Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 5.2

Anh ta không nói, chỉ ngẩng đầu lên, mắt hơi nheo lại, nở nụ cười với tôi để lộ hàm răng trắng, rồi chậm rãi bước đến bàn chơi bài, lẳng lặng dụi điếu thuốc vừa châm vào gạt tàn.

“Thiệu Nhị, cậu với Tô tiểu thư đi trước đi, lát nữa tôi đến.” Chất giọng trầm ấm, đủng đỉnh của anh ta có sức hấp dẫn kỳ lạ.

“Vậy tôi và cô ấy đi trước đây”, Thiệu Bỉnh Hàm đứng dậy.

“Chắc cậu phải kiềm chế một chút!” Sở Tây Thừa cười ranh mãnh.

“Đừng để ý đến họ, hai tên lưu manh.” Thiệu Bỉnh Hàm dắt tay tôi như đã thân thiết từ lâu rồi đi thẳng ra ngoài.

Anh không phải là lưu manh chắc? Vừa gặp mặt mà đã kéo tay người ta như quen biết từ lâu rồi ấy. Tôi hất mạnh bàn tay ấy ra. Thiệu Bỉnh Hàm được thể càng nắm chặt, còn ghé sát vào má tôi nữa.

Không thể diễn tả được hết sự căm ghét của tôi với Thiệu Bỉnh Hàm. Tên công tử nhà giàu mà tôi gặp lần đầu đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay, nhưng đôi mắt biết cười của anh ta rất gần, thật sự rất giống một rừng hoa đào đang độ nở rộ, tôi hoang mang và lùi lại phía sau một bước. Không ngờ giày quá cao khiến tôi bị trẹo chân. Kết quả là “cạch” một tiếng, đôi giày tám phân đã hy sinh oanh liệt.

Thiệu Bỉnh Hàm chẳng ga lăng tẹo nào, cứ đứng đó cười, tay vuốt cằm bình phẩm: “Cô em bị cắt mất não này chắc chỉ đi dép lê mới hợp!”.

Tôi đỏ mặt, khập khiễng bước ra ngoài.

Anh ta chạy lên phía trước, dang tay chặn tôi lại. “Lần trước cô dùng dép lê ném tôi. Tôi còn đang đợi cô nói lời xin lỗi đấy!”

“Tôi thà ra tay với đấng quân tử, còn hơn nói chuyện với kẻ ngốc như anh.” Rõ ràng anh ta đã nhận ra tôi từ lâu rồi mà còn cố ý trêu đùa tôi nữa chứ!

“Vậy tôi là quân tử hay…?” Thiệu Bỉnh Hàm cười trơ trẽn.

Tôi không thể chịu nổi liền hét lên: “Đồ bánh nướng dâu tây, nếu anh đang mang thù hận thì cứ giở hết những cực hình với người khác ra đi. Đừng ở đây mà làm bộ làm tịch như thế nữa!”.

“Vậy trước tiên là cực hình ăn cơm nhé! Không thì e rằng cô em sẽ không chịu nổi các hình phạt khác đâu.”

Tôi phải bước tập tễnh với một chiếc giày cao gót, vậy mà tên khốn ấy còn lôi tôi bước thật nhanh, tôi chẳng khác gì một tên què bị lôi đến pháp trường. Lúc ngồi xuống, lửa giận trong tôi ngùn ngụt bốc lên cả mắt mũi, chỉ trực phun ra ngoài.

Thiệu Bỉnh Hàm cười nói với nhân viên phục vụ: “Cho tôi hai củ cà rốt”.

Nhân viên phục vụ sững sờ: “Trong thực đơn anh Mục đã đặt thì không có cà rốt”.

Tôi cười nói: “Thiệu công tử gọi hai củ thì cứ mang ra đi”.

Lần này đến lượt Thiệu Bỉnh Hàm ngây ra. Đôi mắt hoa đào liếc tôi để dò xét ý đồ. Đúng lúc đó thì Mục Thần Chi bước vào, ngồi cạnh Thiệu Bỉnh Hàm, hai người nói về chủ đề mà tôi không thể chêm lời vào được.

Đồ ăn nhanh chóng được bày biện ngay ngắn. Nhân viên phục vụ cũng không quên kèm theo hai củ cà rốt đựng trong một chiếc đĩa sứ rất đẹp.

“Thiệu công tử, xem ra anh cũng biết thỏ hay ăn cà rốt, mà càng ăn lông lại càng trắng. Thiệu công tử đen như châu Phi thế kia, mau ăn đi để còn cải thiện nhan sắc!” Vừa nói, tôi vừa lấy ngón tay đẩy củ cà rốt về phía Thiệu Bỉnh Hàm, cười rạng rỡ.

Sao tôi lại không biết anh ta gọi cà rốt là định chế giễu cho tôi tức giận đến nỗi mắt đỏ ngầu như thỏ. Nghĩ tôi là chú thỏ ăn chay chắc?

Nghe vậy, sắc mặt Thiệu Bỉnh Hàm lại xám hơn chút nữa. Khóe mắt lóe lên tia nhìn gian xảo, rồi ngoác miệng cười ha ha đẩy củ cà rốt còn lại về phía tôi. “Đúng đấy! Cô nhìn lại xem mình có giống thỏ không? Ăn cà rốt nhiều đến nỗi mắt đỏ cả lên rồi kìa. Đến miệng cũng rộng ngoác ra.”

Tôi cầm chặt cốc nước trong tay, trước giây phút tôi hắt cả cốc nước vào mặt anh ta thì Mục Thần Chi khẽ hắng giọng, sắc mặt bình thản nói: “Phụ nữ có đức tính từ bi, không nên đôi co với một con khỉ đột”.

Tôi phì cười, không ngờ Mục Thần Chi tướng tá đạo mạo, có sức hút của một người đàn ông trưởng thành lại có thể nói ra những lời hài hước đến vậy. Đặc biệt lúc nói, mặt anh ta lạnh tanh. Thực sự rất thú vị.

Tôi nhìn đồng hồ, đã hai giờ ba mươi phút chiều, hôn lễ của Tiêu Hàn Ý chắc cũng đã bắt đầu. Đang trong lúc tôi do dự có nên đến đó hay không thì điện thoại trong túi đổ chuông.

Vừa nhấn nút nghe đã thấy giọng Na Na cất lên chói tai: “Cậu bị anh chàng đẹp trai lôi đi đâu rồi hả? Sao giờ vẫn chưa xuống? Tớ đứng ở tầng bốn đợi cậu mãi đến nỗi hai chân tê dại hết rồi!”.

Tôi áp tay vào ống nghe, cố hạn chế tạp âm, đi ra xa mới trả lời: “Cậu hại đời tớ rồi. Cái tên bánh nướng dâu tây này là oan gia cả đời của tớ. Chỉ cùng ăn một bữa cơm mà đã cãi vã nổ đom đóm mắt rồi. Tớ không diễn tiếp được đâu”.

“Không diễn tiếp được thì mau mau mang người xuống đây!”

“Hả? Đem cái tên đầu khỉ có cái miệng giảo hoạt đó xuống chỉ làm tớ bẽ mặt thêm thôi. Huống hồ giày của tớ hỏng một chiếc rồi.”

“Cậu còn đứng ì ở trên đấy làm gì, lâm trận rồi định rút lui sao? Mau đưa người xuống trước rồi đối phó sau đi! Giày thì để tớ mua cho cậu đôi khác. Mau xuống đi!”

Tô Na Na cúp máy cái rụp. Tôi đứng nguyên tại chỗ cắn môi bứt rứt. Cô ấy nói có lý, nhưng phải mở lời thế nào đây?

Tôi trở về chỗ ngồi. Có lẽ trước khi nhờ ai cái gì thì nên cười niềm nở để dễ gây thiện cảm. Cười thì tôi cười rồi, nhưng lời nói thì cứ ứ lại trong cổ họng.

“Không ngờ chú gà gô cũng biết cười ranh mãnh thế! Hai mắt thì lim dim giống hệt hồ ly tinh”, Thiệu Bỉnh Hàm cười nói. “Có phải có việc gì cần tôi giúp đúng không?”

Tôi cúi đầu cầm dao cắt miếng thịt, cuối cùng cũng mở miệng: “Tôi nói thật nhé, tôi không phải Tô Na Na, mà là bạn cùng lớp của cô ấy, Phó Tiểu Mật…”.

Tôi kể một mạch hết câu chuyện bi thương của mình rồi chân thành khẩn cầu: “Giúp tôi đi mà, ở tầng bốn, chỉ cần đóng kịch một chút là được thôi”.

Thiệu Bỉnh Hàm ngả lưng vào ghế, mặt hơi vênh lên rồi nói giọng thờ ơ: “Tôi đây là người rất tư lợi, sao phải đi làm vật phụ gia cho người khác chứ!”.

Tôi khẽ nghiến răng, cố nén giận nói: “Còn tôi. Thứ nhất, không xinh đẹp; thứ hai, chẳng giỏi giang gì; thứ ba, không tiền. E là cũng không phải là vật phụ gia mà Thiệu công tử hứng thú”.

“Xem ra cô cũng biết người biết ta đấy nhỉ!” Da mặt anh ta còn dày hơn cả thân cây ngăn nước lũ. Nói ra những lời vô liêm sỉ đến thế mà còn toét miệng ra cười được.

Tôi đã bị từ chối như thế đấy. Các ngón tay cầm nĩa bắt đầu trắng bệch, vậy mà tôi vẫn ngồi yên chậm rãi nhai thức ăn.

“Này thỏ Mật, cô chửi người có bài bản thế cơ mà? Sao bây giờ lại ngậm cơm đầy mồm thế kia?”

Tay cầm nĩa của tôi nắm chặt, cố gắng lắm mới không phi về phía anh ta. Đúng lúc đó thì hung tinh như tảng băng lớn nhanh chóng nhằm trúng tôi mà đổ ập xuống, cái miệng phản chủ trong lúc tôi đang xấu hổ nhất lại nấc lên một tiếng rõ to.

Không khí bỗng chốc yên ắng lạ thường, đến mức có thể nghe thấy tiếng một cánh hoa rơi. Tay cầm dao của Thiệu Bỉnh Hàm và Mục Thần Chi dừng hẳn. Tôi hận một nỗi không tìm được cái lỗ nẻ nào mà chui tọt xuống. Tiếng nấc chết tiệt đã kêu to lại còn phát ra liên tục. Tôi đã tính toán kỹ thời gian, khi nào chuẩn bị nấc thì tôi sẽ nín thở để nén nó xuống, bởi thế mà mặt tôi đỏ lựng lên vì nhịn thở. Vừa đúng lúc tôi thở ra một hơi thì lại kéo theo một tiếng nấc rất to.

Phó Tiểu Mật! Mày chết đi cho xong, thật mất mặt quá đi!

“Ha ha ha ha!” Thiệu Bỉnh Hàm cười phá lên. Tay vỗ lên bàn một cái rõ mạnh khiến bát đĩa cũng phải va vào nhau lách cách.

“Cười… hức… cười cái đầu anh ấy… hức… nấc thôi mà!” Đối với kẻ vô nhân tính này, tôi nhất định không chịu thua. Dù sao cũng mất hết hình tượng thục nữ rồi, tôi chẳng cần để ý nữa.

“Nấc… hức…! Là cái gì chứ? Con thỏ trắng này miệng lưỡi điêu ngoa, lại còn nói lắp nữa thì ta đây cóc thèm. Ha ha ha!” Thiệu Bỉnh Hàm càng cười đắc ý, khoát tay gọi người phục vụ.

“Mang một thùng đá lại đây, cho nhỏ này chườm một tí.”

“Phó Tiểu Mật, uống ly trà nóng nhé!” Mục Thần Chi cất giọng nói ấm áp rồi đẩy ly trà nóng về phía tôi, khóe mắt cũng ẩn giấu nụ cười.

“Chú thỏ con” với đôi mắt đỏ ngầu, nâng ly trà nóng lên hất thẳng vào mặt bộ mặt đang huênh hoang đắc ý của Thiệu Bỉnh Hàm. Sau đó chân lê chân chạy, à không, nói đúng hơn là chân thọt chân lành chuồn thẳng một mạch.

“Thần Chi, sao cậu lại đưa cho con thỏ con ấy ly trà nóng?”

“Tôi muốn xem hai con thỏ cãi lộn, chẳng phải là rất vui sao?”

* * *

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s