Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 3.2

“Phó Tiểu Mật, đỡ hơn chút nào chưa?” Tần Niệm nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú, giọng nói dịu dàng dễ khiến người nghe như bị đắm chìm vào đó.

Nếu anh không gọi cả họ lẫn tên tôi như thế thì chắc tôi đã ngã vào lòng anh mà òa khóc, nói với anh năm qua tôi đã sống như thế nào. Nhưng cách xưng hô xa lạ ấy cứ ngân lên trong tim và thức tỉnh tôi: “Phó Tiểu Mật, đừng có mất mặt thêm nữa”.

Tôi đã trở nên vô cùng thảm hại. Cho dù tôi muốn khóc, cho dù tôi không thể kể hết những khổ tâm trong lòng nhưng cũng không muốn người khác cười giễu, đặc biệt là Tần Niệm.

“Đỡ chút rồi, cảm ơn anh!” Đây là câu đầu tiên tôi nói với anh sau ba năm xa cách. Giọng khàn đặc như tiếng vịt kêu. Tôi cố gắng nở nụ cười với anh.

Lúc trở lại trên ghế ngồi, tôi vẫn không dám nhìn anh. Tìm ví để thanh toán thì như có sét đánh ngang tai, tôi quên mang theo ví tiền rồi! Tôi không còn mặt mũi nào mà sống nữa. Mặt tôi lập tức nóng ran như bị cả nồi nước lẩu đang sôi sùng sục tạt vào.

Tần Niệm rút trong ví ra một tờ bạc đặt trên bàn, bình thản nói: “Đi thôi!”.

Tôi cúi gằm mặt đi theo Tần Niệm. Lúc ra khỏi cửa mới biết trời đang mưa. Tôi cứ thế đi trong mưa, đầu óc mơ màng không xác định được phương hướng. Chỉ thấy ánh đèn xe từ xa hắt lại, vô cùng nhức mắt. Gương mặt thất thần của tôi xanh xao như ma quỷ.

“Để anh tiễn em”, Tần Niệm không dắt tôi mà đi thẳng đến chiếc xe Jaguar màu bạc cách đó không xa.

Tôi không mang theo ví tiền, lại chỉ còn một chiếc dép nên cũng đồng ý ngồi vào xe.

Tần Niệm đóng cửa xe lại, sau đó lấy ra một chiếc ô ở chỗ ghế ngồi, anh đứng ở ngoài, khom lưng rồi gõ vào cửa xe. “Phó Tiểu Mật, đợi anh một chút!”

Những hạt mưa đậu chi chít trên cửa xe. Tôi nhìn Tần Niệm qua lớp cửa kính, thấy những hạt mưa như còn vương trên gương mặt tuấn tú. Đôi mày dày, rậm như hai cánh cung đang khẽ nhíu lại. Anh chỉ cách tôi một lớp kính. Vì anh không nhìn thấy người ở trong xe nên tôi mới dám thỏa sức ngắm nhìn, tôi từ từ đưa tay lên để chạm vào gương mặt anh qua lớp cửa kính. Nhưng khi tay vừa chạm vào lớp kính ngăn cách thì tôi đã bật khóc.

Những giọt nước mắt tuôn trào khiến ánh nhìn mờ ảo. Khi bóng hình cao ráo, vững chãi ấy xa dần, trái tim tôi như thắt lại, hơi thở khó khăn. Tôi kiềm chế để mình không khóc thành tiếng nhưng không có cách nào cho đôi vai thôi run rẩy.

Không biết bao lâu sau, cánh cửa xe bật mở. Tần Niệm ngồi vào xe và đưa cho tôi một chiếc hộp màu hồng nhạt, trong đó là đôi giày nữ hiệu Ferragamo cũng màu hồng. Đôi giày kín mũi, bên trên còn kết thành chú bướm rất xinh, có một viên đá trong suốt như hạt mưa vô tình đậu vào đó, vô cùng tinh tế.

Tim tôi đập mạnh, vì trước đây tôi từng nói với anh, những bộ đồ màu sắc đơn giản nếu kết hợp với đôi giày màu hồng thì sẽ rất bắt mắt. Nhưng đó cũng chỉ là những lời nói thoảng qua, anh sẽ không nhớ và cũng như không bao giờ nhớ tới những việc liên quan đến tôi. Vì vậy, đây chỉ là một sự tình cờ, hoặc có thể anh đang thương hại tôi.

Bầu không khí trong xe rất im ắng, những giọt mưa vẫn tí tách rơi bên ngoài. Chỉ cách nhau một tấm cửa kính mà tưởng chừng như hai thế giới tách biệt. Trên đường về, chúng tôi không nói với nhau câu nào. Trong không khí yên lặng một cách ngột ngạt đến kỳ quái, chỉ có một giọng ca nữ nhẹ nhàng phát ra từ CD.

Anh nhớ biết bao những khi em ngốc nghếch,

Ngày đó, em nhỏ bé nên không biết những lo toan,

Thời gian qua đi, biết ai còn đợi…

Sau đó, anh dừng xe và đưa tôi vào tòa nhà rồi dừng lại trước cửa thang máy. Chúng tôi vừa dừng bước thì ánh đèn cũng vụt tắt. Tim tôi đập loạn bởi anh gần ngay trong gang tấc, tôi còn ngửi thấy mùi hương từ cơ thể anh.

Tần Niệm là người đàn ông ưa sạch sẽ, có nếp sinh hoạt quy củ và cũng không dùng nước hoa. Dù như vậy nhưng cơ thể anh vẫn tỏa ra một mùi hương thanh nhã. Giống như ánh mặt trời lúc chiều muộn không chút bụi bặm chiếu rọi lên gương mặt khiến người ta thấy ấm áp. Đến nơi, anh dừng xe tiễn tôi đến cửa thang máy. Bước chân dừng lại, ánh đèn cũng theo đó mà mất đi.

Trong bóng tối, chỉ có ánh sáng đỏ của nút bấm thang máy phát ra yếu ớt. Tôi mơ hồ cảm thấy má anh có đôi lúm đống tiền giống như đang cười vậy. Tôi muốn nhìn kĩ hơn một chút, dù sao trời cũng rất tối, anh không thể biết tôi đang nhìn mình. Ánh nhìn vừa mới in trên khuôn mặt anh, còn chưa kịp bắt đầu những nỗi bịn rịn tham lam thì tôi đã nghe thấy anh hắng giọng một tiếng. Tôi không biết có phải anh cố ý? Nhưng âm thanh rất to, ánh đèn bỗng chốc bật sáng. Toàn bộ ánh nhìn lộ liễu của tôi bị lọt vào mắt anh. Tôi cảm thấy bụng mình nóng ran.

“Tầng 16!” Tôi cúi đầu, hoang mang lẩm bẩm một câu rồi với tay ấn nút thang máy.

Kết quả là ngón tay anh đè lên ngón tay tôi, cơ thể anh vẫn còn mang theo hơi lạnh của những giọt mưa.

Chúng tôi bối rối rút tay lại. Phản ứng đầu tiên của tôi là giấu giếm chiếc lắc bạc thô đeo trên cổ tay phải đúng lúc anh không để ý. Tần Niệm cắn môi như muốn nói điều gì nhưng khi nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay áp út của tôi, ánh mắt anh lóe lên những tia nhìn phức tạp, đôi mày hơi nhíu lại.

“Tiểu… Phó Tiểu Mật, anh tiễn em đến đây thôi nhé! Chúc ngủ ngon.”

Có những lúc, những việc thoảng qua trong chốc lát chỉ như một cơn gió. Rõ ràng là thoảng qua da thịt nhưng khi ta còn chưa kịp phát hiện thì nó đã bay đi mất.

 -Hết chương 3-

Advertisements

One thought on “Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 3.2

  1. Pingback: [Sách mới]: VẬN ĐÀO HOA CỦA TIỂU MẬT | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s