Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 12.2

“Cứ thử xem rồi sẽ biết.”

“Thử như thế nào?”

Trong phút chốc tất cả đều thấy rất hào hứng với chủ đề này.

Thế là có người nêu ý kiến: “Thí nghiệm này có lẽ để Phương Thần thử là thích hợp nhất, huống chi hôm nay lại là sinh nhật của cậu ấy”.

Phương Thần đã uống hai ly rượu, trong một lúc không hiểu rõ chuyện này thì có quan hệ gì đến ngày sinh nhật, nên chỉ thuận theo đám đông mà thôi: “Phải thử như thế nào mới được?”.

Thế là mọi người thi nhau đưa ra ý kiến, mỗi người một kiểu, nhưng tất cả đều rất phấn chấn, cuối cùng quyết định sử dụng một phương án dễ thực hiện nhất.

“Chàng trai ở bên kia quầy bar đã ngồi rất lâu rồi đấy, lại khá đẹp trai nữa, cậu hãy tới đó hôn anh ta một cái.”

Phương Thần thầm rủa trong lòng, mắt liếc nhìn các bạn, “Nhưng đây là nụ hôn đầu đời của tôi”.

“Thế thì lại càng có ý nghĩa để nhớ mãi!”

“Đúng thế! Tuổi mười tám, vừa đúng lúc đấy.”

“Cũng chỉ là để chứng minh cái lý luận mà chúng ta vừa nói tới thôi mà, cậu là ứng cử viên duy nhất…”

Phương Thần đưa mắt nhìn về phía quầy bar, ánh đèn ấm áp nhưng chỉ mờ mờ, thế mà không hiểu lũ bạn cô làm thế nào mà lại phát hiện được rằng chàng trai kia cũng khá đẹp trai?

Nhưng, nghĩ đến Lục Tịch cô lại thấy buồn cười, sao lại thiếu dũng cảm đến thế? Chỉ biết yêu thầm một cách tội nghiệp, thật là đáng hổ thẹn!

Còn cô, cô sẽ không như vậy.

Ngửa cổ lên dốc nốt chỗ rượu còn lại, Phương Thần đặt mạnh ly lên bàn, đứng dậy nở một nụ cười tỏ rõ quyết tâm, rồi sải bước về phía chàng trai lạ mặt.

Thiếu nữ mười tám, như một đóa hoa vừa độ rực rỡ, nhất cử nhất động đều bộc lộ vẻ thanh xuân và sức sống tràn trề.

Phương Thần tới bên nói với người kia một vài câu, rồi sau đó hôn người ấy bằng một nụ hôn đàng hoàng…

Từ đằng xa vọng lại tiếng cổ vũ của mọi người.

Hoàn thành xong nhiệm vụ, Phương Thần định rút lui.

Nhưng má cô nóng bừng lên, những ngón tay đầy sức mạnh của đối phương đã ngăn cô lại.

Cô sững người trong giây lát, trong cơn hoảng hốt cô cảm thấy rất rõ sự áp đặt như một đòn trừng phạt của đôi môi mỏng và lạnh như băng kia trên môi mình, hơn nữa còn hôn rất nhanh và rất sâu, không để cho cô kịp phản kháng.

… Vì sao lại như vậy?

Cô gắng sức vùng ra nhưng không được, bởi vì tay chân cô đều đã bị giữ chặt. Muốn nhìn rõ mặt đối phương nên cô mở to mắt, nhưng kết quả là lại rơi ngay vào đôi mắt đen và sâu thẳm của người kia, cảm giác ấy giống như bị rơi vào một vực sâu lạnh lẽo không bao giờ thoát được.

Tiếng chuông inh tai của chiếc đồng hồ vừa kêu lên hai tiếng liền bị tắt ngay lập tức.

Phương Thần ôm chăn ngồi dậy, thở dồn dập.

Đúng là một cơn ác mộng.

Tủ đầu giường có một chiếc gương, Phương Thần đưa tay ra cầm nó lên.

Thực ra cô và Lục Tịch không giống nhau, mặc dù từ nhỏ đến lớn hai chị em đều xinh đẹp xuất chúng, nhưng đường nét trên khuôn mặt hai người chẳng giống nhau chút nào.

Phương Thần ngây người nhìn khuôn mặt mình trong gương, trán cô lấm tấm mồ hôi, còn sắc mặt lại đỏ bừng.

Cho dù thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi nhưng cô vẫn không thể nào quên được ngày hôm ấy.

Đó là khi cô đưa tay đẩy cánh cửa phòng, trong ánh sáng chan hòa, sắc hồng trên đôi má của Lục Tịch như một đóa hoa đào nở rộ, rạng rỡ tới mức người ta không thể tin, thậm chí còn làm lu mờ cả vùng ánh sáng quanh cô.

Phương Thần biết, dù đó chỉ là một tình yêu và ngưỡng mộ thầm kín, những năm tháng tươi đẹp như đóa hoa rực rỡ của Lục Tịch đã nở rộ vì người con trai ấy.

-Hết chương 12-

Advertisements

One thought on “Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 12.2

  1. Pingback: [Sách mới] : ÁNH HOÀNG HÔN MỎNG MANH | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s