Yêu em thật xui xẻo – chương 7.1

Chương 7 : Đội mũ xanh1

“Hóa ra, anh lại lạc đường rồi?”

 

Nhà Huỳnh Nhất Nhị đúng là không lớn, chí ít nó cũng không phù hợp với một người thường xuyên xuất hiện trên các tờ báo Kinh tế và chiếc xe Mercedes-Benz của bố anh, hai tầng lầu nhỏ nhắn, thiết kế đơn giản. Anh chưa từng hỏi bố vì sao lại sống trong căn nhà nhỏ này, nhưng lúc còn nhỏ nghe chị nói, bố đã bán căn biệt thự sang trọng và cam tâm tình nguyện dọn đến đây sống…

Nhà anh có năm người, bố mẹ, chị gái, cậu và anh nữa, thực sự là có đủ lý do để đòi hỏi một căn nhà lớn hơn nhưng mẹ anh kiên quyết đòi sống ở đây, nói thế nào cũng không chịu dọn nhà. Hồi đó anh không hiểu được sự cố chấp của người lớn, chỉ nghe cậu nói: “Sẽ có một ngày, ngôi nhà này trở nên rộng lớn”.

Lúc đấy anh chẳng hiểu, nghe rồi cũng bỏ đó. Chỉ đến khi chị anh kết hôn, anh mới biết căn nhà đó đúng là có thể trở nên rộng lớn, cậu thu dọn hành lý chuyển ra ngoài, chị thì về nhà chồng, đột nhiên trong nhà ít đi hai người, mọi chuyện đến quá đột ngột khiến anh cảm thấy trống trải vô cùng…

“Con về nhà rồi?”

“…” Mẹ Huỳnh Nhất Nhị đứng bên cửa, mỉm cười hiền từ, bà không hỏi những vết thương trên khóe miệng anh từ đâu mà có, chỉ lẳng lặng nhìn anh vừa đóng cửa vừa lúi húi cởi dây giày.

“Nhất Nhất vừa gọi điện cho bố con bàn công việc, còn hỏi con có nhà không.” Mẹ anh có chất giọng rất dịu dàng, bà nói chuyện lúc nào cũng nhẹ nhàng, êm ru.

“…” Anh chỉ nghe, không đáp lại.

“Nhất Nhị, có nhớ con đã đồng ý với mẹ điều gì không?”

“…” Bàn tay cởi giày của anh đột nhiên dừng lại trong giây lát, rồi mới tiếp tục.

“Con chớ nên nhúng tay vào việc của công ty bố con, cho dù Nhất Nhất có gọi, con cũng đừng đi, con đã hứa với mẹ mà.”

“Mẹ ơi, mình chuyển nhà nhé!”, anh nhìn chiếc dây giày đã bị cởi tung ra, nói câu đầu tiên.

“Con lại muốn chuyển nhà sao?”, giọng nói của mẹ vẫn dịu dàng không chút thay đổi, “Nhất Nhất và cậu đã dọn đi, phòng cũng đã đủ rộng rồi mà!”.

“Ý con là, dọn đến nơi nhỏ một chút nữa, con sợ mẹ không ở được ngôi nhà này”.

“Con vẫn trẻ con như vậy! Chị và cậu đi rồi mà con vẫn còn thích gây rối sao?” Bà khẽ nở nụ cười hiền từ.

“…” Bàn tay anh lại ngừng lại chút nữa nhưng vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ phát ra một tiếng hừ bực bội. “Con là trẻ con, mẹ thì đủ chín chắn sao?”

“…”

“Ở lại trong căn nhà nhỏ này thì sẽ không có ai nói mẹ lấy bố con là vì tiền, vì quyền nữa sao? Kêu con tránh xa chị một chút, tránh xa công ty của bố một chút thì mẹ sẽ cảm thấy yên tâm thoải mái sao?” Anh bật cười, không biết mình đang châm biếm ai.

“…”

“Yên tâm, con sẽ không tranh giành quyền thừa kế với chị, mẹ không cần ngày nào cũng phải nhắc nhở con phiền phức như vậy, con là thứ gì, con tự biết.” Anh nói rất nhẹ nhưng bước chân giẫm trên mặt đất lại nặng nề vô cùng

Bà hơi xê người, đưa tay nắm lấy tay áo con trai. “Nhất Nhị, mẹ chỉ là…”

Anh không hề tránh né, mặc cho mẹ túm lấy áo, đứng chặn trước mặt mình. Anh hé cặp môi vẫn mím chặt: “Mẹ, hãy tin con, hạnh phúc của chị, con chắc chắn là quan tâm hơn mẹ, chắc chắn!”.

“…”


1 Chỉ việc bị cắm sừng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s