Hạ mạch 86 độ – Chương 9.2

Sáng sớm, khi Tô Mạch đi làm, Văn Hạ đứng bên cửa nhẹ nhàng hôn anh. Cô thì thầm nhắc anh, nhất định tối phải về với cô. Tô Mạch cười gật đầu, nhẹ nhàng hôn cô mà không nỡ rời xa.

Văn Hạ vừa định đóng cửa bước vào nhà thì nhìn thấy Minh Ưu bước ra khỏi thang máy bên cạnh.

– Ơ! Cậu đến tìm Mèo con à? Chào buổi sáng! Chắc là cậu ấy vẫn chưa dậy đâu. Hay là cậu vào nhà tôi ngồi chơi một lát. – Văn Hạ nhiệt tình mời Minh Ưu. Tuy lần đầu tiên gặp cậu ta, cô đã thấy cậu thanh niên này rất lịch sự nhưng cô không ngờ cậu ta lại là con trai sếp tổng của Tô Mạch. Lòng nhiệt tình của cô đối với cậu ta hoàn toàn không có ý đồ gì vì Văn Hạ không phải là loại người đó. Cô chỉ cảm thấy cậu bé này khiến người ta thấy cảm thương.

Minh Ưu nhìn Văn Hạ với ánh mắt chần chừ, khóe miệng cậu hơi nhếch lên nói:

– Cảm ơn chị.

Minh Ưu đi theo Văn Hạ vào nhà. Cậu ta thay đôi dép đi trong nhà và đứng trước cửa thầm ước lượng về căn hộ thuộc về trợ thủ đắc lực của bố mình. Cậu thấy cô gái nhỏ trước mặt đang vội thu dọn bát đũa trên bàn và còn giấu đồ lót của cô đằng sau ghế sofa. Cả căn hộ ngập tràn màu hồng ấm áp. Đứng ở cửa, cậu có thể nhìn thấy chiếc giường công chúa sang trọng. Thật bất ngờ! Nhà của người đàn ông phong độ là như vậy ư?

– Cậu ngồi xuống đi. Cậu muốn uống gì? Nhà tôi chỉ có nước lọc và sữa chua thôi. Cậu uống gì? – Văn Hạ ngại ngần đứng một bên hỏi Minh Ưu, chưa dọn dẹp nhà cửa đã mời người ta vào nhà. Đối với một người con gái đang hy vọng trở thành người mẹ hiền vợ tốt thì thật đáng xấu hổ.

– Nước lọc thôi. Anh Tô Mạch đi làm rồi ạ? – Minh Ưu không giỏi giao tiếp với người khác lắm, cả buổi cậu mới nghĩ ra được hai câu như thế.

Văn Hạ xoay người ra tủ lạnh lấy nước, cô vừa đi vừa nói:

– Ừ. Gần đây anh ấy rất bận. Phải rồi. Sao cậu đến tìm Mèo con sớm thế? Chắc chắn cậu ta vẫn chưa dậy đâu.

– À, sắp phải nộp bài tập. Em đến hỏi cậu ấy chút. – Minh Ưu đón lấy cốc nước, nhẹ nhàng nói. Bây giờ, cậu mới phát hiện ra, hình như nói chuyện với Văn Hạ cũng không đến nỗi khó khăn lắm!

– Phải rồi. Cậu học khóa dưới cậu ta. Cậu cũng học thiết kế à? – Từ nhỏ Văn Hạ đã rất sùng bái những người làm hội họa vì hồi nhỏ, cô rất muốn học nhưng thầy giáo lỡ lời làm cô thất vọng, thế nên từ đó đối với hội họa, cô chỉ có thể đứng xa để ngắm thôi.

– Không ạ. Em học mỹ thuật. – Minh Ưu trả lời ngắn gọn. Cậu bê cốc thủy tinh trong suốt lên nhẹ nhàng uống một hớp.

– Vậy thì cậu chính là họa sĩ rồi. Tuyệt quá! Cậu siêu thật! Lúc nào rảnh, cậu cho tôi ngắm tác phẩm của cậu nhé. Tôi sùng bái nhất là các họa sĩ và các nhà văn. – Văn Hạ lập tức từ cô gái hai mươi tư tuổi biến thành cô bé mười bốn tuổi. Có lẽ những cô bé mười bốn tuổi cũng không phản ứng mạnh mẽ bằng cô. Hai mắt sáng lên, cô nhảy nhót khua khoắng linh tinh.

Minh Ưu giật mình vì phản ứng của Văn Hạ, liền cúi đầu xuống, hình như hai má thoáng đỏ, nhỏ nhẹ nói:

– Không đâu. Em không phải là họa sĩ. Em mới chỉ là sinh viên thôi. Nhưng nếu chị thích thì em có thể vẽ tặng chị một bức.

– Thật ư? Như vậy có làm phiền cậu không?

– Không đâu. Em có tác phẩm để ở nhà Mèo con. Lúc nào rảnh, chị có thể sang xem. – Khi Minh Ưu mỉm cười, Văn Hạ có cảm giác như có làn gió nhẹ thổi qua. Tại sao cậu bé nhẹ nhàng, ôn hòa, dễ chịu, tốt bụng lại khép mình như vậy chứ?

Sau đó, Văn Hạ không ngừng hỏi nọ hỏi kia, bù đắp vào những nuối tiếc tuổi thơ của cô. Cuối cùng, cô hẹn Minh Ưu vài ngày nữa sẽ vẽ cho cô một bức chân dung thật đẹp. Văn Hạ không cần phải giảm béo. Cô chỉ cần nhờ Minh Ưu vẽ cô hơi gầy một chút là được.

Sau đó, Minh Ưu sang nhà Mèo con. Văn Hạ cười khì khì nói với cậu ta, sau này thường xuyên đến chơi nhé. Cô chợt nhận ra họ đúng là bạn tốt. Con người cô là như vậy, một giây thấy hợp là có thể trở thành tri kỷ cả đời, không thấy hợp thì cũng ghét cả đời luôn.

Nhưng cô không thể ngờ rằng, sau này cậu bé mang đến cho cô cảm giác như có làn gió mát thổi qua này lại khiến cô gặp không ít phiền phức. Đương nhiên, chuyện này chúng ta sẽ nói sau.

Một ngày vui vẻ, một ngày chuẩn bị, một ngày mong chờ, buổi chiều Tô Mạch còn bảo cô chuẩn bị, tối anh sẽ đưa cô đi ăn cơm. Vì thế cô nên trang điểm lịch sự, yểu điệu, quý phái một chút và chuẩn bị một bộ đồ để gây bất ngờ cho Tô Mạch. Nhưng cô còn chưa kịp dành điều bất ngờ cho Tô Mạch thì anh đã dành cho cô một quả bom tấn.

Khi cô sắp ra khỏi cửa nhận được điện thoại của Tô Mạch, anh nói:

– Cưng ơi, anh xin lỗi. Tối nay, công ty anh có việc. Anh sẽ về muộn một chút. Em đợi anh nhé.

Văn Hạ không biết diễn tả cảm giác lúc đó thế nào, tức giận, vô cùng tức giận. Trong phút chốc, mọi thứ đã thay đổi. Loại đàn ông gì thế này? Đây là lần thứ mấy? Đây là lần thứ mấy rồi? Nhưng khi cô gọi điện thoại lại thì không gọi được. Cô bực mình ném chiếc điện thoại di động lên sofa, dù sao cô cũng không nỡ ném nó xuống đất. Chính là nhờ Tô Mạch đã bỏ được tật này của cô. Lần trước, sau khi cô làm rơi điện thoại di động, anh đã nghiêm túc nói với cô, nếu còn làm hỏng điện thoại thì đừng bao giờ dùng nữa.

 – Hết chương 9 –

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s