Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 4.3

Ba giây? Đại thần ơi, tôi cũng phải mất thời gian để gõ chữ nữa chứ!

Vì tham sống sợ chết, tôi hèn nhát quy phục sự đe dọa của Mục Thần Chi, gửi biểu tượng nụ hôn thắm thiết.

Mục Thần Chi nhanh chóng gõ tiếp hai chữ khiến tôi ngây ra tại chỗ. “Giết anh!”

Giết anh ta?

Tôi vô cùng sợ hãi. “Đại thần. Anh đừng đùa tôi như thế! Anh biết là tôi không đánh lại được anh mà!”

Vũ khí của anh ta đều là loại thượng hạng, cấp độ thứ nhất, anh ta chính là ông nội trong trò chơi. Tôi mà dám động vào một sợi lông của anh ta thì ắt hẳn ngày nào cũng bị truy sát và không còn đất dung thân! Tôi đâu có ngu đến mức đó.

“Ba giây, nếu em không ra tay thì sẽ đến lượt anh!”

Sao cứ phải là ba giây chứ?

Trán tôi vã mồ hôi. Ngón tay nhấp chuột cũng run lẩy bẩy. Tôi giương cung về phía Mục Thần Chi, bắn ra một mũi tên vàng. Màn hình hiện lên dòng chữ đỏ: Sức công phá là 477721.

Ôi! Đây là mũi tên có sức sát thương lớn nhất từ trước tới nay của tôi.

Còn chưa kịp vỗ tay ăn mừng thì niềm vui sướng của tôi đã bị đóng băng. Mục Thần Chi vẫn đứng vững! Quả nhiên là bản lĩnh khác thường của bậc đại thần! Nhưng điều quái lạ là Mục Thần Chi không tiếp máu, cũng chẳng đổi tay. Thế là tôi lại trơ trẽn xông lên bắn thêm một mũi tên!

Đại thần tung bay tà áo rồi lảo đảo, cuối cùng lăn ra chết với một tư thế rất trang nhã, còn có một thứ vũ khí màu tía lóa mắt rơi ra trên thảm cỏ.

Mắt tôi sáng lên, thứ màu tía đó là vũ khí của đại thần mà! Tôi sung sướng định chạy đến nhặt lấy nhưng lại sợ sau này Mục Thần Chi tìm tôi tính sổ. Do dự một lúc, cuối cùng tôi vẫn run rẩy nhặt thứ vũ khí ấy lên và chạy thẳng. Nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Mục Thần Chi hồi sinh bám theo tôi như một cái đuôi vậy. Khu mua bán trong trò chơi liên tục nhấp nháy.

Tôi bay lên, anh ta liền cưỡi quái thần truy đuổi. Khi tôi dừng lại bất động, anh ta cũng dừng lại theo. Cuối cùng tôi chịu không nổi nên nói: “Đại thần, anh chơi xấu, đồ tráo trở! Tôi chỉ định lấy của đại thần một vũ khí, sao anh phải tính toán thế chứ? Là anh tình nguyện để tôi giết đấy chứ!”.

Tinh tinh tinh…

Khu trao đổi lại sáng lên lần nữa. Tôi mở ra xem. Chưa kịp trả lại vũ khí cho Mục Thần Chi thì đã thấy anh ta đem năm, sáu thứ vũ khí thượng hạng khác chuyển sang cho tôi mà không thèm nói lời nào.

Toàn bộ là cho tôi sao? Tôi đờ đẫn. Những thứ này nếu rao bán trên mạng thì ít ra cũng được vài vạn tệ. Thật đáng kể! Phải chăng hôm nay là ngày vô cùng may mắn của tôi? Ha ha! Tôi vui sướng như mở cờ trong bụng nhưng cuối cùng vẫn nhấn nút từ chối.

Phó Tiểu Mật tôi dù có ngốc thế nào chăng nữa thì cũng không thể là người đầu tiên ngoác miệng hứng chiếc bánh từ trên trời rơi xuống được.

Tôi trả lại vũ khí vừa đoạt được của anh ta kèm theo lời cảnh cáo: “Anh cho tôi bắn một nhát, tôi giải khuây như vậy là đủ rồi, trả lại vũ khí cho anh đấy. Tôi không muốn kiếm chác kiểu ấy. Anh đừng bám theo tôi nữa là được. Phiền chết đi!”.

Tinh tinh tinh…

Bên góc phải màn hình hiện lên lời nhắn: Mục Thần Chi muốn kết bạn với bạn.

Tôi dứt khoát nhấn từ chối. “Vũ khí tôi trả lại anh rồi. Anh còn muốn gì nữa? Đừng có thấy tôi ngốc mà bắt nạt nhé! Anh muốn kết bạn với tôi để hằng ngày quan sát động tĩnh và truy sát tôi chứ gì?”

Anh ta vẫn lì lợm tiếp tục gửi yêu cầu kết bạn cho tôi vài lần nữa. Tôi chịu không nổi kiểu quấy rầy đó của anh ta nên miễn cưỡng đồng ý. “Luôn luôn hoan nghênh đại thần đến hành hiệp trượng nghĩa! Rồi, bây giờ thì mời anh ra tay! Tôi đứng yên để anh chém giết đấy. Chém xong thì để tôi đi!”

Tôi ngấu nghiến ăn bánh đến nỗi cắn cả vào lưỡi. Tại sao ở đâu tôi cũng bị người ta bắt nạt như vậy?

Ngoài dự liệu của tôi, Mục Thần Chi lại gửi đến những lời nhắn màu xanh như sau:

“Đại náo lễ đường, tại hạ xin được làm người hộ giá!”

Tôi ngây trong ba giây, “?”, đó là hôn lễ thật chứ không phải trò chơi!

“Vũ khí coi như lễ ra mắt, anh đã gửi lại cho em vào hòm thư. Thời gian, địa điểm diễn ra hôn lễ, nội trong ba giây phải báo cáo!”

“…” Đồ đại thần bá đạo! Nhưng tại sao tôi phải tin anh ta?

Mục Thần Chi chẳng khác nào những tên quái đản.

Đấy là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi. Lần gặp đầu tiên mà tặng những mấy vạn tệ, còn nói muốn cùng tôi đi đại náo lễ đường. Thế thì ai mà chẳng nghĩ đó là những trò ma quỷ. Cho dù ruột gan tôi không bị tan nát thì cũng coi như sức chịu đựng quá lớn. Anh ta nghĩ tôi là khỉ con trong vuờn thú để loài người đùa giỡn sao?

“Thần kinh!” Tôi kết thúc câu chuyện. Thoát khỏi nick và tắt máy.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s