Yêu em thật xui xẻo – chương 6.1

Chương 6 : Dây giày và chậu hoa

“Anh đợi em đến đêm trăng tròn! Đã nghe thấy chưa?”

Bóng tối buông xuống, đáng lẽ giờ này các tiệm ăn đêm phải đông nghịt khách khứa, vậy mà tối nay, nồi nước dùng đã sôi ùng ục, tỏa khói nghi ngút nhưng trong quán chỉ có hai người đang ngồi đối diện nhau. Ông chủ quán lạnh nhạt liếc nhìn, quơ quơ chiếc xẻng xào nấu về phía hai người trước mặt.

“Đau, đau, đau, em nhẹ tay một chút.” Giọng nói của Huỳnh Nhất Nhị lúc nào cũng pha chút cợt nhả, tếu táo nhưng hôm nay còn hòa lẫn cả tiếng nghiến răng rờn rợn.

“Bây giờ thì chắc anh hiểu là không nên sĩ diện rồi chứ?” Hồ Bất Động vừa chấm miếng bông gòn vào cồn sát trùng vừa nheo mắt nhìn anh chàng trước mặt. Lúc nào rồi còn cố tỏ ra phong độ, miệng sắp rách toác ra mà vẫn nhăn nhở cười được!

“Trước mặt con gái, da mặt anh luôn dày vậy đấy.”

“…” Hồ Bất Động ấn mạnh miếng bông gòn lên vết thương của anh.

“Á…” Lại một tiếng kêu thất thanh nữa.

“Lần này lý do lại là gì đây?” Cô trừng mắt lườm anh.

“Đàn ông đánh nhau còn có thể vì lý do gì đây? Đương nhiên là vì đàn bà, có kẻ dám cướp bạn gái của người anh em của anh, anh đương nhiên phải ra tay giúp đỡ chứ, em biết đó, đàn bà như quần áo, anh em như chân tay mà!”

“Vì bạn gái của người khác mà đánh nhau ra nông nỗi này, anh có cảm tưởng thế nào?” Cô cười khan một tiếng, thật ra cô không có ý định phỏng vấn cảm tưởng của bị can.

Nhưng dường như anh lại khá hứng thú với cuộc phỏng vấn này, liền thẳng thắn trả lời: “Chẳng thế nào cả, cho nên mới đánh được nửa chừng, anh liền nói, không đánh nữa, về nhà ăn cơm”.

“Kết quả thì sao?”

“Kết quả là người của cả hai bên cùng xông vào đánh…”

“Sau đó thì sao?”

“Đánh không lại đương nhiên phải chạy, cũng chẳng phải bạn gái của anh bị cướp, cần gì phải bán mạng vì họ, đúng không?”

“…” Còn không biết xấu hổ hỏi cô “đúng không” nữa chứ.

“Sau đó anh lái xe về nhà, vừa đến trước cửa nhà em thì… xe nổ lốp.”

“…” Anh ta cố ý nhấn mạnh chữ “trước cửa nhà em” là có ý gì?

“Rất xui xẻo, đúng không?”

“Chẳng qua là anh muốn đánh nhau mà thôi!” Rõ ràng vấn đề ở bản thân anh, lại còn trách đến người thứ ba là bạn gái người anh em của anh, sao lại có người thích kiếm cớ như thế này chứ? Đàn ông cũng là loại người không thể hiểu được!

“Em không phải nói như thế, anh có phản đối đâu.” Anh nhún vai, bĩu môi, nhìn về phía ông chủ đã đưa chiếc xẻng nấu lên cao quá đỉnh đầu. “Ông chủ, quán ông hôm nay vắng khách nhỉ!”

“Theo cậu là vì ai? Cậu thừa biết mình là kẻ xui xẻo, lại cứ nhằm đúng giờ cao điểm mà xuất hiện. Mỗi lần đụng phải cậu, không phải là trời mưa thì cũng có sấm chớp, hôm nay thì càng hay, một bóng người cũng chẳng thấy, cứ coi như tôi cầu xin cậu, cậu không thể cút đi cho tôi nhờ một chút không?”

Huỳnh Nhất Nhị nhún vai, ngó lơ. Anh đưa tay lên chống cằm, kết quả là tay chạm vào vết thương trên miệng, đau đến nhăn nhó mặt mày, anh lại thò đầu đến trước mặt Hồ Bất Động vờ như không biết cô đang trừng mắt nhìn anh khinh bỉ, miếng bông gòn tẩm cồn chà qua chà lại không chút dịu dàng trên mặt anh, liếc sang bên cạnh lập tức bắt gặp ánh mắt hung dữ của ông chủ quán. “Ông chủ, bình thường ông đều cầu xin người ta thế này sao?”

“Thằng tiểu quỷ đáng chết, xe của mày bị nổ lốp thật đáng đời, lần này mày chưa bị ngã chết thì cứ liệu hồn lần sau!”

“Ông chủ, ông có biết vì sao tôi lại thích đến chỗ ông không?”, anh hỏi.

“Vì sao?”

“Mỗi lần đến quán của ông, tôi đều bồi hồi nhớ lại chuyện trước đây, năm đó, tôi dắt tay mẹ đi qua quán của ông, ông còn cười mà xoa đầu tôi nói, đứa bé này ngoan quá, mặt mũi thông minh, sáng sủa, sau này nhất định là nhân tài, nhưng bây giờ… Haizzz…” Nói xong, anh còn cố tình đệm thêm một tiếng thở dài.

“Vớ… vớ vẩn, lúc đó tao cứ tưởng… tưởng… tưởng… đó là chị gái mày…” Ông chủ quán lại tức giận quay sang phía Huỳnh Nhất Nhị. “Ai ngờ mẹ mày lại kết hôn sớm như vậy, mày phải biết, mẹ mày xinh đẹp nổi tiếng cả khu này, thế mà mới hai mươi tuổi đã vội lấy chồng. Còn lấy một thằng có vợ, có con cái rồi, tội nghiệp mẹ mày vừa kết hôn đã phải làm mẹ kế, làm mẹ kế khó lắm! Mày nhìn bố mày xem, ngoài tiền ra, lão còn có gì nữa? Mỗi lần nhìn thấy chiếc xe của ông ta lái vào khu này, tao đều muốn đập nát nó ra.”

“Ông muốn đập xe nhà tôi, cũng không cần nói cho tôi biết đâu…” Anh đang định quay mặt sang nhắc nhở kẻ gây án, ông ta nói cách thức gây án trước mặt con trai đương sự là hành động không sáng suốt, nhưng chưa kịp lên tiếng đã bị Hồ Bất Động kéo cằm lại, lớn tiếng yêu cầu anh ta chú ý đến mình.

“Hừm! Còn cả bản mặt đáng ghét của bố mày nữa, thật khiến người ta chỉ muốn đánh cho một trận!” Nói đến đây, ông chủ nheo mắt quan sát kỹ gương mặt dán đầy miếng dán y tế của Huỳnh Nhất Nhị. “Tao phát hiện, mày càng lớn càng không giống mẹ mày! Càng nhìn càng giống ông bố chẳng ra gì của mày! Cút đi, cút hết đi!” Ông chủ càng nói càng bực tức, nhướn mày dọa nạt.

Advertisements

One thought on “Yêu em thật xui xẻo – chương 6.1

  1. Pingback: [Sách mới] : Yêu em thật xui xẻo – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s