Yêu em thật xui xẻo – chương 5.3

“Em thì có thể kiến nghị gì hay chứ?” Cô xốc lại cái quần vừa bị thằng nhóc kéo tuột xuống, quên béng gã “bảnh bao, ngây ngô” bị đem bán kia đi, ngồi xuống, chuẩn bị ăn cơm.

“Chị nên đổi mật khẩu thẻ ngân hàng đi, 121212, nghe rất giống tiếng hô của thầy giáo dạy môn thể dục mới của bọn em!” Thằng nhóc thản nhiên nói chuyện phiếm với cô.

“Không cần em lo, chị thích thế!” Cô nhếch nhếch khóe miệng lên. “Cứ dùng vậy thành thói quen rồi, đổi sang cái khác, chị không nhớ thì phải làm thế nào, trong đó là cả gia tài của chị.”

“Thói quen chính là một liều thuốc độc, thời gian dài, chất độc sẽ xâm nhập vào nội tạng. Đặc biệt là cái thói quen chẳng tốt đẹp gì của chị.” Thằng nhóc lắc đầu rất mạnh, nói mạch lạc rõ ràng.

“Ai nói thế?” Cô lườm nó.

“Bố em nói.”

“Hiếm khi anh ta có thể nói ra một câu đầy triết lý như vậy, chúc mừng.”

“Không, ông ấy chỉ hy vọng em không tè dầm ra giường nữa mà thôi.”

“Xin lỗi, chị hơi đề cao bố em rồi.” Cô cười khan một tiếng, chợt chiếc điện thoại cô bỏ quên trên sô pha đổ hai hồi chuông, cô bỏ bát đũa xuống, chạy đi tìm điện thoại. Cầm điện thoại lên, cô nhấn bàn phím, một cái tên quen thuộc hiện lên màn hình, cô cắn môi rồi ném chiếc điện thoại trở lại ghế, quay lại bàn ăn, ăn tiếp.

“Chị Hồ, chị làm gì mà trông cứ như ăn phải con sâu vậy, chị rửa rau không sạch sao?”

“…” Cô trầm ngâm một lát, rồi buông đũa xuống, chạy về phía tủ đồ lấy chiếc hộp cứu thương, sau đó ra cửa đi giày. “Chị ra ngoài một chút, em ăn cơm xong thì lấy hoa quả và đồ ăn vặt trong tủ lạnh nhé, nếu bố em về muộn quá thì đừng đợi ông ấy, biết chưa?”

“Này, chị Hồ!”

Tiếng gọi của Phạn Đoàn bị cánh cửa cô đóng cái “rầm” chặn lại trong phòng. Hồ Bất Động chạy như bay từ trên cầu thang xuống, đẩy cánh cửa kính của tòa nhà. Tiết trời đã gần sang thu, từng cơn gió táp thẳng vào mặt nhưng cô không lạnh. Trời đã nhá nhem, dưới ánh sáng vàng vọt của đèn cao áp, cả ngàn con thiêu thân đang bay quanh. Cô liếc nhìn chiếc xe máy đổ kềnh bên đường, lông mày cau lại, bàn tay nắm chặt chiếc hộp cứu thương.

Cô đẩy chiếc cổng sắt tiến vào, theo thói quen nhìn về phía góc trái…

Anh dựa vào tường, đầu hơi nghiêng về phía cô, tóc mai rủ xuống che lấp phần mắt, khóe miệng hơi sưng và còn rỉ máu, hai mắt nhắm hờ. Anh mặc một chiếc quần bò xám bạc bám đầy đất cát, ngang ngược ngồi giữa đường, áo sơ mi cộc tay không cài khuy, phanh ra để lộ chiếc áo phông trắng bên trong còn dính mấy vệt máu… Cô nghe được nhịp thở đều đều của anh cùng tiếng côn trùng vo ve xung quanh, ồn ào và khó chịu…

Cô đến trước mặt anh, giơ chân nhẹ nhàng đá vào chân anh nhưng không thấy có phản ứng gì, chỉ hơi lắc người.

“Huỳnh Nhất Nhị, anh chết chưa?” Cô giả bộ thật nhẫn tâm, nói: “Chưa chết thì trả lời một tiếng đi”.

Cái thứ trên mặt đất vẫn bất động, cô theo thói quen khẽ nhếch miệng, vứt cho anh ta hộp thuốc cứu thương. “Tôi còn chưa ăn cơm xong, anh tự bôi thuốc rồi cút đi.” Nói xong, cô quay người toan bỏ đi.

Nhưng gã thanh niên vẫn nằm im trên mặt đất. Gã thanh niên đó là kẻ ngay lần đầu nhìn thấy cô đã xoa đầu cô mà nói chưa từng gặp một ni cô nào. Cũng là người đầu tiên, sau khi cô hoàn tục, tới bắt chuyện và hỏi han, nói với cô muốn thử một lần xui xẻo xem sao. Là cái kẻ mà trước đây từng khóc tru tréo vì bị ngã gãy nửa hàm răng nhưng sao cô vẫn thấy gã thật đáng yêu. Người đó bị cô hại đến mức phải nhập viện run rẩy, co giật, vẫn sống chết bắt cô phải ở lại bên anh.

Bỗng cánh tay của cô bị người nào đó nắm lấy. Cô giật mình quay đầu lại, vẫn thấy hai mắt anh nhắm nghiền, ngồi dựa tường bất động, bàn tay anh lạnh ngắt, giữ chặt lấy tay cô, không để cô đi nhưng cô biết, người thực sự không muốn để cô đi là chính bản thân cô, cũng giống như khi cô biết anh đã trở thành bạn trai của người khác, cô vẫn có thể lựa chọn cách giả vờ ngốc nghếch, coi như không nhìn thấy…

Nếu trước đây cô nhanh chân hơn Tả Gian Lăng một chút thì giờ đây mọi chuyện có thành ra thế này không? Cô dám khẳng định là không, bởi vì anh sẽ đi gặp Diêm Vương sớm hơn, hoặc là tệ hơn thì là mất trí cho mà xem.

Ánh trăng ơi, rốt cuộc đến khi nào mày mới tròn đây?

Hồi lâu không thấy cô phản ứng gì, bàn tay đang nắm tay cô hơi siết chặt, kéo cô ngã xuống. Đang lúc suy nghĩ miên man lại bị kéo mạnh một cái nên cô đứng không vững, đổ nhào lên người anh, anh “hừ” một tiếng buồn bã, thay đổi tư thế ngồi để cô gối đầu lên chân, cô vội giơ tay, che mắt mình lại, cho đến khi nghe thấy một tiếng cười chế giễu và một câu bông đùa đầy ẩn ý

“Hôm nay vẫn rất xui xẻo, làm thế nào đây?”

 –  Hết chương 5 –

Advertisements

One thought on “Yêu em thật xui xẻo – chương 5.3

  1. Pingback: [Sách mới] : Yêu em thật xui xẻo – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s