Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 2.3

Tô Na Na nhìn tôi vẻ thương cảm, gật đầu nói sang sảng:

“Ồ, mối tình đầu! Đây chính là mối tình mà cậu vẫn nhớ nhung tha thiết đấy hả?”

Tôi vội bịt miệng Tô Na Na lại. Cái thanh quản đang vang to hết cỡ của cô ấy làm cả hội trường có thêm một phen im lặng.

Tôi biết mình lại bị mất mặt, liền lo lắng liếc nhìn Tần Niệm. Anh vẫn nghiêm trang trên bục giảng, giảng về những kiến thức pháp luật sơ đẳng nhất, có vẻ anh không nghe thấy gì. Nhưng cách đó không xa, sắc mặt Tiêu Hàn Ý rõ ràng là tái đi đôi chút, cây bút trong tay vẫn không ngừng ấn mạnh trên trang giấy theo từng nét chữ.

Lòng tôi chùng xuống. Tiêu Hàn Ý, anh coi tôi như con rối, thế mà bây giờ còn tái mặt cái nỗi gì chứ? Thật nực cười!

“Kể đi, kể đi!” Tô Na Na huých tay tôi. “Phó Tiểu Mật, nếu cậu không kể thì tớ sẽ làm cái loa phóng thanh cho mà xem.”

“Được rồi, được rồi”, tôi xuống nước, “Tóm gọn là: Yêu đơn phương, tiếng sét ái tình, gái cưa trai một cách lì lợm”.

“Phó Tiểu Mật, cậu kể tớ nghe xem, tớ sẽ báo thù giúp cậu”, Tô Na Na túm tóc tôi dồn ép.

“Đấy là chuyện cũ rồi. Tớ mặt dày theo đuổi dù biết rằng anh ấy không hề thích tớ. Đến tên anh ấy là gì tớ còn không biết, vậy mà cứ ngu ngốc như bị trúng tà đứng đó đợi. Giống như một con cún theo gót anh ấy đến giảng đường. Anh ấy lên cầu thang, tớ cũng lên, không rời nửa bước.”

“Rồi sao nữa?” Hai mắt Tô Na Na sáng lên.

“Sau đó anh ấy phát hiện rồi quay lại nhìn tớ bằng ánh mắt lạnh nhạt. Đúng như cậu nói, tớ đã bị ma nhập rồi. Tuy là lần đầu gặp mặt, không biết tên của anh ấy vậy mà tớ vẫn cúi đầu nói: Học trưởng, anh hãy làm bạn trai của em. Giọng điệu của tớ chẳng khác gì ra lệnh. Khi ấy lại vừa lúc sắp vào học, cầu thang có rất nhiều học sinh qua lại, tiếng nói ồn ào. Bỗng tất cả đều quay lại nhìn tớ, còn tớ thì không kịp đỏ mặt, nói lại một lần nữa, rất to, rất rõ ràng: Hãy làm bạn trai của em nhé!

Tô Na Na phì cười, vội hỏi: “Anh ta phản ứng thế nào?”.

“Lúc đó tớ đã nghĩ rằng anh ấy mắc bệnh tê liệt cơ mặt. Rõ ràng gương mặt rạng ngời là thế, khi cười còn có hai lúm đồng tiền lấp lánh. Vậy mà chưa từng cười với tớ. Chỉ ngẩn ra một lúc rồi nói một câu…”

“Câu gì?”

Tôi bắt chước đúng bộ mặt tiu nghỉu của Tần Niệm lúc bấy giờ: “Bạn học, làm thế là không tốt đâu!”.

“Ha ha, chắc cậu phải thất vọng mà chạy biến đi ấy nhỉ?” Ở trường hợp như thế thì chắc chắn ai cũng muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho đỡ bẽ mặt.

“Tớ không chạy. Tớ lại càng mặt dày, mặt không đỏ, tim cũng không đập nhanh, trơ trơ nói: Không sao, làm bạn cũng được.”

“…” Tô Na Na nghệt mặt ra.

“Người trúng tà sao có thể bị kích động chứ? Tớ lúc đó không nản lòng, không đau buồn, giống như đội quân Cương Thất Liên[1] vậy. Chắc anh ấy cũng bị tớ làm cho phát hoảng, chạy một mạch lên cầu thang với tốc độ tương đương với tốc độ của Lưu Tường[2]. Tớ cứ đứng chôn chân ở đó nhìn theo, thấy đôi chân dài của anh ấy thật đẹp và đầy sức mạnh. Anh ấy bước liền bốn bậc cầu thang một lúc. Chạy nhanh như gió nhưng không bị ngã lần nào.”

Tô Na Na cười đến nỗi đỏ cả mặt, vỗ xuống bàn nói: “Phó Tiểu Mật, không ngờ cậu có quá khứ hào hùng như vậy! Đừng lo, tớ không cười cậu đâu. Trong cuộc đời, ai mà chẳng có lần ngốc nghếch chứ? Ha ha ha!”.

Đúng vậy, con người có ai không một lần ngốc như thế. Trên đời này luôn có một người khiến trái tim ta rung động đến hồ đồ, yêu sống yêu chết, dù xương cốt thành tro cũng không hết nhớ nhung. Đó gọi là mối tình đầu.

Mà không đi đến đâu thì đã sao? Tôi cũng chỉ có một lần điên khùng trong đời thôi. Ngốc trong tình yêu như thế cũng đáng lắm. Có biết bao người cả đời ngốc nghếch nhưng chắc gì đã một lần yêu đương oanh liệt.

Nhưng lần mất mặt nhất của tôi từ khi sinh ra chính là thời điểm hiện tại, bởi một đứa to đầu mà dại dột như Tô Na Na cứ cười nắc nẻ như chỗ không người! Vì thế, hai chúng tôi bị Tần Niệm đuổi ra khỏi hội trường trước sự chứng kiến của bao người với tội danh: Gây rối trật tự. Suýt nữa còn bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

 – Hết chương 2 –


[1] Cương Thất Liên là đội quân chiến đấu nổi tiếng của Trung Quốc với khẩu hiệu Quyết không từ bỏ.

[2] Lưu Tường sinh năm 1983, là vận động viên điền kinh rất nổi tiếng của Trung Quốc.

Advertisements

One thought on “Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 2.3

  1. Pingback: [Sách mới]: VẬN ĐÀO HOA CỦA TIỂU MẬT | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s