Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 5.1

Chương 5 : Mượn bạn trai đến đại náo lễ đường

Có lẽ ngay từ đầu đã mạnh dạn bước đến,

Chỉ có tinh thần chán nản.

Anh và em giống như đôi chim nhạn sợ hãi,

Gặp gỡ trong màn đêm âm u,

Mình em cô độc,

Muốn được sinh tồn trong thế giới của anh.

 

Hôm sau là Chủ nhật, lúc đến chỗ hẹn gặp mặt, tôi đã nhìn đồng hồ. Mười hai giờ ba mươi sáu phút, đến muộn những hai tiếng đồng hồ. Không phải tôi cố ý gây ấn tượng xấu trong lần đầu gặp mặt. Những người thất tình thường hay mất ngủ, mà kết quả của việc mất ngủ chính là đã không ngủ được lại còn bị người ta chụp cho cái mũ là sâu lười. Cũng may mà Na Na tính tình chu đáo, còn cho cả xe đến đợi sẵn.

Đến nhà hàng Thiên Thần, cô lễ tân đứng ở cửa đón khách đon đả ra chào.

“Tiểu thư, xin hỏi đi mấy người ạ?”

“Hai người… À, cùng Thiệu Bỉnh Hàm!”

Theo lời giới thiệu của Tô Na Na, đối tượng xem mặt lần này là nhị công tử nhà họ Thiệu. Ông nội anh ta là một đại tướng trong quân đội, là Long Vương hô mưa gọi gió. Thế nên không ai không biết đến Thiệu Bỉnh Hàm. So với nhà họ Thiệu, bố của Tô Na Na dù có là chủ tịch thành phố cũng vẫn chỉ như tép khô.

Cô lễ tân cười rạng rỡ như hoa. “Tô tiểu thư phải không? Thiệu công tử đang đợi cô tại khu VIP tầng mười chín. Để tôi đưa cô lên.”

Khu VIP của nhà hàng Thiên Thần đúng là nơi đốt tiền của các công tử đại tư bản. Chắc là cái gã Thiệu Bỉnh Hàm gì gì đó hay đến đây lắm nên người ta mới gọi anh ta là “công tử” như thế. Tôi vốn có ác cảm với bọn phá gia chi tử với danh xưng là “công tử” ấy, nhưng vẫn rảo bước đi theo cô lễ tân. Thang máy thẳng dần lên đến tầng cao. Tâm trạng tôi cũng treo ngược trong không trung như thế, tôi sợ nếu thang máy bất ngờ mở cửa thì sẽ thấy bao nhiêu gương mặt quen thuộc. Bởi vì, hôn lễ của Tiêu Hàn Ý cũng được tổ chức trong khu tổ chức tiệc tùng ở tầng bốn của nhà hàng này.

Khi đẩy cửa bước vào, tôi sững người trong giây lát. Căn phòng rộng chừng năm mươi mét vuông được trang hoàng y như cung điện thời cổ đại. Nhưng đáng cười ở chỗ, trong phòng toàn là khói thuốc mịt mù, tiếng cười nói, tiếng chia bài…

Có mấy anh chàng đang vô cùng náo nhiệt với trò đánh bài. Thế này gọi là xem mặt sao? Mặt tôi nóng ran lên, giống như bị quăng vào nồi xào xáo một lần nữa.

“Thiệu công tử, tôi đã đưa Tô tiểu thư đến rồi đây!” Cô lễ tân nói xong rồi lui ra ngay.

Cái gì mà “đưa đến rồi đây”? Tôi không phải phạm nhân, cũng chẳng phải người tiếp rượu. Thiệu Bỉnh Hàm ngồi quay lưng về phía tôi, không hề ngoảnh mặt lại, chỉ đưa tay chỉ trỏ vào chiếc ghế trống gần đó. “Ngồi chỗ đó, thích chơi gì thì chơi.”

Chơi ư? Coi tôi là con ngốc sao? Ai mà đầu óc có vấn đề đến mức ngồi chơi một mình như vậy chứ? Đôi giày tám phân của tôi chẳng khác nào một mũi tên nhọn. Hận một nỗi là tôi không thể rút nó ra, nhằm thẳng vào đầu anh ta mà gõ cho thủng mấy phát.

“Thiệu Nhị. Cậu đổi khẩu vị từ bao giờ vậy? Thích mấy em sinh viên này sao?”, một anh chàng ngồi hướng tây ngó nghiêng tôi rồi cười nói.

Tôi từng thấy hai người này trên tạp chí. Người ngồi phía tây chính là Sở Tây Thừa. Người ngồi phía đông là Minh Thiên Diệu, là những nhân vật có tiếng trong Tập đoàn Thần Tích. Tóm lại, đều là bọn công tử ăn chơi bê bối. Xem ra hai gã này là huynh đệ chí cốt của Thiệu Bỉnh Hàm.

Nhưng tại sao chỉ nhìn lướt qua mà anh ta đã biết ngay tôi là sinh viên? Dù tôi không trang điểm nhưng khoác trên người bộ xường xám này trông cũng rất quyến rũ mà.

Quan trọng nữa là, khi cái tên “Thiệu Nhị” vùa được thốt lên, tôi thấy như có luồng điện xẹt qua người. Càng nhìn vóc dáng của Thiệu Bỉnh Hàm tôi càng thấy quen.

“Cậu tưởng tôi giống Thần Chi, thích mấy em teen ấy hả? Chẳng phải cuộc hẹn này là do các cụ sắp xếp sao?”

Giọng nói này cũng quen quen!

“Ồ! Sắc mặt cô ta thay đổi kìa!”, Minh Thiên Diệu bỡn cợt.

“Thật sao?”, Thiệu Bỉnh Hàm chêm vào rồi ngẩng đầu nhìn tôi. Nụ cười tắt đi trong giây lát, sau đó đôi mắt nheo lại.

Lúc trong hành lang tôi đã cảm thấy khó thở rồi. Quả là oan gia ngõ hẻm. Vừa bước vào cửa đã bị đại hung tinh chiếu rọi. Mà đại hung tinh trước mặt kia chẳng phải là tên Sỏa Nhị đã hứng chọn cái dép lê của tôi hôm đó sao? Bên tai tôi như có một âm thanh inh ỏi: “Phó Tiểu Mật, mày toi đời rồi”. Âm thanh đó cứ lẩn quất đâu đó khiến trái tim tôi như bị cào cấu.

“Cứ ngồi đó chơi đi, lát nữa Thần Chi đến sẽ đưa cô đi ăn.” Thiệu Bỉnh Hàm nói xong tiếp tục quay sang cười cợt với lũ bạn.

Tối hôm đó, có thể anh ta không nhìn rõ tôi hoặc cũng có thể không nhớ. Nhưng tôi vẫn nhớ lúc anh ta quay đầu đi, khóe môi còn thoáng hiện nụ cười, trông rất xảo quyệt.

Ghế ngồi làm bằng gỗ hồng mộc như được phủ một lớp sương mỏng. Tôi thấy hơi lạnh nên đổi vài tư thế.

“Cô làm trò gì ở đó vậy?”, Thiệu Bỉnh Hàm mỉm cười hỏi, “Muốn xì hơi thì vào nhà vệ sinh. Đừng có nhịn như thế!”.

“Xem ra Thiệu công tử có thói quen nhịn khi muốn xì hơi nhỉ?” Tôi ngẩng nhìn chiếc đèn chùm treo trên trần nhà, cầu mong có phép màu cho nó rơi xuống đè chết tên khốn ấy đi.

Mấy người bật cười. “Thiệu Nhị, xem ra em này không giống mấy em trước của cậu đâu!”

Thiệu Bỉnh Hàm vẫn giữ vẻ mặt phởn phơ. “Đó là vì cô ta rộng miệng.”

Đúng lúc ấy thì cánh cửa kêu “cạch” một tiếng rồi bị ai đó đẩy vào. Tôi ngẩng đầu lên nhìn, sững sờ vì kinh ngạc.

Người phục vụ đứng ngoài cửa cùng một người đàn ông với mái tóc được những ánh đèn màu cam chiếu vào, vừa ấm áp vừa huyền ảo.

Anh ta lặng lẽ đứng ngoài cửa châm thuốc, nhưng bộ dạng không hề lạnh lùng. Tôi như con ngốc vụt đứng dậy, căng thẳng đến nỗi suýt cúi chào anh ta. Tôi còn chưa kịp ý thức về hành động bất thường của mình thì đám con trai đang chơi bài bỗng cười nghiêng ngả, đặc biệt là Thiệu Bỉnh Hàm. Anh ta không ngừng vỗ hai tay lên mặt bàn, cười đến nỗi trào cả nước mắt.

“Thần Chi, anh làm cô ta bỗng chốc bị đóng băng rồi kìa!”

Thật xấu hổ quá đi. Tôi giống như một thanh sắt bị cho vào lò nung đến nỗi toàn thân nóng bỏng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s