Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 1.2

Một cung nữ nhẹ nhàng bước vào, quỳ xuống bên giường, khẽ nói: “Hoàng hậu muốn ban cái chết cho con tiện nhân Giang Thị kia, Thái tử điện hạ và Triệu vương điện hạ đang quỳ ngoài cung Hưng Thánh để cầu tình”.

Giọng nói ấy ẩn chứa vẻ căm hận khiến tôi bất giác quay đầu lại nhìn cô nàng một cái. Người đẹp thế mà lại nói bằng giọng như vậy, đúng là đáng tiếc.

Người cung nữ ấy thấy tôi quay đầu lại nhìn, có lẽ tưởng tôi sai bảo gì đó nên vội lại gần hơn, gần như là bò hẳn lên giường khiến cho áo yếm lộ cả ra, màu xanh non. Ừ, rất tuyệt, nó càng tôn thêm cho làn da nơi ngực cô ta.

Cung nữ khẽ hỏi: “Nương nương có điều gì sai bảo?”.

Câu nói ấy lập tức kéo hồn phách đang bay bổng tận đẩu tận đâu của tôi trở lại, lúc đó lòng tôi đau như dao cắt. Haizz, người đẹp có đẹp hơn nữa thì có liên quan gì đến tôi cơ chứ?

Cung nữ ấy thấy tôi hồi lâu vẫn không nói năng gì, do dự một lát, cuối cùng quyết định nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Nương nương, nương nương không thể cứ như thế này mãi được, Thái tử điện hạ cứu con tiện nhân ấy thì sao nào? Trên đầu con tiện nhân ấy đã mang tội danh mưu hại hoàng tôn rồi, Hoàng hậu nương nương nhất định không tha cho nó đâu. Thái tử có thể cứu con tiện nhân ấy khỏi nước, đến lúc này chẳng phải cũng chỉ có thể quỳ ở ngoài cung Hưng Thánh đó sao? Nếu con tiện nhân ấy đã khó lòng thoát khỏi cái chết thì nương nương càng nên tỏ ra rộng lượng cho Thái tử và Hoàng hậu nương nương thấy. Lúc này nhất định không phải là lúc hờn giận Thái tử, nếu không sẽ uổng phí công sức suốt bao lâu nay!”.

Tôi nhìn vào đôi môi hồng cứ mấp ma mấp máy, để lộ hàm răng trắng đều của mỹ nhân, trong lòng thầm kêu lên, đúng là mê người.

Những điều cung nữ nói, thật ra Ti Mệnh Tinh Quân cũng đã nhắc tôi rồi, đó chẳng qua cũng chỉ là chuyện hai người phụ nữ tranh nhau một người đàn ông, hai người đàn ông cùng yêu một người phụ nữ, một mối quan hệ tay tư, vừa đủ thành một bàn mạt chược. Thái tử và Triệu vương cùng yêu Giang thị, Trương thị và Giang thị cùng có tình cảm với Thái tử, sau đó gia đình Trương thị thế lực mạnh hơn một chút, bản thân Trương thị lại giở vài thủ đoạn, thế là Trương thị và Thái tử trở thành một đôi, còn Giang thị đành theo Triệu vương.

Chà, cùng là đàn ông, tôi không thể không khâm phục tấm lòng của Triệu vương, biết rõ Giang thị không thích mình mà vẫn muốn lấy nàng về. Đáng thương thay, đáng buồn thay!

Lại còn Thái tử điện hạ nữa chứ, lúc vợ mình và vợ người khác cùng rơi xuống nước lại đi cứu vợ người trước, tinh thần quên mình vì nghĩa thật đáng kính nể! Càng chưa nói đến chuyện trong bụng vợ mình còn đang mang thai. Ôi, đáng buồn thay, đáng giận thay!

Cung nữ thấy tôi vẫn không có phản ứng gì càng thêm cuống quýt, chỉ biết gọi khẽ: “Nương nương!”.

Trời! Lại nương nương! Trong lòng tôi lúc này đang rất rối loạn, không biết cái chức nương nương này có nên làm hay không?

Làm thì sẽ phải giương mắt lên nhìn một đám người đẹp vây quanh mà không xơ múi gì được.

Không làm thì đến cả cơ hội được nhìn thấy người đẹp cũng chẳng có.

Nhưng, dù muốn làm thì phải làm như thế nào? Ai mà chẳng biết thái tử phi là nghề khó nhất trên đời:

Thứ nhất, con đường thăng quan tiến chức không lấy gì làm tốt đẹp. Từ thái tử phi lên hoàng hậu, rồi lên thái hậu, đúng là khó chẳng khác gì lên trời! Bạn đã bao giờ thấy một thái tử phi chịu đựng được cho đến lúc lên ngôi thái hậu chưa?

Thứ hai, lao động không có bảo đảm, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm lúc về hưu, bảo hiểm ốm đau lẫn các loại tích lũy khác đều không có, lúc nào cũng có thể bị thôi việc, hơn nữa còn không cho tìm việc khác.

Thứ ba, tính chất công việc nguy hiểm, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng mất mạng. Nếu thái tử không được làm hoàng đế, thái tử phi đương nhiên cũng chịu phận đen theo thái tử; nếu thái tử lên làm hoàng đế, vậy thì lại càng phải chú ý đề phòng với sự rủi ro của chính mình.

Thứ tư, đây lại là công việc có tính chất kiêm nhiệm, tuy cường độ lao động không lớn lắm, nhưng đối tượng phục vụ thì… Haizz!

Tóm lại, cái nghề thái tử phi này thực sự không phải loại nghề nghiệp tốt đẹp gì, không tiền đồ, áp lực lớn, cạnh tranh khốc liệt… Điểm cộng duy nhất có lẽ chỉ là môi trường làm việc tốt, đến đâu cũng có thể dưỡng mắt bằng vô số người đẹp.

Làm hay không làm đây, tôi thực sự bối rối.

Cung nữ mỹ nhân lại khẩn thiết gọi: “Nương nương!”.

Cuối cùng tôi cũng đi đến quyết định, nói với giọng bất đắc dĩ: “Được rồi, đỡ ta dậy. Chúng ta tới cung Hưng Thánh”.

Đôi mắt hạnh của người cung nữ mở rất to, nhìn tôi với vẻ sửng sốt.

Tôi rất muốn nói với người cung nữ: Cô gái, cô còn trẻ quá, chưa hiểu được rằng, dù làm bất cứ công việc gì, việc lấy lòng ông chủ vẫn là bài học bắt buộc. Nếu đến cả người tình của ông chủ cũng dám ra tay thì bị đuổi việc là tương lai không xa.

 

Dọc đường tôi cứ nghĩ mãi, làm thế nào để lấy lòng một người đàn ông?

Nếu là trước đây thì rất đơn giản, chỉ cần vỗ mạnh vào vai anh ta, nói: “Đi! Người anh em! Chúng ta đi chơi gái đi!” là xong.

Nhưng bây giờ tôi không thể nói như vậy được, có lẽ phải đổi sang một cách nói khác?

Đi! Người anh em! Để tôi đưa anh đi chơi gái?

Không được! Bỏ qua!

Đi! Người anh em! Để tôi cùng anh đi chơi gái?

Cũng không được! Bỏ qua!

Đi! Người anh em! Anh đi chơi gái một mình đi!

Càng không được! Bỏ qua!

Nào! Người anh em! Anh bao tôi luôn đi!

Trực tiếp bỏ qua!

Chà! Lần đầu tiên phát hiện, thì ra việc lấy lòng một người đàn ông lại khó đến thế.

Advertisements

3 thoughts on “Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 1.2

  1. Pingback: [Sách mới]: Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s