Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 13.1

Chương 13

Hồi chuông thứ hai chỉ năm phút sau lại réo lên, Phương Thần vẫn trầm mặc tựa đầu vào đầu giường như đang suy nghĩ điều gì, lại như không phải như vậy. Hồi lâu sau cô mới đưa tay bóp trán và thay quần áo.

Vì thời tiết mùa Đông vừa lạnh vừa khô, chỗ rách trên môi mấy ngày rồi mà vẫn chưa khỏi, khiến cho lúc đi làm Phương Thần luôn trở thành đối tượng chú ý của những người xung quanh.

Các đồng nghiệp đều tỏ ra đã biết rõ sự việc và không hề hỏi han gì, chỉ nhìn cô với ánh mắt không hề che giấu, trong những biểu hiện ấy ít nhiều cũng chứa đựng tình cảm ấm áp.

Cô cảm thấy rất buồn và u uất, nhưng không thể nào giải thích được.

Điều an ủi đôi chút có lẽ là, cô không phải là người duy nhất bị thương trong sự kiện ngày hôm ấy.

Bữa trưa sau khi ăn cơm xong, Tạ Thiếu Vĩ ngồi dựa nghiêng vào cửa xe hỏi đồng bọn: “Này, mày nghĩ xem, vết thương ở trên môi của đại ca do đâu mà có?”.

“Thế mà cũng hỏi!” Tiền Quân cắn tăm, đưa tay kéo mạnh cà vạt trên cổ, cố làm ra vẻ một người nho nhã, lịch sự không hợp với mình chút nào, mới chỉ có hai tiếng đồng hồ mà đã không thể chịu được.

“Giả bộ sạch sẽ làm gì? Con bé ấy chẳng phải là chính mày dắt vào nhà còn gì? Nhìn được đấy chứ, nói thật hiếm có đấy!” Nụ cười nhăn nhở muôn thuở lại nở trên khuôn mặt của Tiền Quân, nhưng có một số điều mà dù cho lúc vắng mặt Hàn Duệ hắn cũng không dám tùy tiện nói ra, vì thế chỉ dám nghĩ thầm trong bụng, sau đó mới nheo mắt, hỏi: “Khi nào thì con bé ấy ra khỏi phòng?”.

Tạ Thiếu Vĩ nói: “Không biết. Khi tao đến thì nó đã không còn ở đó nữa rồi”.

Tiền Quân đảo mắt, hỏi với vẻ tò mò: “Đại ca cũng không nổi giận à?”.

“Không.”

“Ôi, đúng là thần kỳ thật đấy!” Tiền Quân nhổ chiếc tăm trong miệng ra, nhủ thầm: môi đại ca bị rách cả một miếng to, đó là chuyện chưa bao giờ xảy ra! Nhưng nếu đúng là vết thương ấy do con bé đó gây ra thì làm sao mà nó có thể bước ra khỏi cửa một cách an toàn như thế?

“Cái gì thần kỳ!”, một giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên phía sau lưng.

Tiền Quân sợ đến giật thót người, vội quay lại, mở cửa xe cho Hàn Duệ, nở nụ cười nịnh nọt: “Không có gì đâu ạ, chỉ là chuyện phiếm thôi”. Rồi quay sang nháy mắt với Tạ Thiếu Vĩ, nhắc nhở Tạ Thiếu Vĩ không được bép xép.

Tạ Thiếu Vĩ không thèm để ý đến điều đó, sau khi ngồi vào ghế lái mới hỏi: “Đại ca, bây giờ chúng ta đi đâu ạ?”.

Phía sau không có tiếng trả lời.

Bất giác Tạ Thiếu Vĩ liếc nhìn vào trong gương, thấy Hàn Duệ đang dựa vào ghế, đôi mắt nhắm lại, có lẽ trưa nay Hàn Duệ đã uống khá nhiều rượu với Phó phòng Tằng.

Tạ Thiếu Vĩ do dự một lúc, rồi thận trọng gọi: “Đại ca!”.

“Sao?”, Hàn Duệ trả lời bằng giọng chậm chạp, “Về biệt thự. Bảo bọn Tiền Quân cũng cho xe đi theo, sau đó tất cả về nhà chuẩn bị, tối nay phải đi Thái Dương”.

“Buổi tối chúng ta phải đi tới nơi của Thương lão đại để thảo luận với lão ta thật ạ?”

“Sợ cái gì?”, người đàn ông ngồi sau mắt vẫn nhắm nghiền đáp.

“Thực ra không phải em sợ. Chỉ có điều Thương lão đại là một tay nham hiểm, và dù sao thì Thái Dương Thành cũng là địa bàn của lão, khó mà đảm bảo rằng đến lúc ấy lão lại không giở thủ đoạn gì.”

Tuy nói như vậy, nhưng Tạ Thiếu Vĩ vẫn lấy di động ra thông báo cho những người ở hai chiếc xe khác.

Đến khi Tạ Thiếu Vĩ tắt máy, lại nghe thấy giọng nói bình thản từ ghế sau: “Cậu làm việc càng ngày càng cẩn thận đấy”.

Không rõ đây có phải là một lời khen không, nhưng Tạ Thiếu Vĩ cũng ngây ra một lúc rồi mới cười hì hì đáp: “Thực ra em cũng chỉ hơn bọn Tiền Quân một chút thôi”. Nhưng nói xong mới thấy rằng mình đã quá mau miệng, bất giác đưa mắt liếc nhìn Hàn Duệ qua gương chiếu hậu thấy Hàn Duệ vẫn giữ nguyên trạng thái không chút biểu cảm.

Phản ứng đó của Hàn Duệ khiến Tạ Thiếu Vĩ thấy lo lắng, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng quyết định nói thẳng ra: “Đại ca, thực ra Cường Tử…”.

Hàn Duệ “Ừm” một tiếng, giọng hơi cao và mang ngữ khí lạnh lùng, khiến cho Tạ Thiếu Vĩ phải bỏ lửng câu nói.

Hàn Duệ lập tức tiếp lời: “Cậu định xin cho hắn sao?”.

Tạ Thiếu Vĩ không sao đoán được suy nghĩ của Hàn Duệ lúc này nhưng vẫn gật đầu, “Huynh đệ chúng ta đã vào sinh ra tử với nhau nhiều năm như vậy, dù sao thì ít nhiều cũng hiểu về nhau. Lần này, có lẽ là anh ấy đã bị ma xui quỷ khiến nên mới quên mất quy định. Anh ấy bắt đầu làm chuyện đó cũng chưa lâu đâu, chỉ hơn hai tháng là cùng…”.

Tạ Thiếu Vĩ vừa nói vừa thận trọng quan sát vẻ mặt của người ngồi sau, đúng lúc ấy thì Hàn Duệ mở mắt ra và Tạ Thiếu Vĩ nhìn thấy trong đó là vẻ thâm trầm không đoán định nổi, qua gương dường như ánh mắt ấy còn mang một vẻ lạnh lùng ghê người.

Tạ Thiếu Vĩ vội nắm chặt vô lăng, mắt chăm chú nhìn vào đoạn đường trước mặt. Một lát sau thì nghe thấy Hàn Duệ nói bằng giọng rất bình thường: “Không có lẽ cậu đã biết chuyện này rồi?”.

“Không đâu ạ!”, cảm thấy sự nguy hiểm đằng sau câu hỏi ấy, Tạ Thiếu Vĩ vội nói: “Là anh Cường Tử hôm trước tự kể… Là anh em với nhau, nên những lời anh ấy nói có phải là thật hay không thoáng qua cũng có thể biết được”. Nói đến đây Tạ Thiếu Vĩ dừng một lát, ngẫm nghĩ và định nói thêm câu nữa, nhưng vừa mới mấp máy môi thì nhìn thấy vẻ mặt không chút biểu cảm của Hàn Duệ nên lại thôi.

“Từ nay về sau, không cho phép ai được xin cho hắn trước mặt tôi.”

Chỉ một câu ngắn gọn ấy thôi nhưng đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Tạ Thiếu Vĩ.

Tạ Thiếu Vĩ thầm kêu lên trong lòng. Theo Hàn Duệ đã nhiều năm nên Thiếu Vĩ biết, tốt nhất là lúc này ngậm miệng lại, vì thế không nói thêm câu nào nữa.

Advertisements

One thought on “Ánh hoàng hôn mỏng manh – Chương 13.1

  1. Pingback: [Sách mới] : ÁNH HOÀNG HÔN MỎNG MANH | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s