn sách trên tay cô Cỗ máy thời gian – Chiếc hộp ánh trăng.

– Con gái bọn em xem loại sách này có ích gì không? – Tô Mạch nói một câu xem thường.

Văn Hạ gập sách lại, ngoái đầu nói với Tô Mạch:

– Anh biết gì chứ? Tác giả này là bạn thân của em. Giỏi không? Bạn bè của em đều xuất bản sách hết rồi. Em mua một cuốn ủng hộ họ. Đi nào. Anh trả tiền cho em nhé. – Thái độ đắc ý của Văn Hạ khiến Tô Mạch thấy rất vui! Ngoài những lúc giày vò người khác ra, người con gái này cũng có lúc thật đáng yêu!

Nói đến cuốn sách này, trước đây, ngày nào Văn Hạ cũng lên mạng. Tình cờ, cô đã quen tác giả này. Lúc đó, cô vốn không biết người ta viết tiểu thuyết. Sau phút hào hứng nói chuyện, họ mới phát hiện ra là người cùng tư tưởng. Họ lập tức có cảm tình với nhau. Không lâu sau, người đó nói cô ấy là một tác giả viết tiểu thuyết và đã xuất bản sách. Văn Hạ vào mạng tìm. Kết quả, đúng là thấy thật. Cô lập tức có cảm giác hạnh phúc khi được quen biết với một ngôi sao lớn.

Sau năm năm không đến cửa hàng sách kể từ khi tốt nghiệp cấp ba, cuối cùng lần này đến, cô đã mua bốn cuốn tiểu thuyết và hai cuốn sách viết về cà phê. Cô vừa kéo Tô Mạch ra khỏi cửa thì tình cờ gặp một người.

– Minh Ưu, không phải cậu vừa ở cửa hàng thời trang sao? Tôi đã nhìn thấy cậu. Chúng ta lại tình cờ gặp nhau. Thật trùng hợp! – Văn Hạ ôm cánh tay Tô Mạch cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Minh Ưu bàng hoàng, khóe miệng hơi nở nụ cười, nhỏ nhẹ nói:

– Thật trùng hợp! Hóa ra hai người là một cặp.

– Ừ! Thật trùng hợp! Cậu cứ vào đi. Chúng tôi đi trước đây. Lần sau nói chuyện nhé. – Tô Mạch gật đầu với Minh Ưu rồi kéo Văn Hạ đi.

Văn Hạ vừa bị Tô Mạch kéo đi, vừa ngoái đầu lại cười với Minh Ưu. Trong đáy mắt cậu thanh niên đó nổi lên nét u buồn nhạt nhòa như sương mai. Văn Hạ chỉ có thể cười và hy vọng cậu ta vui vẻ hơn chút.

– Sao anh lại kéo em? Anh thật là… Phải rồi. Sao anh lại quen cậu ấy? – Văn Hạ làu bàu không vui.

– Sao anh thấy em nhìn cậu ta có vẻ… lạ thế? Cậu ta là con trai của sếp tổng anh nên đương nhiên là anh quen rồi.

– Ôi ôi! Tô đại thiếu gia ghen ư? Anh à, cậu ta mới có hai mươi tuổi thôi. Em không đề xướng tình yêu chị em đâu.

– Dù sao em cũng tránh xa cậu thanh niên đó một chút. Em cứ nghe anh là được rồi. – Tô Mạch nói nghiêm túc khiến Văn Hạ cảm thấy rất lạ. Sao thế nhỉ? Có gì thì cứ nói, việc gì phải bối rối do dự như vậy?

Minh Ưu hôm nay cùng Khâu Tư đi dạo phố. Khâu Tư là cô con gái của một gia đình thế gia có quan hệ lâu năm với nhà cậu, vừa từ nước ngoài trở về. Vì thế khi cùng đi với Minh Ưu, nhìn thấy Văn Hạ và Tô Mạch ở khu mua sắm, trên mặt cô luôn nở nụ cười hạnh phúc, vui vẻ. Minh Ưu đối với Văn Hạ có một loại cảm giác khó nói lên lời. Dường như mọi thứ của cô đều là thứ mà cậu hằng mong ước. Cậu mong ước có được niềm vui, hạnh phúc và cả ánh mặt trời rạng rỡ.

Nhưng Khâu Tư ở bên cạnh đã kéo cậu đi. Cô ấy muốn cậu đưa đi ngắm quần áo. Cậu thật sự không thích chuyện này nhưng bố cậu đã giao phó nên cậu không thể từ chối. Nhiều lúc, cậu cảm thấy mình chính là một con rối không có linh hồn. Lúc này, trong đầu cậu lại xuất hiện khuôn mặt với nụ cười vô lo của Văn Hạ.

 – Hết chương 8 –

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s